Nghĩ đến tình cảnh trong mơ, anh mới biết thì ra Ý Chí có thể bị người khác kiểm soát, hoàn toàn mất đi tự do, cuối cùng trở thành nô lệ của đối phương.
Nghĩ thôi cũng thấy thảm thật.
“Được rồi, chúng ta đi tuần tra tiếp thôi.” Lâm Phàm nói.
Ông Trương hỏi: “Cậu nói chuyện với nó xong rồi à?”
“Ừm, nói chuyện xong rồi, cuộc nói chuyện rất vui vẻ, nó biết ơn tôi lắm.”
“Biết ơn chuyện gì?”
“Ừm, vì tôi không nô dịch nó, nó vẫn luôn được tự do.”
“Ồ ồ.”
Ông Trương hiểu lơ mơ, cảm thấy những lời Lâm Phàm nói quá cao siêu và khó hiểu, nhưng chuyện này cũng chẳng phải vấn đề gì, cứ giả vờ hiểu là được.
Nhân Sâm giật mình nói: “Chủ nhân, ngài nói ngài có thể nô dịch thế giới của Ý Chí sao?”
“Đúng vậy.” Lâm Phàm mỉm cười đáp.
Anh không cho rằng đây là chuyện gì tốt đẹp. Cuộc sống hiện tại của anh rất vui vẻ, không cần phải xây dựng niềm vui của mình trên sự đau khổ của người khác.
Nếu Ý Chí bị anh nô dịch, không có tự do, chắc chắn sẽ buồn lắm.
“Thế mà ngài lại không nô dịch?”
“Không.”
“Trời ơi, chủ nhân của con, đây là cơ hội ngàn vàng đó! Nếu ngài có thể nô dịch thế giới của Ý Chí, vậy thì cả thế giới này sẽ là của ngài. Ngài sẽ là vị thần duy nhất của thế giới này, không gì là không thể, chỉ cần búng tay một cái là có thể thay đổi vô số quy tắc.”
Nhân Sâm kinh ngạc tột độ.
Rốt cuộc vị chủ nhân này của nó là người thế nào vậy, cơ hội lớn như thế mà cũng bỏ qua.
“Ồ.” Lâm Phàm bình thản đáp.
Những lời của Nhân Sâm không hề khiến anh thay đổi suy nghĩ, từ đầu đến cuối, anh vẫn là anh.
“Chúng ta đi tuần tra thôi.” Lâm Phàm lặp lại một lần nữa.
Từ từ.
Ánh mắt Nhân Sâm nhìn Lâm Phàm có chút thay đổi.
“Đúng là không giống ai.”
Nhân Sâm thì thầm.
Nó biết, nếu bất kỳ cường giả nào gặp phải chuyện này, chắc chắn đều sẽ phấn khích đến mức mặt mũi méo xệch. Kiểm soát được thế giới của Ý Chí chẳng khác nào khoác hoàng bào lên người, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, không có bất kỳ đối thủ nào.
Nắm thế giới của Ý Chí trong tay đồng nghĩa với việc vô địch.
Chỉ là Nhân Sâm đâu biết, cái Thánh địa kiểm soát Ý Chí lúc trước đã bị Lâm Phàm đánh cho sưng cả tiền liệt tuyến, cuối cùng chết một cách thê thảm, thậm chí cả bầu trời cũng bị anh đấm cho tan nát.
Đối thủ hay không đối thủ cái gì chứ.
Toàn là bọn họ tự chém gió với nhau thôi.
Ở một góc phố, Tô Hiểu đang cầm điện thoại chém gió với fan.
“Các fan ơi, tôi biết mọi người muốn biết chuyện gì rồi. Trong trận động đất lớn, nước Tinh Thiêu xuất hiện cự thú, thiệt hại nặng nề, mọi người đều muốn biết thần hộ mệnh của chúng ta có ra tay giúp đỡ họ không đúng không? Tôi sẽ giúp làm sáng tỏ vấn đề này.”
