Đi theo chủ nhân bá đạo như vậy đã là một chuyện cực kỳ sung sướng rồi.
Cần quái gì phải tu luyện nữa chứ.
Hoàn toàn không cần thiết.
"Nhân Sâm Vương, cầu xin người cứu ông nội của con..."
Nghe thấy lời khẩn cầu ẩn chứa trong luồng tín ngưỡng kim quang đó.
Nhân Sâm chỉ muốn gào lên.
Cứu cái con khỉ ấy.
Thật sự coi Nhân Sâm gia gia ta là Bồ Tát sống chắc, toàn cầu mấy chuyện này. Ta đây không giúp được! Lần trước bứt vài sợi rễ cho cũng chỉ vì thấy tín ngưỡng của các ngươi có chút hay ho thôi.
Biết phiền phức thế này, ông đây đã chẳng thèm ngó ngàng tới các ngươi rồi.
Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình.
Nghịch thiên cải mệnh phải trả giá đắt lắm.
Ta chơi không nổi đâu.
Thật sự chơi không nổi.
Nhân Sâm mặt không đổi sắc, trong lòng thì đang chửi ầm lên.
Tại một thành phố cách Duyên Hải không xa.
Trong một căn nhà gạch đơn sơ.
Một cô bé mới bảy tuổi đứng nhìn ông nội đang nằm trên giường, hai hàng nước mắt lã chã rơi.
Người nằm trên giường đã ngoài tám mươi, tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn hệt như vỏ cây khô. Lúc này, ông cụ đã vô cùng yếu ớt, tựa như ngọn đèn dầu sắp cạn, kiếp số đã tận, chỉ có thể thanh thản rời khỏi thế gian này.
Chuyện này đối với bất kỳ gia đình nào.
Cũng được xem là hỷ tang.
Nhưng ông cụ nằm trên giường lại nắm chặt tay cô bé, ánh mắt khẩn khoản nhìn những người trong phòng, đó đều là họ hàng thân thích của ông.
Dù là họ hàng xa.
Nhưng tình thân vẫn còn đó.
"Sau khi tôi đi rồi, người tôi không yên tâm nhất chính là cháu gái của mình, mọi người có thể giúp tôi chăm sóc nó đến khi trưởng thành được không? Không cần học hành gì cũng được, chỉ cần nó có thể bình an lớn lên là tôi mãn nguyện rồi." Ông cụ yếu ớt nói.
Mọi người trong phòng nhìn nhau.
Không một ai lên tiếng.
Cô bé này vốn chẳng có quan hệ máu mủ gì với họ. Cô bé là đứa trẻ bị bỏ rơi được ông cụ nhặt về, vì không ai nhận nuôi nên ông đã giữ lại chăm sóc. Đối với họ, đây đúng là chuyện ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.
Cũng không xem lại tuổi tác của mình.
Vậy mà còn học đòi nhận nuôi một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Bây giờ sắp xuống lỗ rồi lại muốn họ nuôi giúp. Trên đời này làm gì có chuyện ngon ăn như vậy, họ đến đây chẳng qua cũng chỉ để xem ông cụ chết đi có để lại tài sản gì không mà thôi.
Nếu không thì ai cũng bận túi bụi, rảnh đâu mà mò đến đây.
Ông cụ thấy không ai nói gì, trong lòng cảm thấy bi thương vô hạn, ông chậm rãi nói: "Những năm nay tôi ăn tiêu tiết kiệm, trong tài khoản còn bốn vạn tệ. Chỉ cần cho nó một bữa cơm, nuôi nó đến khi trưởng thành, tôi sẽ đưa hết số tiền này cho mọi người."
Mọi người nghe thấy có tiền thì mắt liền sáng rỡ.
Mục đích họ đến đây chẳng phải là vì thế sao.
Nhưng khi nghe chỉ có bốn vạn, ai nấy đều chán nản. Chút tiền cỏn con này mà phải nuôi một đứa trẻ đến lúc trưởng thành, chẳng những không có lời mà còn lỗ vốn nặng.
Chẳng ai muốn ôm cái của nợ này vào người cả.
Một người đàn ông trung niên bước tới nói: "Cậu ơi, hay là thế này đi, cậu đưa số tiền này cho con, rồi con sẽ tìm một cô nhi viện cho con bé, cậu thấy sao ạ?"
Ông cụ nghe vậy, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên tia tức giận.
Nếu là lúc còn khỏe mạnh.
Ông nhất định sẽ chỉ thẳng vào mặt gã, đuổi gã cút đi.
Nhưng bây giờ, ông sắp chết đến nơi, sức cùng lực kiệt, chỉ mong phút cuối đời có thể sắp xếp ổn thỏa cho đứa cháu gái. Ông biết đám họ hàng này chẳng ai đáng tin, nhưng ngoài họ ra, ông còn biết nhờ cậy vào ai nữa đây.
Cô bé vẫn không ngừng cầu nguyện Nhân Sâm Vương.
Cô bé chưa từng đến thành phố Duyên Hải, cũng không biết Nhân Sâm Vương trông như thế nào.
Chỉ là nghe người ta kể về ngài ấy.
Cô bé nghe nói, ở thành phố Duyên Hải có một vị Nhân Sâm Vương vô cùng linh thiêng, chỉ cần thành tâm bái lạy là sẽ gặp may mắn, cầu được ước thấy, thần kỳ vô cùng.
Cô bé tin vào những điều đó, không ngừng cầu nguyện, hy vọng Nhân Sâm Vương có thể cứu giúp ông nội.
Thành phố Duyên Hải.
Nhân Sâm cảm thấy phiền muốn chết, ngươi cứ kể lể ông nội ngươi tốt thế nào với ta làm gì, Nhân Sâm Vương ta đây là thần linh giang hồ, cho các người chút nước ngâm rễ để trị bệnh vặt đã là ban ơn trời bể rồi.
Đòi hỏi của ngươi giờ hơi bị cao đấy.
‘Nhân Sâm Vương, con cầu xin người, ông nội con tốt lắm, con không muốn xa ông đâu. Hồi trước, ông rất thích đưa con đi chơi khắp nơi. Tuy ông đã già nhưng mỗi lần con thấy những bạn khác được bố mẹ cõng trên vai, ông vẫn cố cõng con lên, con thương ông nội lắm.’
‘Ông nội nói sau này sẽ cho con đi học, nên ông đã tiết kiệm rất nhiều tiền. Từ lúc nhặt con về, ông chưa từng mua một bộ quần áo hay đôi giày mới nào, nhưng năm nào ông cũng mua đồ mới cho con.’
Ấy thế mà Nhân Sâm Vương vẫn lòng sắt đá không hề lay chuyển.
Nó chẳng thèm để tâm đến câu chuyện này.
"Nhân Sâm, trông cậu có vẻ không ổn lắm." Lâm Phàm nhận ra trạng thái của Nhân Sâm có gì đó không đúng, liền quan tâm hỏi.
Nhân Sâm đáp: "Không sao, ta chỉ gặp chút chuyện phiền phức thôi, không nghĩ tới nữa là được."
Lâm Phàm thích giúp đỡ người khác.