Lẽ ra thì.
Bất kể là tộc nào gặp phải chuyện này, tuyệt đối sẽ không cho qua dễ dàng như vậy. Tộc lão của cả một tộc bị giết, nếu không băm vằm kẻ kia ra thành ngàn mảnh thì cũng bị coi là nỗi nhục lớn.
Trang Tiêu nói: “Hắn đã giết Hồn Đế Sư của Hồn tộc.”
“Hồn Đế Sư?”
Lý Ôn biết đó là một tôn giả của Hồn tộc, một kẻ cực mạnh, nhưng…
“Hắn từng giao đấu với Long Thần.”
“Long Thần?”
Lý Ôn kinh ngạc tột độ, còn chưa kịp nói gì thì Trang Tiêu đã bồi thêm.
“Hắn đã đánh lui Thôn Tinh Ngạc trưởng thành trong Tinh Không.”
Ầm!
Đầu óc Lý Ôn như nổ tung, ong ong vang dội, hệt như có sấm sét đánh thẳng vào đầu.
Dù chưa từng thấy Thôn Tinh Ngạc trưởng thành, nhưng anh ta biết rõ sự đáng sợ của loại hung thú khủng bố này. Ngay cả lão tổ của các đại tộc cũng không dám nói chắc có thể dễ dàng hạ sát một con Thôn Tinh Ngạc đã trưởng thành.
“Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.” Lý Ôn nói với vẻ kinh hãi. Vốn còn định sau vụ này sẽ tìm tộc lão đến giúp, xem ra hoàn toàn không cần thiết nữa rồi. Lỡ có tìm tộc lão đến thật thì cũng chỉ là nộp mạng mà thôi, xong việc có khi chính mình còn bị người trong tộc tóm cổ lôi đi xử cho ra bã.
Chuyện tốt thì chẳng thấy đâu, cứ hễ có chuyện xấu là lôi đầu chúng ta vào. Cậu đúng là một thanh niên ưu tú đấy.
Trang Tiêu, mừng vì mình vừa thoát nạn, nói: “Bây giờ biết vẫn chưa muộn.”
Lý Ôn chắp tay cảm ơn, khẽ cúi người: “Cảm ơn anh Trang đã ngăn cản hành vi đi tìm chết của tôi, vô cùng biết ơn.”
Ta ngăn cậu đi tìm chết á? Ta sợ cậu kéo ta chết chìm cùng thì có. Nhưng cậu đã cảm ơn rồi thì ta cũng nhận vậy. Có những chuyện không cần nói thẳng ra làm gì cho mất vui.
“Anh Ôn không cần khách sáo, chúng ta là bạn bè, sao có thể thấy chết mà không cứu. Anh lần đầu đến đây, có thể chưa rõ một số chuyện, cứ để tôi từ từ kể cho anh nghe, sau này sẽ hiểu thôi.”
Điều Trang Tiêu muốn nói với anh ta chính là, đừng có tùy tiện chọc vào người trên hành tinh này, toàn mấy bố bênh người nhà vô lý, lỡ bị để ý thì tình hình sẽ không mấy khả quan đâu.
Lý Ôn im lặng suy nghĩ một lúc rồi thăm dò: “Hay là chúng ta rời khỏi đây thì hơn?”
Anh ta sợ tên kia thù dai, sẽ tìm đến báo thù. Theo lời Trang Tiêu nói, ai mà chống lại nổi, đến lúc đó chết thế nào cũng không biết.
“Không sao đâu, hắn đã để chúng ta đi, chứng tỏ hắn không để bụng chuyện này. Nếu có gặp lại thì cứ tránh đi là được.”
Trong khoảng thời gian này, Trang Tiêu cũng không phải sống vô ích, anh ta đã sớm nhìn thấu một vài chuyện. Lâm Phàm không giống những cường giả của các tộc trong Tinh Không, hở chút là thù dai, Lâm Phàm rất rộng lượng, có thể bỏ qua cho người khác.
Nếu không thì cậu chủ nhà anh ta cũng chẳng thể sống nhởn nhơ vui vẻ như bây giờ.
“Nói có lý.”
Sau đó…
Lý Ôn và Trang Tiêu lại tiếp tục sóng vai bước đi.
Chuyện vừa rồi đối với nhóm Lâm Phàm mà nói, chỉ là một khúc nhạc dạo chẳng đáng bận tâm.
Nhưng ảnh hưởng nó để lại chính là… Độc Nhãn Nam và những người khác không dám lơ là nữa, suốt chặng đường đều cảnh giác nhìn ngó xung quanh.
Thành ra lại bỏ lỡ rất nhiều cảnh đẹp.
“Lâm Phàm, lần này cậu có định đi khiêu chiến vị cường giả đó không?” Độc Nhãn Nam lại gần hỏi.
“Ai cơ?” Vẻ mặt Lâm Phàm đầy nghi hoặc.
Anh không nhớ nơi này có cường giả nào cả.
Độc Nhãn Nam kiên nhẫn giải thích: “Lúc trước chúng ta đến đây, cậu nói trên kia có một cường giả, nhưng vì lý do nào đó nên chưa khiêu chiến…”
“Tôi có nói thế à?” Lâm Phàm hỏi.
Anh không nhớ có chuyện này, nhưng Độc Nhãn Nam đã nói vậy thì chắc chắn là có. Xem ra thời gian trôi qua lâu quá, anh đã quên béng mất rồi.
Nhưng không sao, cường giả thì sẽ không chạy, cũng không tự dưng biến mất. Cứ từ từ đi, từ từ ngắm, rồi cũng sẽ gặp được thôi.
Gặp rồi thì nói một câu…
“Xin chỉ giáo!”
Là được!
Độc Nhãn Nam chỉ cười mà không nói gì. Muốn sống vui vẻ thì tốt nhất đừng đôi co, cứ mỉm cười cho qua, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
Không thể bỏ lỡ những cảnh đẹp trên đường đi.
Tiểu Bảo cầm theo thần khí chụp ảnh, liên tục chụp chung với Lâm Phàm, nào là giơ tay chữ V, hôn má, ôm ấp… động tác vô cùng thân mật. Cô bé muốn chụp lại toàn bộ hành trình này thành những bức ảnh, treo trong nhà để lưu giữ kỷ niệm.
“Đúng là đi nghỉ dưỡng thật rồi.”
Lâm Đạo Minh cảm thán. Ai có thể làm được đến mức này, lại có ai giữ được tâm thế như vậy chứ. Ít nhất thì ông không thể, và ông cũng không tin người khác có thể.
Tiểu Bảo lúc này hệt như một chuyên gia chỉ đạo chụp ảnh chuyên nghiệp, bảo mọi người tạo dáng.
“Gà Mái, mày đừng có lộn xộn, phải tạo dáng, dang rộng đôi cánh của mày ra.”
“Nhân Sâm, mày ôm cổ Gà Mái đi, nhanh lên nào.”
Đối mặt với yêu cầu đầy sỉ nhục này.
Nhân Sâm muốn từ chối.
Nhưng không còn cách nào khác, nó sờ đầu em Gà: “Em Gà à, được anh đây ôm thế này, là phúc đức của em đấy.”
Đệt!
Tà Vật Gà Trống chỉ muốn đập cho củ Sâm này một trận.
Có biết nói tiếng người không hả?
Còn phúc đức?
Phúc đức cái đầu nhà ngươi ấy!
Tách!
Độc Nhãn Nam trong vai nhiếp ảnh gia, bắt trọn khoảnh khắc hoàn mỹ trước mắt. Tiểu Bảo vui vẻ xem lại ảnh trong máy, nở một nụ cười mãn nguyện.