Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1210: CHƯƠNG 1210: TÔI MUỐN ỨNG TIỀN LƯƠNG (2)

“Nhưng cái chết của ngươi cũng vô dụng thôi, ngược lại còn giúp thực lực của bổn tọa thêm lớn mạnh.”

Trước đây Ma Tổ từng tiếp xúc với Ân Hồng. Nói trắng ra là để luận đạo.

Bản lĩnh của Ma Tổ cực lớn, lão đã âm thầm học được “Đại Hung Luyện Thể Pháp” ngay trong lúc Ân Hồng không hề hay biết. Chỉ vì Ân Hồng đã đi trước trên con đường này nên Ma Tổ mới không tu luyện tiếp. Lão định bụng sau khi tìm lại được bản thể sẽ nuốt chửng Ân Hồng luôn, trực tiếp chiếm đoạt thành quả tu luyện của gã, khỏi cần bản thân phải khổ công tu luyện từ đầu...

Chỉ là không ngờ, lại có kẻ ra tay giúp lão làm việc này trước một bước.

Si bất an nhìn Ma Tổ, khí tức trên người lão ngày càng hùng hậu. Nếu Ma Tổ thật sự tìm lại được bản thể, đến lúc đó còn ai cản nổi lão nữa?

Sau khi hấp thụ đạo quả tu luyện của Ân Hồng, Ma Tổ khoan khoái như vừa được ăn no uống đủ, tâm trạng tốt lên trông thấy. Chỉ có điều, lão vẫn thắc mắc, rốt cuộc là kẻ nào đã giết Ân Hồng.

“Đại Hung Luyện Thể Pháp” là công pháp truyền thừa của Ma Vượn Tinh Không, một phương pháp luyện thể chính thống giúp thân xác trâu bò, da dày thịt béo, ai mà giết nổi gã chứ?

Thôi kệ.

Nghĩ mãi không ra.

Tốt nhất là không nghĩ nữa, dù sao cũng chẳng liên quan nhiều đến mình.

Thành phố Dương!

Người đi đường ai nấy đều sững sờ chết trân khi thấy cảnh tượng trước mắt. Một đám trẻ con đang lơ lửng giữa không trung, bay qua bay lại. Cảnh tượng này khiến người lớn sợ hết hồn, nhưng lũ trẻ lại chơi đùa cực kỳ vui vẻ.

“Đến rồi.”

Lâm Phàm dừng lại trước một quán ăn sáng. Trong quán không một bóng người nhưng trông không giống đã đóng cửa. Anh đẩy cửa bước vào, cất tiếng gọi: “Xin hỏi, có ai ở nhà không?”

Không có ai trả lời.

Vẫn im phăng phắc.

“Xin hỏi, có ai ở nhà không?”

Lúc này, một người phụ nữ từ cửa tiệm bên cạnh bước ra: “Người nhà cậu ấy không có ở đây đâu, sáng nay họ phát hiện thằng bé mất tích nên đi tìm hết rồi, tôi nghĩ…”

Đột nhiên!

Người phụ nữ kinh ngạc che miệng, mắt trợn tròn. Đứa con trai mất tích của nhà hàng xóm đang đứng ngay đây! Rồi bà ngẩng lên nhìn đám trẻ đang bay lượn trên trời, sốc đến độ không nói nên lời.

“Dì Chu, bố con đâu ạ?”

Dì Chu vội vàng rút điện thoại gọi cho bố mẹ cậu bé. Cuộc gọi vừa kết nối, giọng bà đã đầy kích động, giục họ mau về vì con trai họ đã về nhà rồi.

“Thằng nhóc này, con chạy đi đâu thế hả, bố mẹ con lo phát điên lên rồi đấy.” Dì Chu thở phào nhẹ nhõm. Tìm được thằng bé là tốt rồi, bà cũng quý nó lắm, tuy hơi nghịch nhưng rất đáng yêu.

“Dì ơi, con bị người xấu bắt đi, là anh trai này và ông cụ này cứu con ạ.” Cậu bé vẫn nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra.

Dì Chu nói: “Cảm ơn hai người nhiều.”

Lâm Phàm mỉm cười: “Không có gì đâu ạ, ai gặp phải chuyện này cũng sẽ làm vậy thôi.”

Không lâu sau.

Hai người lớn hớt hải chạy từ xa tới, vẻ mặt vô cùng lo lắng, đặc biệt là người phụ nữ, mắt đã đỏ hoe như khóc suốt từ sáng đến giờ.

“Bố, mẹ.”

Cậu bé thấy bố mẹ thì vui vẻ vẫy tay. Sau khi hiểu rõ tình hình, bố mẹ cậu bé vô cùng cảm kích Lâm Phàm. Đối với họ, con cái mất tích chẳng khác nào trời sập.

Sau khi tạm biệt gia đình cậu bé và vẫy tay chào nó, nhóm Lâm Phàm lại tiếp tục hành trình đưa những đứa trẻ khác về nhà.

“Bà xã, anh thấy cậu ấy quen mắt ghê.” Người chồng nhìn bóng lưng xa dần của Lâm Phàm, cố lục lại trí nhớ xem đã gặp ở đâu.

“Em cũng có cảm giác như vậy.”

Đột nhiên, người chồng vỗ đét vào đùi, reo lên: “Anh nhớ ra rồi! Cậu ấy là Lâm Phàm, là Lâm Thần của chúng ta! Bảo sao anh cứ thấy quen quen.”

Chỉ là khi họ nhìn lại lần nữa thì bóng dáng Lâm Phàm đã biến mất từ lúc nào.

Chín mươi chín đứa trẻ không ở cùng một thành phố mà rải rác khắp nơi. Với người thường, đây là một việc cực kỳ phiền phức, nhưng với Lâm Phàm thì lại đơn giản như trở bàn tay.

Anh lần lượt đưa những đứa trẻ về tận tay người thân của chúng.

Chỉ còn lại những đứa trẻ ở thành phố Duyên Hải là chưa được đưa về. Bây giờ, chỉ cần đưa nốt cậu bé này về là có thể tập trung đưa những đứa còn lại về với gia đình ở thành phố Duyên Hải.

“Lâm Phàm, chỗ này trông tồi tàn quá.” Ông Trương nhìn khung cảnh xung quanh, quả thật không thể so với Thanh Sơn.

Lúc này, nơi họ đến là một căn nhà gỗ dựng tạm dưới gầm một cây cầu trong thành phố.

Xung quanh chất đầy các loại phế liệu.

Trông chẳng khác nào một trạm thu mua đồng nát thu nhỏ.

“Bà nội ơi, cháu về rồi.” Cậu bé đập cửa, nhưng bên trong không có tiếng đáp lại, yên tĩnh đến lạ.

Lâm Phàm đẩy cửa bước vào, căn nhà trống hoác, nhìn một cái là thấy hết, không có một bóng người.

“Bố mẹ em đâu?” Lâm Phàm hỏi.

Cậu bé đáp: “Bố mẹ em mất hết rồi, em sống với bà nội từ nhỏ.”

Lâm Phàm xoa đầu cậu bé, không ngờ hoàn cảnh của em lại đáng thương như vậy. Sau đó, anh hỏi Ý Chí xem bà nội cậu bé đang ở đâu. Ý Chí chỉ muốn gào vào mặt Lâm Phàm rằng: Ta không phải công cụ của ngươi, càng không có nghĩa vụ cung cấp bất cứ sự tiện lợi nào cho ngươi!

Nhưng mà…

Thôi thì hy sinh cái nhỏ vì cái lớn vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!