Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1216: CHƯƠNG 1216: NGẨNG ĐẦU LÊN, VUA CỦA BỌN MÀY Ở ĐÂY

Bị người của Y gia Cao Viện đóng đinh lên cột trụ rồi thay nhau sỉ nhục.

Chỉ có một biện pháp duy nhất…

Giúp Y gia khôi phục lại, tìm ra con đường mới.

Sau cuộc họp, Kim Hòa Lị muốn trò chuyện riêng với Lâm Phàm.

Độc Nhãn Nam tuy dữ tợn nhưng ăn nói chẳng ra đâu vào đâu, tính tình lại thô lỗ, hay chửi bậy, mấy chuyện chuyên môn thế này đương nhiên phải để dân chuyên xử lý.

“Chúc mừng chủ nhân.”

Nhân Sâm nhìn dáng vẻ trước nhô sau vểnh cực kỳ hoàn mỹ của Kim Hòa Lị, thầm nghĩ có lẽ họ sắp có một trận chiến kinh thiên động địa trong phòng họp bí mật.

“Tìm tôi có chuyện gì sao?” Lâm Phàm hỏi.

Kim Hòa Lị nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Phàm. Bị một mỹ nhân nhìn chằm chằm như thế, người thường đã xấu hổ cúi đầu rồi, nhưng Lâm Phàm lại mỉm cười nhìn thẳng vào cô.

Không biết tại sao, Kim Hòa Lị nhìn nụ cười của Lâm Phàm lại luôn cảm thấy có gì đó là lạ, trong đầu cô bất chợt hiện lên những cảnh tượng…

Cửa phòng họp đóng sầm lại, Lâm Phàm đẩy cô ngã xuống bàn hội nghị, sau đó cởi áo, tháo thắt lưng, rồi trong đầu tự động tua cả một bộ phim.

Cuối cùng, Kim Hòa Lị phải dời ánh mắt đi chỗ khác.

“Hy vọng lớn nhất của anh là bảo vệ chúng tôi, đúng không?”

Lâm Phàm cười nói: “Đúng vậy.”

“Nhưng chúng ta đang ở trong tình thế rất nguy hiểm.” Kim Hòa Lị nói xong, cô hy vọng có thể nghe được những suy nghĩ thật lòng của Lâm Phàm.

“Nguy hiểm?” Lâm Phàm nghi hoặc hỏi: “Có sao? Bây giờ nguy hiểm ở đâu chứ? Có chuyện gì cứ nói thẳng ra, đừng giấu trong lòng, biết đâu tôi có thể giải quyết giúp cô.”

“Bây giờ tạm thời không có, nhưng sau này thì khó nói lắm. Kể từ khi tộc Tinh Không xuất hiện, nguy hiểm luôn rình rập quanh ta. Vũ trụ bao la, sức mạnh của anh bá đạo như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ đặt chân vào vũ trụ thôi.” Kim Hòa Lị quan tâm nhất chính là việc này, vũ trụ luôn có một sức hấp dẫn khó cưỡng với tất cả mọi người, một người lợi hại như Lâm Phàm chắc chắn sẽ ra đi.

“Hả?” Lâm Phàm luôn cảm thấy có gì đó không ổn, câu hỏi mà Kim Hòa Lị đưa ra anh chẳng tài nào hiểu nổi. Tôi thích nhất là ở đây, nơi này tôi có đến ba cái nhà, lại còn có bao nhiêu bạn bè, tại sao tôi phải đến vũ trụ chứ?

Anh có chút không hiểu nổi.

“Tôi nói có gì không đúng sao?” Kim Hòa Lị phát hiện ánh mắt Lâm Phàm nhìn mình có gì đó là lạ, lập tức tò mò hỏi.

“Đúng vậy, tôi ở đây rất tốt, tại sao phải rời đi?” Lâm Phàm hỏi.

Kim Hòa Lị sửng sốt một hồi, sau đó mỉm cười: “Ừm, có lẽ là tôi suy nghĩ nhiều rồi. Tôi đi trước đây.”

