Trong nháy mắt, Lâm Phàm tấn công kiếm huyết mạch. Một tiếng "keng" vang lên, một luồng sức mạnh kinh người bùng nổ. Mục Bạch bị chấn động, lùi vội về sau, thanh kiếm huyết mạch trong tay suýt nữa thì tuột mất.
“Mạnh quá.” Mục Bạch kinh hãi. Ngay lúc này, một cảnh tượng kinh hoàng hơn đã xảy ra. Tiếng "răng rắc" vang lên, Mục Bạch trợn trừng hai mắt như thể gặp ma, thanh kiếm huyết mạch gãy đôi, vỡ tan thành vô số đốm sáng rồi biến mất giữa đất trời.
Phụt!
Huyết mạch tương liên, kiếm huyết mạch bị phá vỡ cũng đồng nghĩa với việc bản thân hắn chịu tổn thương nặng, căn cơ huyết mạch đã phải chịu một đòn hủy diệt.
Sắc mặt Mục Bạch tái nhợt, hắn vừa đau đớn vừa tức giận chỉ vào Lâm Phàm, gào lên: "Mày đã hủy căn cơ của tao!"
“Không có.” Lâm Phàm lắc đầu.
Chuyện mình không làm thì chắc chắn không nhận. Anh chỉ búng tay một cái nhẹ hều, kiếm gãy thì thôi chứ sao lại đổ cho anh hủy căn cơ của hắn, thật không hiểu nổi gã này đang nghĩ cái gì.
Đám người xem xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
"Mục Bạch coi như toang rồi."
"Khó nói lắm, nhưng kiếm huyết mạch do hắn ngưng tụ đã vỡ nát, chắc chắn là tổn thương đến căn cơ rồi, muốn hồi phục lại không phải chuyện đơn giản đâu."
"Không biết lão tổ trong tộc mà biết thiên tài nhà mình bị hủy căn cơ thì có liều mạng với gã kia không nhỉ?"
"Hóng ghê."
Mấy người xem này đúng chuẩn dân chuyên hóng hớt.
Cắn hạt dưa, xem kịch hay, rồi tiện tay bình luận vài câu.
Còn những chuyện khác, đối với họ chẳng là gì sất.
Chỉ là tình hình hiện tại.
Ai dám nhúng tay vào?
Không ngờ một Mục Bạch ngông cuồng như vậy lại bị đánh cho ra nông nỗi này, còn bị hủy cả căn cơ nữa chứ?
"Mày..." Mục Bạch tức tối chỉ vào Lâm Phàm, rồi đột nhiên ôm ngực, hai mắt trợn ngược, phun ra một ngụm máu tươi. Sương máu giăng đầy không khí, sau đó hắn nặng nề ngã vật xuống đất.
Đây là do tức giận công tâm, cộng thêm căn cơ bị tổn thương nặng nề.
“Lâm Phàm, cậu ta không chết đấy chứ?” Ông Trương thì thầm, trong lòng cũng hơi phân vân, nhưng nghĩ lại thấy gã này chẳng thân thiện gì với Lâm Phàm, ông lại chẳng muốn ra tay châm cứu chút nào.
Ông Trương không thể tùy tiện châm cứu cho người khác được.
Ông Trương đầy kiêu hãnh sẽ luôn đứng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm nói: "Chắc không đâu, tôi có dùng sức mấy đâu."
Anh không thích ra tay với kẻ yếu, việc kiểm soát sức mạnh phiền phức vô cùng. Chỉ cần hơi bất cẩn là có thể đánh nổ đối phương. Có thể người ta không có ác ý gì với mình, chỉ muốn giao lưu học hỏi, nhưng lúc nào mình cũng phải dè chừng, sơ suất một chút là có thể khiến đối phương bị thương.
Vì vậy, tình huống này khiến Lâm Phàm rất đau đầu.
“Nhưng cậu ta hộc máu rồi kìa.” Ông Trương nói.
Lâm Phàm đáp: "Để tôi qua xem sao."
Độc Nhãn Nam đứng xem gần đó, thầm thở dài, cường giả thật đáng sợ. Thực lực của Mục Bạch ai cũng thấy rõ, dù là lão có xông lên cũng chẳng phải đối thủ, uy lực của một kiếm kia cực kỳ hung hãn, người thường tuyệt đối không đỡ nổi.
May mà có Lâm Phàm dắt theo.
Nếu không, gặp phải gã này thì chỉ có nước bị hành cho ra bã.
Lâm Phàm đi tới bên cạnh Mục Bạch, ngồi xổm xuống kiểm tra: "Chưa chết, vẫn còn hơi nóng. Ông Trương, ông xem giúp cậu ta đi."
“Tôi không châm cứu cho hắn.” Ông Trương đáp.
Nếu nói ai là người hiểu rõ tài châm cứu của ông Trương nhất, chắc chắn phải là Độc Nhãn Nam.
Lão đã bị lừa không biết bao nhiêu lần.
Lần nào lão cũng tự an ủi mình, biết đâu lần này lại được thật, nhưng lần nào được ông Trương châm cứu là y như rằng có chuyện.
Vì vậy, cho đến tận bây giờ.
Lão thà tin chó bỏ được thói ăn phân chứ nhất quyết không tin vào tài châm cứu của ông Trương.
Thế này thì ai mà tin nổi nữa?
May mà ông ấy không muốn châm cứu cho gã kia, nếu không thì không chết cũng tàn phế.
“Được rồi.” Lâm Phàm không ép ông Trương, sau đó ngẩng đầu nhìn đám đông: “Có ai trong số các vị quen cậu ta không?”
Im phăng phắc!
Tất cả đều im lặng như tờ.
Mấy thanh niên của tộc Tinh Không nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Quen chứ sao không.
Vừa nãy còn cùng nhau vây đánh Đại ca Hổ và Cự Ưng cơ mà.
Nhưng trong tình huống này, trong đầu họ chỉ có một suy nghĩ, im lặng là vàng. Thường thì đứa nào ló mặt ra cũng sẽ bị ăn đòn, tội gì phải tự rước họa vào thân.
"Tôi quen."
Một lúc sau, một thanh niên bước ra.
Lâm Phàm nói: "Vậy giao cậu ta lại cho anh nhé, ở nơi hoang sơn dã lĩnh này dễ bị thú dữ ăn thịt lắm. Anh đưa cậu ta về cho người nhà đi, nếu cậu ta có tỉnh lại, phiền anh nói với cậu ta một câu, rằng thực ra cậu ta rất mạnh."
Nghĩ lại thì, hành động vừa rồi của mình đúng là có hơi quá đáng. Dù đối phương yếu thật, nhưng mình cũng nên có chừng mực, quan trọng nhất là phải giữ cho người ta chút thể diện. Có lẽ những lời này sẽ thắp lại ngọn lửa hy vọng trong lòng cậu ta.
"Được."
Nghe những lời này xong còn biết nói gì nữa?
Chẳng cần phải nói gì thêm.
Gã thanh niên đương nhiên hiểu, nhưng hắn cảm thấy tốt nhất là không nên nói câu này, đề phòng Mục Bạch lại tức hộc máu thêm lần nữa.
Hơn nữa…
Tình hình bây giờ.
Người của tộc Mục Bạch có lẽ sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu.