Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1218: CHƯƠNG 1218: TRÔNG THẾ NÀY... CÓ THẤY TÔI BỊ THẦN KINH KHÔNG?

Tà Vật Công Kê rất hài lòng với tình hình lúc này.

"Hãy nhớ kỹ, tao chính là Tà Vật Anh Hùng Vương. Bây giờ điều tao muốn nói với bọn mày là di tích Sơn Xuyên đã khôi phục, và cơ hội sẽ lại đến. Loài người sẽ đến nơi đó để tìm bảo bối, chúng ta không được chậm chân, lập tức truyền tin này ra ngoài, rõ chưa?”

Tà Vật Công Kê cảm thấy nó đã ra ngoài khá lâu, nếu tiếp tục ở lại đây, e rằng sẽ bị phát hiện.

Sau khi nói xong điều này.

Nó dứt khoát rời đi ngay lập tức.

Bọn Tà Vật nhìn Tà Vật Công Kê rời đi, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó bàn tán với nhau.

“Lợi hại thật.”

“Đúng thế, hung ác thật sự.”

“Bảo chúng ta truyền tin này ra ngoài, chẳng lẽ muốn tất cả đồng loại ở thành phố Duyên Hải đều kéo đến đó à?”

“Chà, chắc là vậy rồi.”

“Vậy chúng ta về nhà ngủ đi.”

“Được.”

“Nếu không về, người nhà sẽ lo lắng cho chúng ta mất.”

“Được…”

Đêm nay Tà Vật Công Kê ngủ rất ngon.

Trong giấc mơ, nó mơ thấy mình đã hoàn toàn đạt đến đỉnh cao.

Ngày bảy tháng mười một!

Sáng sớm.

Tại tầng cao nhất của bộ phận đặc biệt.

Sau cuộc họp hôm qua, mọi người đã quyết định đến núi Trường Bạch. Nơi đó đã từng đến rất nhiều lần, nhưng lần này lại có rất nhiều đệ tử tộc Tinh Không chạy về phía đó, chắc hẳn phải có thứ gì đó hấp dẫn bọn chúng, nếu không thì sao có thể nhiều kẻ đến đó như vậy.

Đương nhiên.

Cũng có những đệ tử tộc Tinh Không khác đi đến nơi khác.

Độc Nhãn Nam rất muốn đi đến tất cả những nơi đó.

Đáng tiếc… lực bất tòng tâm, nhân lực lại không đủ, chỉ đành chọn một nơi.

“Thật sự dẫn theo cậu ta à?”

Độc Nhãn Nam nhìn tên nhóc kia. Ông ta không hiểu nổi, vì sao mỗi lần đi xa, Lâm Phàm đều muốn dẫn theo cái tên nhóc của nợ này.

Lúc này, Tiểu Bảo đang kéo tay Lâm Phàm nói líu lo. Vừa nghe thấy câu nói này, cậu bé liền quay mạnh đầu qua, đôi mắt to híp lại thành mắt nhỏ, vô cùng bất mãn nhìn Độc Nhãn Nam.

Lâm Phàm dẫn tôi ra ngoài chơi, liên quan gì tới ông chứ, cũng chẳng phải ông dẫn tôi đi, cho dù ông muốn dẫn tôi đi, tôi còn chẳng thèm để ý tới ông đâu.

Độc Nhãn Nam mỉm cười, đó là một nụ cười hiếm thấy. Nhóc con này tài lực hùng hậu, không nên đắc tội thì tốt nhất đừng đắc tội, không có ý gì khác, chỉ là muốn sau này có thể kiếm được chút lợi lộc từ trên người cậu ta.

Nếu đi dã ngoại mà có đội đầu bếp chuyên nghiệp của Tiểu Bảo thì còn gì bằng.

Lâm Phàm sờ đầu Tiểu Bảo, nhìn Độc Nhãn Nam nói: “Tôi muốn dẫn cậu ấy đi ngắm phong cảnh bên ngoài.”