Nói xong, cô đứng dậy rời đi.

Lâm Phàm gãi đầu, không hiểu nổi Kim Hòa Lị đang nghĩ cái gì.

Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều.

Nhìn bóng lưng cô rời đi, trong đầu anh lại nghĩ đến bóng lưng của Mộ Thanh, vô cùng xinh đẹp.

Ban đêm!

Một bóng dáng nhẹ nhàng lén lút đi lại trong bộ phận đặc biệt.

Tà Vật Công Kê làm nội gián bấy lâu, bây giờ đang chuẩn bị ra ngoài báo tin.

Nó muốn chứng minh rằng nó là một Tà Vật Anh Hùng Vương đáng được tôn kính.

Đôi chân gà nhẹ nhàng di chuyển.

Nó phát hiện bảo vệ của bộ phận đang ngủ say, trong lòng thầm cười nhạo, loài người ngu si, cứ ngủ say đi, bọn mày sẽ không bao giờ biết được Tà Vật Anh Hùng Vương ta đây đã tuồn ra ngoài bao nhiêu tin tức động trời đâu.

Chỉ là…

Phòng giám sát.

Vài nhân viên giám sát nhìn thấy hình ảnh trên màn hình: “Con gà này lén la lén lút, có cần báo động không?”

“Không cần, đây là thú cưng của cậu Lâm mà.”

“Đúng vậy, nhìn cái dáng vẻ lén lút của nó kìa, chắc là định ra ngoài tòm tem đây mà, đêm hôm khuya khoắt thế này đúng là khó nhịn thật.”

“Ha ha, đúng thế.”

Nếu Tà Vật Công Kê biết mọi hành tung của mình đều bị giám sát, nhất định sẽ nổi trận lôi đình, vô cùng tức giận. Nếu các người đã phát hiện ra ta, sao không nói một tiếng, tại sao còn để ta diễn như một thằng hề thế này?

Sau khi ra ngoài, nó đi ngang qua Cây Bồ Đề. Cây Bồ Đề về đêm tỏa ra ánh sáng vàng kim lấp lánh, dường như đang tu luyện dưới ánh trăng.

Nhận thấy sự xuất hiện của Tà Vật Công Kê.

Cây Bồ Đề khẽ rung rinh.

“Biến…” Tà Vật Công Kê phát hiện động tĩnh của Cây Bồ Đề thì gáy nhẹ một tiếng, đi đến trước mặt Cây Bồ Đề, nó chổng phao câu lên, một bãi phân gà rơi bộp xuống gốc cây.

Cho mày tẩm bổ một chút.

Tà Vật Công Kê đang tìm một nơi bí mật, tuyệt đối không thể để người khác phát hiện. Dù sao thì nội gián tuồn tin ra ngoài là phải cẩn thận hết mức, chỉ sợ bị đối phương phát hiện.

Một khi bị phát hiện, tình hình sẽ rất tồi tệ.

Làm nội gián thường chẳng có kết cục tốt đẹp.

Cuối cùng.

Tà Vật Công Kê đi vào công viên, hoàn cảnh xung quanh rất thích hợp, ánh sáng mờ ảo khiến người khác rất khó phát hiện ra nó.

Tà Vật Công Kê nhảy phắt lên cột đèn đường, giang rộng đôi cánh, dùng bí thuật triệu hồi đặc trưng của Tà Vật để gọi đồng bọn.

Sau đó.

Chỉ cần yên lặng chờ đợi là được.

Gió đêm thổi hiu hiu làm bộ lông gà của nó bay phấp phới. Móng vuốt sắc bén bám chặt vào cột đèn, nó ngẩng cao chiếc đầu đầy kiêu hãnh, đôi mắt nhìn thẳng vào màn đêm sâu thẳm.

Vào khoảnh khắc này, Tà Vật Công Kê không hề có chút uể oải nào.

Ánh mắt nó sắc lẻm, toát ra vẻ bá đạo vô song.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!