Grào!
Âm thanh gầm trầm thấp truyền tới.
"Xin chào, tao đến tìm người, vô tình lạc vào đây thôi. Chúng mày chắc không để ý đâu nhỉ?" Lâm Phàm vẫy tay với đám quái vật, tỏ ra cực kỳ thân thiện, hy vọng chúng nó hiểu rằng anh xuất hiện không phải do cố ý, mà chỉ là tình cờ đi ngang qua.
Một đôi mắt khát máu nhìn chằm chằm Lâm Phàm, lóe lên tia sáng đỏ rực.
"Mồi ngon đến rồi!"
"Tao thích món này!"
Giao tiếp với đám quái vật này đúng là lãng phí thời gian. Ngay khi Lâm Phàm định nói thêm gì đó, lũ quái vật đã ồ ạt xông lên, muốn xé xác anh ra mà ăn.
"Sao chúng mày không thân thiện gì cả vậy." Lâm Phàm rất bất mãn với hành động này, nhưng anh vừa dứt lời, cả người đã bị đám quái vật nhấn chìm.
Một lúc sau!
Đám quái vật đã phải trả giá đắt cho hành vi của mình. Thịt nướng nóng hổi bốc khói nghi ngút, Lâm Phàm lắc đầu, không hiểu sao lũ quái vật này lại không thân thiện chút nào. Nghĩ lại thì cũng giống đám tà vật mà anh từng biết, nhưng tà vật vẫn còn thân thiện chán, chắc đây là sự khác biệt giữa hai bên rồi.
Lúc này.
Lâm Phàm đi tới trước tượng đá quái vật, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
"Sao lại có một bức tượng đá to thế này? Lẽ nào đây là tổ tiên của lũ quái vật à?"
Anh rất bối rối, chìm vào suy tư.
Anh vuốt ve bức tượng, nhẹ nhàng như thể đang tìm hiểu về nguồn gốc của nó.
"Mình có thể cảm nhận được... bức tượng này lạnh thật sự."
...
Học viện.
"Anh Lâm, dạo này anh đi đâu thế?" Trình Chí rất tò mò, vì suốt thời gian qua hắn chưa từng thấy anh Lâm tự ý rời khỏi vị trí làm việc. Trong lòng hắn, Lâm Phàm là một người chuyên nghiệp, tính tình tốt, lại còn nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Lâm Phàm cười nói: "Trên mạng có người cần giúp, anh qua xem sao, ai ngờ là tin vịt, mất công đi một chuyến."
"Anh Lâm, trên mạng tin giả nhiều lắm, sau này anh phải cẩn thận mới được." Trình Chí biết anh Lâm rời đi chắc chắn là để làm chuyện gì đó rất quan trọng, nếu không thì sao có thể bỏ việc được.
"Ừ, anh biết rồi, nhưng gặp phải chuyện này, dù thật hay giả cũng phải đến xem ngay, lỡ như là thật thì sao." Lâm Phàm cười nói.
Trình Chí nhìn nụ cười của Lâm Phàm, lúc nào cũng có sức hút như vậy.
"Cũng đúng ạ. Anh Lâm, em sắp đi rồi, sau này chắc khó mà gặp lại nhau thường xuyên được. Thời gian qua cảm ơn anh đã giúp đỡ em, cho em cảm nhận được niềm vui vô bờ bến, em sẽ mãi mãi nhớ đến anh."
Nói xong, Trình Chí cúi gập người trước Lâm Phàm, cảm ơn sự giúp đỡ của anh trong suốt thời gian qua.
Ân tình này khó mà quên được.
"Em định đi đâu thế?" Lâm Phàm hỏi.
Trình Chí nói: "Em đã liên lạc với thành phố Cẩm Châu rồi, bọn họ đồng ý nhận em, sắp tới em sẽ qua đó báo danh. Ủa, mà ý anh là sao, có ai nói với anh rồi à?"
"Có chứ, Đường Nại Nhất nói với anh rồi, cô ấy muốn đi cùng Hạ Thanh Diểu tới thành phố Đồng Dương. Người anh quen ở đây cũng chỉ có hai đứa thôi." Lâm Phàm cười nói, vẻ mặt có chút buồn bã. Dù sao người quen cũng không nhiều, đột nhiên phải chia xa, chắc chắn có chút không nỡ, nhưng anh vẫn chúc phúc cho tương lai tốt đẹp của họ.
"Woa!" Trình Chí kinh ngạc kêu lên: "Anh Lâm, sao anh không chớp lấy thời cơ này đi? Em thấy Đường Nại Nhất rồi, xinh lắm luôn, mỗi tội ngực hơi lép tí, nhưng quả đầu hai bím đuôi ngựa thì chất thôi rồi. Với khí chất và nhan sắc của anh Lâm thì chắc chắn là ngon ơ, khà khà..."
Nụ cười có hơi bỉ ổi.
Lâm Phàm nói: "Anh là người có vợ rồi, sao có thể đi dây dưa với cô gái khác được."
"Hả?" Trình Chí mắt chữ A mồm chữ O nhìn Lâm Phàm, cứ như gặp ma, không tài nào tin nổi lời anh nói. Anh có vợ rồi á? Sao em chưa gặp bao giờ?
“Đừng có ngạc nhiên thế, thật đấy!” Lâm Phàm vỗ nhẹ vai Trình Chí, “Đến thành phố lạ phải chú ý an toàn. Em thực ra không tệ đâu, cũng rất giỏi, phải tin vào bản thân mình.”
Được Lâm Phàm khen, Trình Chí hơi ngượng ngùng: “Anh Lâm, anh đừng khen em nữa, em có bao nhiêu năng lực thì em tự biết mà, làm gì có chuyện giỏi giang như anh nói. Từ lúc bắt đầu luyện tập tới giờ, em vẫn chưa cầm nổi vũ khí cho chắc tay. Nhưng em cũng nhận ra rồi, nếu đã không có thiên phú chiến đấu, vậy em sẽ cố gắng ở phương diện khác. Em tin mình nhất định có thể thể hiện được giá trị của bản thân.”
"Anh lại phát hiện ra một ưu điểm khác ở em đấy." Lâm Phàm nói, anh thích khen ngợi người khác, đương nhiên lời khen của anh đều xuất phát từ tình hình thực tế, không phải kiểu khen cho có lệ. Kiểu khen đó chẳng tốt cho ai cả, chỉ khiến người ta cảm thấy như đang bị sỉ nhục thôi.