Nói thẳng ra là ông ta vẫn còn hơi mơ màng.
Độc Nhãn Nam biết...
Mình đã thua.
Hơn nữa còn thua một cách thảm hại.
Nếu không thì đã chẳng có bộ dạng này. Chỉ là ông ta rất ngạc nhiên, không hiểu mình đã thua như thế nào.
Nhìn về phía Lâm Phàm, trong lòng ông ta thầm thốt lên một câu.
Lợi hại!
"Vĩnh Tín, lúc ông ta về phòng có nói gì không?" Độc Nhãn Nam hỏi.
Đại sư Vĩnh Tín chắp tay trước ngực: "Cứ mặc kệ tôi."
"Ồ." Độc Nhãn Nam lại nhìn sang Lâm Đạo Minh: "Còn gì nữa không?"
Lâm Đạo Minh đáp: "Đồ cứ tự nhiên lấy, không cần để ý đến ông ta."
"Xem ra là tôi không nghe nhầm, tôi còn tưởng mình lãng tai cơ đấy. Nếu đã vậy thì chúng ta đừng khách sáo nữa, nên lấy gì thì cứ lấy thôi." Độc Nhãn Nam hoàn toàn bung xõa bản chất thật.
Thân là người đứng đầu Cục Đặc Biệt thành phố Duyên Hải, khí chất là thứ không thể thiếu.
Chỉ là từ khi quen biết Lâm Phàm, thời gian càng lâu, những chuyện trải qua càng ngày càng nhiều, cách đối nhân xử thế của ông ta đã thay đổi một trời một vực. Nếu một người bạn thân thiết mà nhìn thấy ông ta bây giờ, chắc chắn sẽ hét toáng lên... Sao ông lại biến thành cái dạng này?
Phong thái của người đứng đầu Cục Đặc Biệt thành phố Duyên Hải đâu rồi?
Đương nhiên.
Độc Nhãn Nam biết vấn đề lớn nhất trước mắt chính là Lâm Phàm.
Dù sao cậu ấy cũng là người có nguyên tắc.
Cậu ấy không thích người khác tùy tiện lấy đồ của người ta, cho nên ông ta phải chủ động ra tay.
"Lâm Phàm, cậu có thấy ông ta đúng là một người hiếu khách không?" Độc Nhãn Nam nói.
Lâm Phàm đáp: "Ừm, đúng là không tệ."
Độc Nhãn Nam nói nhỏ: "Đấy, vừa nãy ông ta còn bảo chúng ta thích gì thì cứ lấy, khách sáo quá đi mất. Vốn dĩ tôi cũng chẳng có ý định đó đâu, nhưng mà không lấy thì lại phụ lòng tốt của người ta. Cậu xem thích cái gì thì cứ lấy về đi."
Lâm Phàm nhìn quanh một vòng: "Để tôi xem thử."
Xong!
Độc Nhãn Nam thầm khâm phục khả năng giao tiếp của mình. Không thể không nói, cuốn sách mà Hách Nhân viết quả là uyên bác, đọc kỹ, học sâu thì đúng là giúp ích rất nhiều.
Chuyện khác không nói, chứ bây giờ ông ta có thể giao tiếp với Lâm Phàm rất trôi chảy.
Tất cả đều là kỹ xảo cả.
Tà Vật Gà Trống mắt láo liên như trộm nhìn xung quanh. Nó không phải thằng ngốc, liếc mắt là biết người kia là cao thủ, đồ vật xung quanh chắc chắn không phải tầm thường.
Bây giờ Độc Nhãn Nam đang trơ trẽn gài bẫy người ta để cuỗm đồ. Nó đường đường là Tà Vật Anh Hùng Vương, đương nhiên rất khinh bỉ hành vi này, nhưng nó sẽ không ra mặt ngăn cản. Không phải nó sợ, mà là do cái ông kia nhìn thì trẻ nhưng tuổi chắc cũng cao rồi, sao tâm trí lại ngây thơ thế được? Một đám người lạ hoắc tới nhà mà lại bảo cứ tự nhiên lấy đồ, rốt cuộc phải tốt bụng đến mức nào cơ chứ?
Nhất định phải cho ông ta một bài học nhớ đời, để ông ta biết xã hội này hiểm ác ra sao.
Để giúp đỡ đối phương.
Nó, Tà Vật Anh Hùng Vương, nguyện cống hiến một chút sức mọn.
Anh Ưng và Anh Hổ nhìn nhau.
Cả hai đều có chút phấn khích quá độ.
Nơi bí ẩn nhất của núi Trường Bạch, lại được mặc sức chọn đồ, đây đúng là cơ hội ngàn năm có một.
Rất nhanh.
Cả đám bắt đầu hành động.
Lâm Đạo Minh đi tới trước một gốc đào: "Đóa hoa đào này nở rộ, thật là xinh đẹp. Có thể thấy một loài cây trái mùa ở đây đúng là không dễ dàng gì. Vừa hay tôi đang thiếu một thanh kiếm gỗ đào, vậy thì lấy nó vậy."
"Ha ha."
Lưu Hải Thiềm liếc Lâm Đạo Minh với vẻ mặt khinh bỉ, đến cả cây hoa đào cũng không tha, đúng là hành vi của thổ phỉ mà. Nghĩ lại Lưu Hải Thiềm ông ta là cao nhân Đạo gia, tâm cảnh cực cao, đạt tới vô vi chi cảnh, sao có thể làm mấy chuyện này được.
Nhưng mà...
Mẹ nó, thơm thật!
Những vật này đều ẩn chứa một loại linh khí của đất trời, không ngừng quyến rũ ông ta. Nội tâm ông ta dao động, cứ thế bị tha hóa.
Bà cụ vô danh của Y gia đã sớm lúi húi trong mấy luống cây.
Chẳng ai biết bà ta đang làm gì.
Nhưng cảm giác được là cũng đang vơ vét đồ tốt.
Cả một đám người, vô cùng bỉ ổi.
Lúc này.
Minh ở trong phòng không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi vào phòng.
Anh ta lập tức ngã vật ra giường nghỉ ngơi.
Tinh thần tiêu hao quá độ, lại thêm trọng thương, trong lòng rối như tơ vò.
Làm sao anh ta biết được bên ngoài có một đám thổ phỉ đang hành động, hơn nữa còn không phải thổ phỉ bình thường, toàn là thứ dữ cả. Nơi nào đi qua là nơi đó sạch bách, chỉ cần có thứ gì lọt vào mắt xanh là bọn họ sẽ tìm đủ lý do để cuỗm đi.
Lâm Phàm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Cũng không cảm thấy có gì không ổn.
Đây đều là do Minh tự nói, nếu anh là Minh, anh nhất định cũng sẽ giữ lời, đồ người khác đã thích thì cứ để họ lấy đi, hơn nữa còn không tỏ ra chút đau lòng nào.
Tiểu Bảo níu tay áo Lâm Phàm: "Anh không lấy gì sao?"
"Ở đây không có thứ gì anh thích cả." Lâm Phàm nói.
Tiểu Bảo nói: "Em cũng không có thứ gì thích hết, toàn là mấy thứ cổ quái, chẳng thú vị chút nào."