Nói năng thì lắp bắp, đi đứng cũng loạng choạng, ưu điểm duy nhất của việc khoác vai nhau là không dễ ngã, hai người dìu nhau mà đi.
Lý Lai Phúc cũng lết theo: “Cho tôi đi với.”
Viện trưởng Hách lắc lắc đầu, dường như muốn nhìn cho rõ Lý Lai Phúc, nhưng ánh mắt đã nhòe đi, cũng không còn vẻ thù địch như trước, ngược lại còn ưỡn ngực, chỉ vào mình rồi hỏi Lý Lai Phúc: “Tôi là ai?”
“Đàn anh, anh là người đàn anh mà em yêu quý nhất.” Lý Lai Phúc đã say lắm rồi, nghe thấy giọng viện trưởng Hách liền gân cổ lên nói.
“Tốt.” Viện trưởng Hách lôi điện thoại ra, kéo Lý Lai Phúc lại gần, bá cổ anh ta rồi giơ điện thoại lên cao, quay lại cảnh hai người rồi nói: “Nói, tôi là ai...”
Người đi đường xung quanh nghe thấy vậy đều tò mò ngoái lại nhìn.
Sau đó họ bật cười rồi bỏ đi.
Một đám ma men, say vào là thằng nào cũng lầy lội như nhau. Lúc tỉnh thì vững như núi Thái Sơn, đến khi say vào lại như núi Thái Sơn... lên sàn nhảy. Cả thế giới này là của tao, tao chính là vua của thế giới này.
“Đàn anh.”
“Nói to lên.”
“Đàn anh.”
“Gọi bố.”
“Bố.”
...
Trong đầu Lâm Phàm chỉ toàn dấu hỏi chấm.
Viện trưởng Hách và Lý Lai Phúc có quan hệ huyết thống thật à?
Mối quan hệ này phức tạp quá.
“Đi, theo kịp tôi, chúng ta tăng hai.”
Bộ ba tiện khách của thành phố Duyên Hải sóng vai nhau bước đi.
Bóng họ dần khuất xa.
Lưu Ảnh về nhà sớm, mượn men say làm càn một trận, sức chiến đấu bùng nổ tuyệt đối, ít nhất cũng kéo dài hơn trước đây ba mươi phút...
Trương Hồng Dân thì dẫn con gái về.
Tiểu Bảo được vệ sĩ đưa đi.
Mộ Thanh không nói gì, cô không biết đêm nay Lâm Phàm định làm gì, nhưng cô từng nghe bạn bè nói, đàn ông lúc say rất dễ gây chuyện, cơm no rượu say là lại nghĩ đến chuyện ấy mà.
Đúng là cái đạo lý ấy.
“Vợ à, anh đưa em về nhé.” Lâm Phàm nói.
“Vâng.”
Hai người đi trên đường.
Ánh đèn đường hắt bóng.
Trên phố vẫn còn nhiều người qua lại.
Gió đêm hơi lạnh, Mộ Thanh bất giác co người lại, Lâm Phàm liền cởi áo khoác của mình choàng lên người cô.
Chỉ một hành động nhỏ cũng đủ khiến Mộ Thanh cảm động.
Ở bên nhau lâu ngày.
Cô càng lúc càng thấy Lâm Phàm thực sự rất tốt.
Ông Trương bỗng nói: “Lâm Phàm, tôi cũng lạnh.”
Lâm Phàm cúi xuống nhìn quần áo trên người, áo khoác đã đưa cho vợ rồi, thế là hắn bước tới gần ông Trương, kéo ông ta sát vào mình.
“Còn lạnh không?”
Ông Trương đáp: “Không lạnh nữa.”
Mộ Thanh chớp chớp mắt, trong lòng đầy dấu hỏi chấm, không phải anh vừa gọi tôi là vợ sao, sao lại đi ôm một người đàn ông khác ngay trước mặt vợ mình thế này, làm vậy mà coi được à?
Cô biết quan hệ giữa Lâm Phàm và ông Trương rất tốt.
Thôi được rồi, cô không dám tưởng tượng xa hơn.
Ít nhất thì theo những gì cô thấy, hai người họ lúc nào cũng như hình với bóng.
Tà Vật Công Kê biết tình cảm của họ rất sâu đậm, không khỏi thấy hơi tủi thân. Nó cũng muốn có một người anh em như vậy, đáng tiếc... thằng bạn đồng hành của nó đã không được may mắn như vậy, nó đã bị coi là một con vịt bình thường rồi bị người ta cho vào nồi hầm.
Cảnh tượng đó vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt nó.
Một thành viên của bộ phận đặc biệt dẫn con đến thăm ông cụ.
Ông cụ thấy cháu trai đến chơi nên đã thịt con “vịt” để tẩm bổ cho cháu.
Vì có sự hiện diện của thành viên bộ phận đặc biệt nên thằng bạn của nó không dám phản kháng, cuối cùng đành chịu số phận bi thảm.
Nghĩ đến đây.
Khóe mắt Tà Vật Công Kê rơm rớm nước.
Thơm thật sự.
Cái mùi nước canh thừa hôm đó, đến giờ nó vẫn còn nhớ như in.
Ngày 2 tháng 10!
Sáng sớm.
Bệnh viện Hoa Điền.
Lý Lai Phúc lơ mơ quay lại phòng làm việc, đầu đau như búa bổ, toàn thân rã rời, hơi sức đâu mà so đo với Độc Nhãn Nam và viện trưởng Hách nữa. Anh ta đã say vật vã cả đêm, đến giờ vẫn còn khó chịu.
Anh ta quen tay pha một cốc trà kỷ tử.
Đứng trước cửa sổ nhấp một ngụm, cơ thể mới ấm lên đôi chút.
Như thể chợt nhớ ra điều gì.
Anh ta lấy điện thoại ra, mở lịch sử giao dịch lên xem. Chắc là không có chuyện gì đâu, nhưng say cả đêm thì ai mà nhớ được chuyện gì đã xảy ra. Cứ uống say là y như rằng anh ta bị mất trí nhớ tạm thời, đến mình về nhà bằng cách nào còn chẳng nhớ, nói gì đến chuyện tối qua đã làm những gì.
“Haizz, không nên uống nhiều.”
“Sau này không bao giờ... uống say nữa.”
Lý Lai Phúc hối hận vô cùng. Đàn ông thằng nào cũng thế, sau khi uống say không biết trời đất gì, hôm sau tỉnh dậy mới hối hận, nhưng đến tối lại đâu vào đấy, lời hứa ban ngày hoàn toàn là vô dụng.
Đột nhiên.
Vẻ mặt Lý Lai Phúc biến sắc, anh ta kinh hãi kêu lên.
“Đệch!”
Lịch sử giao dịch.
Hàng loạt khoản chuyển tiền.
Hộp đêm XX, chuyển khoản một vạn.
Hộp đêm XX, chuyển khoản hai vạn.
...
Không phải kiểu tắm rửa gội đầu trong sáng, mà là cái loại...
Anh trai à đừng sờ nữa, hát một bài đi.
Đầu óc Lý Lai Phúc như muốn nổ tung, anh ta chưa bao giờ đến những nơi như thế này, rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện quái gì vậy?
Anh ta có chút không thể chấp nhận được.
Ngay sau đó.
Hơi thở của Lý Lai Phúc trở nên dồn dập, hai mắt trợn trừng, hai tay cầm điện thoại cũng run lên bần bật.
Chuyển khoản một trăm vạn...
Mịa nó!
Lý Lai Phúc không nhịn được mà hét lên thất thanh.