Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1248: CHƯƠNG 1248: CHUYỆN NÀY KHÔNG PHẢI NGƯỜI LÀM NỔI

Lâm Phàm đi đến trước mặt đối phương, chắp tay nói:

"Đã làm phiền rồi, tại hạ Lâm Phàm, xin hỏi ngài là?"

Nửa câu đầu rất có phong thái.

Nửa câu sau thì đúng chất vô học.

"Các vị có thể gọi ta là Minh." Người đàn ông trung niên nói.

Khí chất của ông ta không tầm thường, tuy là trung niên nhưng ngoại hình cực kỳ đỉnh. Nếu đem so với lão chú Độc Nhãn Nam thì đúng là một sự so sánh đầy tàn nhẫn.

"Minh? Tên lạ thật." Lâm Phàm cảm thấy cái tên này rất kỳ quái.

Minh cười nói: "Từ nơi sâu xa, tự có định số, đạo của trời đất chính là huyền diệu. Mời các vị ngồi, chỉ có chén trà đạm bạc chiêu đãi, mong đừng chê."

Lâm Phàm nghe hiểu chữ được chữ không, có vẻ rất cao siêu, nhưng cao siêu ở chỗ nào thì anh chịu.

Anh là người trước giờ không bao giờ tranh luận với người khác.

Ông muốn ra vẻ, tôi chắc chắn sẽ hùa theo, tuyệt đối không phá đám.

Độc Nhãn Nam nhìn đối phương, siêu phàm, không phải người tầm thường. Kẻ trước mắt này chắc chắn là một cường giả khó mà tưởng tượng nổi. Khí tức của cường giả rất đặc biệt, liếc mắt một cái là có thể nhận ra.

Lúc trước Minh đâu có như thế này.

Thiên Chi Khải!

Hỗn Độn Thương!

Đều đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, bây giờ tình thế thay đổi, tư tưởng cũng phải linh hoạt theo, tốc độ thay đổi đúng là quá nhanh.

"Mời!"

Lá trà mà Minh chuẩn bị rất khác thường. Một mảnh lá trà lơ lửng trên mặt nước, tựa như một vật sống, xoay tròn trong chén, hệt như một con thuyền nhỏ đang du ngoạn giữa đại dương bao la, mãi không thấy bến bờ.

Độc Nhãn Nam vừa nhìn đã biết chén trà này không đơn giản.

"Cảm ơn."

Hắn nâng chén trà, từ từ nhấp một ngụm. Ngay lập tức, hai mắt hắn trợn tròn. Vị trà thơm ngát lan tỏa trong miệng, một dòng nước ấm chảy vào cơ thể khiến toàn thân khoan khoái, tinh thần như được gột rửa. Nếu không tự mình trải nghiệm, khó mà diễn tả được cảm giác này sảng khoái đến nhường nào.

Đại sư Vĩnh Tín, Lưu Hải Thiềm, Lâm Đạo Minh thấy vẻ mặt của Độc Nhãn Nam thì sao mà không hiểu được.

Chắc chắn là đồ tốt.

Nếu không, ông ta sẽ không đời nào lộ ra vẻ mặt khó đỡ mà kinh ngạc thế này.

Tất cả đều không khách sáo, nâng chén trà lên uống ừng ực.

Sảng khoái thật!

"Các vị đến đây có việc gì không?" Minh không thể nhìn thấu Lâm Phàm. Vẻ thân thiện trên mặt đối phương luôn cho người ta một cảm giác kỳ quái, rất khó tả. Nếu là người bình thường đến đây, ông đã chẳng nói chẳng rằng đá thẳng cổ ra ngoài rồi.

"Dẫn bạn đến đây dạo chơi xem thử." Lâm Phàm mỉm cười, ngay sau đó, ánh mắt anh nhìn về phía mấy thửa ruộng cách đó không xa, trong ruộng trồng rất nhiều thứ kỳ lạ, anh kinh ngạc nói: "Ông cũng thích trồng trọt sao?"

"Trồng trọt."

"Đúng rồi, chính là nó. Sở thích của ông giống tôi quá."

"Ồ, ngẫu nhiên tương đồng thôi."

"Tôi cũng mê trồng trọt lắm, có cơ hội chúng ta trao đổi một chút." Tìm được người chung chí hướng, Lâm Phàm rất vui vẻ, anh hiếm khi gặp được người thích trồng trọt.

Minh chẳng muốn tiếp chuyện cho lắm. *Trông bộ dạng của ta có giống người thích trồng trọt không hả?*

Nếu không phải vì thấy cậu nhóc này có chút khó dò, ông đã sớm một cước đá các người ra ngoài rồi, làm sao có thể mời trà ngon, cười toe toét chém gió với cậu được.

"Thật sao? Có cơ hội thì trao đổi xem." Minh vừa cười vừa nói.

Trông như cuộc trò chuyện rất vui vẻ, nhưng ánh mắt của Minh từ đầu đến cuối không hề có chút dao động nào, như thể vô cảm.

"Ông có tâm sự à?" Lâm Phàm hỏi.

Minh nói: "Không có."

"Ông có đấy. Tôi nhìn mắt ông là biết. Ông không giống người thích nói chuyện phiếm, chúng tôi đến ông cũng chẳng nhiệt tình gì. Có phải chúng tôi làm phiền ông rồi không?" Lâm Phàm nghĩ mãi không ra, rõ ràng mình rất thân thiện, cũng rất lịch sự, không hề làm đối phương cảm thấy khó chịu chút nào.

Minh kinh hãi nhìn Lâm Phàm, như thể gặp phải ma. Cái nhìn này đúng là quá độc địa, chuyện này mà cũng nhìn ra được. Có điều, đã nhìn ra rồi thì việc gì phải nói thẳng ra làm gì?

Theo lẽ thường, chỉ cần là người biết điều một chút, đều sẽ tìm cớ rời đi, chứ không phải nói toạc ra như anh, khiến cho đôi bên cùng khó xử, cậu không biết à?

Có lẽ Minh sẽ rất xấu hổ.

Nhưng Lâm Phàm thì chắc chắn không.

"Không, chỉ là có chút tâm sự nhỏ thôi." Minh mỉm cười nói, nhưng nụ cười có hơi gượng gạo. Đây đã là nụ cười chân thành nhất mà ông có thể nặn ra rồi, nếu vẫn không được thì đành chịu.

Lâm Phàm muốn giúp đỡ đối phương, dù sao trông ông ta cũng rất thân thiện, anh hỏi: "Có tâm sự thì phải nói ra, biết đâu tôi giúp được ông. Giấu trong lòng khổ sở lắm, tôi với bạn bè tôi cũng thế, có chuyện gì cứ phải nói ra mới giải quyết được."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!