Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1261: CHƯƠNG 1261: LÃO TỔ TỘC VU THẦN: TA GIỮ CẬU TA LẠI, CÁC NGƯƠI ĐI BẮT NGƯỜI BÊN CẠNH!

Chỉ là hơi phiền phức một chút.

Tối đến tẩy trang đi ngủ là chuyện bình thường, ai ngờ Lâm Phàm lại đột nhiên mò đến, khiến cô phải trang điểm lại từ đầu.

Đúng là phiền phức mà.

Bên ngoài cửa.

Ông Trương hỏi: “Cô ấy không sao chứ?”

Lâm Phàm đáp: “Chắc là không đâu.”

Ông Trương lại hỏi: “Thế sao cô ấy lại bắt chúng ta đợi?”

Lâm Phàm trầm ngâm một lúc rồi thủng thẳng đáp: “Chắc là đang giải quyết nỗi buồn.”

Ông Trương nghe vậy thì bật cười ha hả.

“Ha ha, ha ha.”

“Ha ha, ha ha!”

Lâm Phàm và ông Trương cùng phá lên cười, hai người đàn ông đứng trước cửa cười một cách đầy quái dị. Mặc kệ ai nhìn thấy cũng chẳng thèm quan tâm, dù sao thì đây cũng là nụ cười của mấy ông chú già dê.

Tà Vật Gà Trống liếc nhìn bọn họ.

Nó thầm nghĩ.

Đúng là một lũ ngớ ngẩn!

Thật hết nói nổi.

Thân là Tà Vật nằm vùng, nó đã phải chứng kiến không biết bao nhiêu hành động ngu xuẩn của hai tên này rồi. Nó chẳng buồn nói, cũng chẳng thèm làm gì, chỉ lẳng lặng quan sát.

Dùng ánh mắt ‘trìu mến’ nhìn hai tên đần.

Một lúc sau.

Két!

Cửa mở, Mộ Thanh xuất hiện. Vốn đã xinh đẹp, sau khi trang điểm lại càng thêm lộng lẫy. Đúng chuẩn hình tượng nữ thần hoàn mỹ trong lòng bao người.

“Vợ ơi, bụng dạ em không khỏe à?” Lâm Phàm tay xách nách mang bước vào, ân cần hỏi han.

Mộ Thanh ngơ ngác: “Đâu có, bụng em tốt lắm mà.”

“Ồ!” Lâm Phàm đặt mấy túi đồ ăn vặt lên sô pha: “Đây là đồ ăn vặt anh mua cho em, toàn món ngon thôi đấy.”

Nhìn mấy túi lớn túi nhỏ trên sô pha, Mộ Thanh thấy hoang mang, lại liên tưởng đến tin nhắn báo chi tiêu lúc nãy. Dùng tiền của cô mua đồ ăn vặt, rồi lại bảo là quà tặng cô.

Mưu kế này cũng thâm sâu gớm.

Nhưng…

“Cảm ơn anh.” Mộ Thanh cười rất vui. Tối muộn còn mua đồ mang đến, chứng tỏ vị trí của cô trong lòng anh rất quan trọng. Chỉ là cô vẫn không hiểu, Lâm Phàm thật sự coi cô là vợ của anh sao?

Nếu thật sự xem cô là vợ.

Vậy tại sao trước giờ anh không bao giờ chủ động?

Đàn ông bây giờ ai cũng có chiến lược cả. Đều tìm cách để buổi tối không phải về nhà, muốn gần gũi hơn với phụ nữ, cùng nhau uống chút rượu, xem một bộ phim, hay bàn về chuyện đi du lịch.

Trông thì có vẻ lãng mạn.

Nhưng mục đích cuối cùng cũng chỉ là để buổi tối có thể xảy ra chuyện vui vẻ mà thôi.

Nhưng cảm giác mà Lâm Phàm mang lại cho cô thì hoàn toàn khác.