“Ừm, ngắm phong cảnh cũng tốt, mở mang tầm mắt. Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, không có ý gì khác.” Lời Độc Nhãn Nam nói không hẳn là giải thích, chỉ là bao biện mà thôi.

Đội ngũ lần này rất đầy đủ.

Cơ bản là mang theo đủ thứ, chính là muốn đi thử vận may… không… không phải thử vận may. Chỉ cần có Lâm Phàm, một khi gặp được bảo bối, chắc chắn sẽ lấy được vào tay.

Độc Nhãn Nam nhìn về phía xa.

Không nhìn thấy bóng dáng mà ông ta muốn thấy.

Ngô Thắng!

Ngô Hưng Vân!

Bọn họ là người của tộc Tinh Không, nhưng quan hệ với loài người không tệ. Đã rất lâu rồi không gặp, cũng không biết thế nào rồi.

“Lâm Phàm, được rồi.” Độc Nhãn Nam nói.

“Ừm.”

Lâm Phàm dẫn theo bọn họ bay đi, dưới sự chỉ dẫn của Độc Nhãn Nam, bay về phía núi Trường Bạch. Thật ra đám người Độc Nhãn Nam đều có thể bay. Nhưng đối với Lâm Phàm mà nói, tốc độ của bọn họ thật sự quá chậm.

Nói rất có lý.

Đám người Độc Nhãn Nam không thể nào phản bác được.

Núi Trường Bạch rất thần bí. Lúc đầu, nơi đầu tiên anh đến chính là chỗ này, trải qua rất nhiều chuyện, thu hoạch cũng rất phong phú.

Cây Bồ Đề!

Chuông cổ!

Tinh thể Hỏa Ma!

Và nhiều thứ khác nữa.

Ngay cả ‘La Hán Pháp Thân’ của Độc Nhãn Nam cũng lấy từ chỗ đó. Mặc dù đã đến đó rất nhiều lần, nhưng vẫn không thể hiểu rõ về núi Trường Bạch. Nơi đó vẫn còn cất giấu rất nhiều bí mật mà người ta chưa biết đến.

Tiểu Bảo vỗ đầu Sóc Hai Đuôi: “Tùng Tùng, sắp về quê nhà của mày rồi, có vui không.”

Sóc Hai Đuôi trốn trong túi của Tiểu Bảo, ló đầu ra, kêu chi chít, rõ ràng là rất vui.

Lâm Phàm cười.

Đối với anh mà nói, đi đâu cũng như nhau, điều anh mong muốn nhất là nhìn thấy bạn bè có thể nở nụ cười, những thứ khác đều không quan trọng.

Núi Trường Bạch.

Trước kia, nơi này đã từng được rất nhiều tộc Tinh Không nhắm đến, thứ đào được thì đã bị đào sạch rồi, còn thứ không động vào được thì cũng chẳng ai dám bén mảng tới.

Hiện giờ, địa thế đã khôi phục, ắt sẽ có sự thay đổi lớn, những thứ trước kia không xuất hiện, rất có khả năng sẽ xuất hiện toàn bộ theo sự thay đổi hiện tại.

“Đến rồi.”

Lâm Phàm đưa bọn họ đáp xuống dưới chân núi.

“Anh Lâm Phàm, vừa rồi lúc ở trên trời, em thấy núi Trường Bạch thật sự rất hùng vĩ, rất lớn, tựa như tiên cảnh vậy.” Tiểu Bảo rất phấn khởi, nhìn bằng mắt thật còn đẹp hơn trong ảnh nhiều.

“Đúng thế, không khí còn rất trong lành.” Lâm Phàm nói.

Sau đó.

Lâm Phàm và ông Trương nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười hưởng thụ. Tiểu Bảo học theo, cũng hít một hơi thật sâu không khí trong lành xung quanh, quả thật rất thoải mái.

Độc Nhãn Nam sớm đã quen với cảnh này.

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!