“Có lẽ các bạn không biết, nhưng tôi sẽ bật mí cho các bạn. Lâm Thần, vị thần hộ mệnh của chúng ta, ngày nào cũng đi tuần tra ngoài phố với ông bạn già của anh ấy. Lát nữa gặp được tôi sẽ hỏi giúp các bạn, nhưng không dám chắc là có gặp được không đâu nhé.”
“Ối!”
“Thấy rồi!”
Bây giờ Tô Hiểu đã trở thành streamer top đầu, số người xem luôn đứng thứ nhất trên nền tảng. Ngoại trừ lúc nửa đêm, khi các nữ streamer nóng bỏng lên sóng cướp mất fan, thì ban ngày anh ta chính là streamer số một.
Lúc này, anh ta vừa tinh mắt nhìn một cái đã thấy ngay Lâm Phàm.
Đây chính là khởi đầu cho sự bùng nổ.
“Lâm Thần, không ngờ chúng ta lại gặp nhau, hai ta đúng là có duyên, có thể cho phép tôi phỏng vấn anh một chút được không?” Tô Hiểu cũng thuộc dạng lanh lợi, trong giọng nói ẩn chứa chút dò xét.
Cho dù bây giờ anh ta là streamer lớn, nhưng trước mặt Lâm Phàm cũng không dám làm càn, chỉ có thể nhỏ giọng thăm dò xem có được phỏng vấn hay không.
Lúc nhìn thấy Tô Hiểu, Lâm Phàm thoáng ngơ ngác, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.
Gã này là ai?
Mình có quen à?
Trong đầu anh đang suy nghĩ, mình đã từng gặp người này bao giờ chưa nhỉ?
Thôi kệ.
Mặc kệ có gặp hay chưa.
Cũng không nên tỏ ra xa lạ quá.
“Hóa ra là cậu à.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
“Đúng vậy, là tôi đây.” Tô Hiểu vô cùng kích động, được Lâm Phàm nhớ mặt đã là một vinh dự lớn lao, và may mắn thay, vinh dự này đã gọi tên anh ta.
Nếu để Tô Hiểu biết rằng Lâm Phàm vốn chẳng nhớ anh ta là ai.
Chắc anh ta sẽ hộc máu tại chỗ mất.
Tôi coi anh là Lâm Thần, vậy mà anh lại không biết tôi là ai, phũ phàng quá vậy.
Lâm Phàm nói: “Cậu nói muốn phỏng vấn tôi à?”
Tô Hiểu đáp: “Đúng vậy, một cuộc phỏng vấn ngắn thôi. Anh biết đấy, tôi là streamer, có rất nhiều người trên mạng đều hy vọng tôi có thể gặp anh để hỏi vài chuyện. Không ngờ vận may của tôi lại tốt như vậy, mới ra ngoài thử thời vận đã gặp được Lâm Thần rồi.”
Lời của anh ta lập tức bị đám bạn trong phòng livestream vạch trần.
Mẹ kiếp, ngày nào chẳng ra đường ngồi lê đôi mách để chờ.
Hôm nay cuối cùng cũng đợi được rồi.
Tô Hiểu thấy mấy bình luận trên màn hình nhưng không hề bận tâm, vẻ mặt vẫn bình thản như thể những dòng chữ đó không hề ảnh hưởng gì đến tâm trạng của anh ta.
Bình tĩnh là trên hết.
“Được thôi, tôi sẵn lòng giúp cậu.” Lâm Phàm mỉm cười nói.
Tô Hiểu sợ nhất là nụ cười của Lâm Thần.
Rõ ràng là rất hiền hòa, nhưng nhìn lâu lại khiến người khác thấy lạnh sống lưng, cứ như cả người bị nhìn thấu hết vậy.
Cảm giác y như đang ở truồng trước mặt mấy gã béo.
Căng thẳng đến mức theo phản xạ che mông lại.
Mà cũng chẳng hiểu đang đề phòng cái gì nữa.