Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1143: CHƯƠNG 1143: ÁNH MẮT CỦA NGƯỜI CHA

Được Lâm Phàm mời đến dùng bữa, với anh mà nói, cứ như bước vào một thế giới khác vậy.

“Xin… Xin chào, tôi tên là Trương Hồng Dân.” Trương Hồng Dân biết những người trước mặt mình đều là nhân vật lớn, khi bắt tay theo bản năng định khom người xuống, nhưng vai anh lại bị một bàn tay nhẹ nhàng giữ lại.

Lâm Phàm nói: “Chúng ta từng gặp nhau trong bệnh viện, nghĩ lại cũng lâu lắm rồi.”

Trương Hồng Dân mỉm cười, một nụ cười chân thành. Anh thực sự rất cảm kích Lâm Phàm, nhất là khi nhớ lại chuyện xưa lại thấy xấu hổ, ban đầu anh rất sợ Lâm Phàm.

Anh biết người trước mặt mình là một bệnh nhân tâm thần.

Nên sợ cậu sẽ làm tổn thương con gái mình.

Nhưng ai ngờ được, cuối cùng con gái mình lại nhờ cậu ấy mới được cứu sống.

Độc Nhãn Nam chủ động giơ tay ra: “Xin chào.”

Ông ta là cấp trên và là lãnh đạo của Trương Hồng Dân.

Nhưng nếu Lâm Phàm đã trịnh trọng giới thiệu Trương Hồng Dân như vậy thì dù đã quen biết, ông ta cũng phải tỏ ra thân thiện, nếu không nhất định sẽ để lại ấn tượng không tốt trong lòng Lâm Phàm.

Đến lúc đó mà cậu ta tìm Hách Nhân nhờ giúp đỡ.

Có quỷ mới biết cậu ta sẽ chèn ép mình thế nào.

Thấy lãnh đạo lịch sự với mình như vậy, Trương Hồng Dân đột nhiên cảm thấy mình không còn nhỏ bé như lúc mới đến nữa.

Anh biết rằng tất cả những điều này đều là nhờ Lâm Phàm.

Nếu không có cậu ấy.

Thì anh chẳng là gì cả.

Tiểu Bảo lon ton chạy đến trước mặt cô bé, nói: “Chào em, anh tên là Tiền Tiểu Bảo, bạn thân nhất của Lâm Phàm, học ở trường quý tộc. Tất cả các trường tiểu học ở thành phố Duyên Hải đều là địa bàn của anh, sau này có ai bắt nạt em thì cứ báo tên anh Tiểu Bảo ra.”

Lời chào hỏi của Tiểu Bảo không thu hút nhiều sự chú ý cho lắm.

Dù sao thì vẫn là một đứa trẻ.

Dễ bị người ta lơ đi.

Lâm Phàm không gọi nhiều người, chỉ toàn những người thân quen.

Vĩnh Tín, Lưu Hải Thiềm và Lâm Đạo Minh đều đã đến.

Anh cũng không gọi nữ y gia cường giả kia.

Là phụ nữ.

Lại không thân quen lắm nên không gọi.

Trong phòng VIP.

Mọi người quây quần bên nhau, trút bỏ mọi gánh nặng, trông ai cũng rất thoải mái. Đối với Độc Nhãn Nam mà nói, những ngày tháng thoải mái nhất chính là khi ở bên Lâm Phàm.

Không phải ông ta có suy nghĩ mờ ám gì với Lâm Phàm.

Mà là Lâm Phàm đã đủ mạnh, gặp bất cứ cường giả nào cũng không cần ông ta phải lo lắng nữa. Chỉ cần có Lâm Phàm ở đó, mọi thứ đều không thành vấn đề.

Mộ Thanh đã vững vàng ở vị trí bà xã của Lâm Phàm.

Cô ngồi bên cạnh anh, luôn cảm thấy tình hình ở đây có chút mơ hồ, cứ như bước vào thế giới võ hiệp kỳ lạ nào đó, khiến cô không kịp phản ứng.

Như thể mọi chuyện vốn là điều hiển nhiên vậy.

Đã lâu rồi Lâm Phàm không uống rượu.

Khi ở trong mơ.

Anh chìm đắm trong biển sách, chẳng hề nghĩ đến những thứ này.

Bây giờ đãi khách ăn uống, đương nhiên là rượu đã chuẩn bị đầy đủ. Ngửi thấy mùi thơm của rượu, anh cảm thấy một cảm giác quen thuộc đến lạ và lại bắt đầu thấy thèm.

Trương Hồng Dân từ sự thận trọng ban đầu dần dần thả lỏng, không chỉ vì có Lâm Phàm, mà cả Độc Nhãn Nam và những người khác đều không phải loại người thích khoe khoang. Họ đối xử với người khác rất chân thành, giao tiếp một cách bình đẳng, càng không đề cập đến chuyện công việc hay tu luyện.

Trong bất kỳ bữa tiệc nào, miễn không phải là tiệc của công ty, người đầu tiên nhắc đến chuyện công việc thì trong lòng chỉ có hai loại suy nghĩ: một là khoe khoang, hai là than khổ.

Chẳng lẽ Độc Nhãn Nam lại kể lể chuyện tiệc chiêu đãi hôm nay trong bữa tối này sao?

Chẳng lẽ Đại sư Vĩnh Tín lại khoe chuyện ông đã giao lưu Phật pháp với mấy vị sư thái thế nào?

Lưu Hải Thiềm cũng không thể nói chuyện ông ta có cảm ngộ gì trước cây Bồ Đề.

Người duy nhất tại đây có thể khoe khoang… chính là Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo chủ động bắt chuyện với con gái của Trương Hồng Dân.

Mở đầu từ gia thế của cậu, ví dụ như ông nội cậu là người giàu nhất thế giới, nhưng bố lại là một kẻ phá gia chi tử, đến đời cậu chỉ còn là con trai của người giàu nhất Long quốc mà thôi.

Phiền não ghê.

Chủ đề này đối với cô bé mà nói có chút xa vời, có chút không dám tưởng tượng. Tiểu Bảo lại chủ động nói đến chuyện trường lớp, cảm thấy học hành hơi mệt nên đã bảo hiệu trưởng cho tất cả giáo viên và học sinh nghỉ.

Hiệu trưởng rất nghe lời cậu.

Thao thao bất tuyệt một hồi, đối với Tiểu Bảo mà nói những chuyện cậu kể đều rất bình thường, nhưng đối với cô bé mà nói thì lại cảm thấy Tiểu Bảo thật lợi hại…

Sau ba tuần rượu.

Độc Nhãn Nam đề nghị, thằng nào dám dùng tu vi để giải rượu thì thằng đó là con chó.

Khi nhắc đến chó.

Sắc mặt Lâm Phàm hơi trầm xuống, anh nghĩ đến Tiểu Hoàng. Nếu Tiểu Hoàng vẫn còn ở đây, nhất định nó sẽ sủa “gâu gâu” hưởng ứng rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!