Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1255: CHƯƠNG 1255: NHÂN SÂM: NÓI THẬT, TA MUỐN TỰ ĐÁNH BẢN THÂN MÌNH (2)

Trong Tinh Không.

Ba vị lão tổ của các tộc lớn cùng nhau tụ họp.

Lão tổ của tộc Vu Thần, tộc Thái Thản và tộc Kim Cương đều là những kẻ tung hoành trong Tinh Không, tay nắm nhật nguyệt, một ý niệm cũng đủ để phá tan cả ngân hà.

Hơn nữa, họ chính là gốc rễ của các tộc.

Có họ trấn giữ, các tộc mới không bị diệt vong.

Toàn bộ tài nguyên trong tộc đều dùng để phục vụ họ. Muốn tạo ra một vị cường giả cấp bậc lão tổ là chuyện vô cùng khó khăn, tài nguyên, may mắn hay thiên phú, thiếu một thứ cũng không thành.

Trong các tộc ở Tinh Không, họ giống như vầng thái dương chói lọi, chiếu rọi khắp nơi, bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải quỳ xuống hành lễ.

"Bổn tọa khuyên các vị đừng nên kích động." Long Thần muốn ngăn cản ý định đi tìm Lâm Phàm của họ. Thật ra, ông và Lâm Phàm cũng chẳng có quan hệ gì, chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.

"Long Thần, hay là chúng ta kết thành đồng minh, cùng nhau liên thủ, Chư Thiên Tinh Thần này còn ai là đối thủ của chúng ta nữa chứ."

"Đúng vậy, hành tinh này đã tồn tại từ rất lâu, chứa đựng vô số bí ẩn."

"Hắn làm bị thương đệ tử trong tộc của chúng ta, đó là gieo nhân, bây giờ ắt phải gặt quả."

Ba vị lão tổ hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Long Thần. Ông ta đã ẩn mình từ lâu, nhưng gần đây lại xuất hiện thường xuyên, khiến họ cảm thấy khó hiểu.

Tiểu Như Lai cũng vậy.

Rõ ràng là họ đang chuẩn bị để tiến vào cấm địa.

Đạt đến trình độ của họ, cảnh giới tuy tương đương nhưng vẫn có phân cao thấp. Cấm địa là nơi tụ hội cuối cùng của họ, cũng là ngọn nguồn của mọi hỗn loạn.

Không ai biết cấm địa xuất hiện từ khi nào.

Người bước vào cấm địa đều là cường giả cấp bậc lão tổ. Có người bỏ mạng trong đó, cũng có kẻ may mắn thoát ra nhưng chỉ còn lại hơi tàn. Không một ai biết bên trong đó có gì, nhưng những người có thể sống sót trở ra đều có biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nhưng dù có gặng hỏi thế nào, họ cũng quyết không hé nửa lời.

Long Thần trầm giọng: "Các vị nghĩ nơi đó quá đơn giản rồi."

Lão tổ tộc Vu Thần nói: "Long Thần, chúng ta biết ngươi đã từng giao đấu với kẻ đó, nói xem kết quả thế nào?"

"Hòa." Long Thần vốn rất sĩ diện, ông khó mà kể lại tình hình thảm bại hôm đó nên chỉ có thể nói là hòa, cảm thấy như vậy cũng không có vấn đề gì.

"Nếu đơn đả độc đấu là hòa, vậy ngươi nghĩ xem ba lão tổ chúng ta hợp sức lại thì kết cục sẽ ra sao?" Lão tổ tộc Vu Thần hỏi.

Long Thần thở dài, có chút bất đắc dĩ. Đúng là đi nộp mạng mà. Nếu Long Thần nói thẳng là họ sẽ thua, e rằng họ sẽ hiểu lầm rằng ông có thể đấu hòa với kẻ đó, vậy chẳng phải ba người họ hợp sức lại cũng không bằng một mình ông hay sao? Đây rõ ràng là một sự sỉ nhục.

Tuy đều cùng một cảnh giới, nhưng Long Thần vẫn tự tin có thể trấn áp được bất kỳ ai trong ba người họ.

Nhưng nếu họ liên thủ, ngay cả ông cũng thấy khó giải quyết.

Đạt đến cảnh giới của họ, giao chiến không còn là chuyện đơn giản.

Mỗi cái giơ tay nhấc chân đều ẩn chứa đại đạo vũ trụ, cảnh tượng giao chiến sẽ vô cùng kinh hoàng.

Lão tổ tộc Vu Thần cười nói: "Ngươi không nói gì, có nghĩa là chính ngươi cũng không biết."

Long Thần thầm kêu khổ trong lòng.

Ông không nói là vì biết họ có thể sẽ gặp phải kết cục bi thảm, vậy mà lại bị hiểu lầm thành thế này.

Thôi bỏ đi.

Mặc kệ các người nghĩ sao thì nghĩ.

Muốn làm gì thì làm.

Hy vọng đến lúc đó đừng có mà hối hận.

Long Thần biết Lâm Phàm rất mạnh, tại sao những kẻ này lại không nhìn ra cơ chứ. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc Lâm Phàm tay không đánh lui một con Thôn Tinh Ngạc trưởng thành, từ đầu đến cuối đều ung dung dễ dàng.

Không hề tỏ ra chút khó khăn nào.

Đây là chuyện mà lão tổ bình thường không thể làm được.

Cứ cho là ba người họ hợp sức lại cũng chưa chắc làm gì được hắn, hà cớ gì phải tham lam như vậy. Nếu các vị đã nhìn trúng cơ duyên thì cứ đi tìm, thế gian rộng lớn, đủ chỗ cho các vị khai phá.

Vậy mà lại cứ muốn độc chiếm nó.

Hạ gục đối phương.

Suy nghĩ này thật quá nguy hiểm.

Long Thần không nói nhiều lời, trực tiếp rời đi.

"Ông ta tìm chúng ta làm gì?" Lão tổ tộc Kim Cương hỏi.

Lão tổ tộc Vu Thần nói: "Nghe nói ông ta và tên đó có quan hệ khá tốt, chắc là muốn đến hòa giải thôi."

"Hừ, đúng là nằm mơ giữa ban ngày." Lão tổ tộc Thái Thản khinh thường nói.

Bọn họ đều là lão tổ của các tộc, địa vị ngang hàng, chuyện đã quyết rồi sao có thể để ông ta muốn gì làm nấy được?

Một nơi khác trong Tinh Không.

Tiểu Như Lai đang tỏa ra kim quang rực rỡ giữa vũ trụ, ánh sao xung quanh so với ông cũng trở nên lu mờ.

"Bọn họ đi rồi sao? Nếu ta là họ, chi bằng liên minh với chúng ta cùng xông vào cấm địa." Tiểu Như Lai hờ hững nói, đoạn ông lại nghĩ thầm một chuyện, mười vị sứ giả truyền đạo được phái đi đến nay vẫn chưa có thu hoạch gì.

Đương nhiên.

Mấy việc này đều không quan trọng.

Chỉ là chuyện vặt vãnh mà thôi.

Không đáng để bận tâm.

Long Thần nói: "Bọn họ có thể sẽ thua."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!