Anh chưa bao giờ dùng những chiêu trò như vậy.

Ngay cả khoảng thời gian trước phải ngủ chung giường, anh vẫn luôn tương kính như tân. Chỉ ôm cô ngủ, cánh tay cũng ngoan ngoãn đặt yên một chỗ chứ không hề có hành động gì quá trớn.

Mộ Thanh tự nhận mình không phải kiểu con gái bảo thủ, quy tắc. Nếu cảm thấy hợp thì thuận nước đẩy thuyền cũng được. Anh không chủ động thì làm sao mối quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước được chứ?

Chẳng lẽ lại bắt một cô gái như em phải chủ động à?

Mà nói đi cũng phải nói lại.

Trong mơ, đúng là Mộ Thanh có chủ động thật. Đêm nào cũng thế, may mà thận của Lâm Phàm đủ tốt để chống đỡ, không thì toang thật rồi. Nhưng nếu Lâm Phàm để ý lời cô nói, chắc chắn sẽ phát hiện ra tại sao mãi mà không có thai, đây là một chuyện cực kỳ vô lý.

Lâm Phàm nói: “Không cần cảm ơn, em là vợ anh mà. Anh mua đồ cho em là chuyện đương nhiên, chỉ cần em thích là được.”

Một thời gian không gặp vợ.

Lâm Phàm thật sự rất nhớ.

Hắn chủ động bước tới ôm chầm lấy cô, rồi hít hà mùi hương trên mái tóc vợ.

Mộ Thanh đã sớm quen với việc bị chiếm tiện nghi một cách đường đường chính chính như vậy.

Trước kia còn hơi khó chịu.

Nhưng giờ quen mui rồi.

Nếu có ngày Lâm Phàm bỗng dưng nghiêm túc, chắc cô sẽ nghĩ anh bị bệnh, có khi ‘chỗ đó’ còn có vấn đề ấy chứ.

Mộ Thanh để ý thấy mấy bộ quần áo của Lâm Phàm đều na ná nhau, mà bây giờ trời cũng bắt đầu trở lạnh rồi.

“Lát nữa em dẫn anh đi mua mấy bộ quần áo.” Mộ Thanh nói.

Lâm Phàm đáp: “Được chứ, nhưng có thể mua cho ông Trương mấy bộ được không?”

Làm bất cứ chuyện gì, có lợi lộc gì anh cũng đều nghĩ đến ông Trương, không bao giờ quên ông bạn già của mình.

Mộ Thanh gật đầu, không thành vấn đề. Nhưng cô thấy quan hệ giữa ông Trương và Lâm Phàm cũng tốt đến mức lạ thường.

Ngày 25 tháng 11.

Sáng sớm.

Thời tiết khá lạnh, nhưng vẫn là một ngày đẹp trời.

Lâm Phàm và ông Trương mặc quần áo mới do Mộ Thanh mua. Thay đồ mới, tinh thần và khí sắc cũng khác hẳn, trông tràn đầy sức sống.

Cục Đặc Chủng sát vách đang thờ phụng kim thân của Vua Nhân Sâm.

Mỗi ngày đều có vô số người đến viếng.

Tiền công đức thu vào đếm không xuể, đúng là điên rồ mà. Món hời này tất nhiên bị Cục Đặc Chủng thâu tóm rồi, có tiền không kiếm thì phí của trời à?

Danh tiếng của Vua Nhân Sâm ở thành phố Duyên Hải vang dội vô cùng, không ai có thể sánh bằng.

Ngay cả Lâm Phàm, vị thần hộ mệnh được kế thừa, cũng chẳng có cửa mà so bì.

Thói quen của người dân thành phố là thắp hương cầu nguyện.

Cầu mong một tương lai tốt đẹp và hạnh phúc.

Nhưng đúng lúc này.

Một tiếng sấm đinh tai nhức óc vang rền trên bầu trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!