Lâm Phàm tung một chưởng về phía Hình Lôi. Ngón tay hắn ấn chặt, uy lực của chưởng này rõ ràng khác hẳn cú vỗ tùy ý lúc trước. Nếu phải hình dung thì có thể nói, cú này nghiêm túc hơn nhiều.
Sắc mặt Long Thần biến đổi, lão định lên tiếng ngăn cản nhưng đã không kịp nữa.
Hình Lôi kinh hãi, trong lòng thầm chửi ỏm tỏi. Lão chỉ muốn lôi cổ tổ tông mười tám đời của Long Thần ra mà mắng một trận. Nghe lời mày đi xin lỗi người ta, giờ thì hay rồi…
Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn đi!
Trông cậu ta có giống sắp cho tao cơ hội không hả?
“Tao liều mạng với mày!” Hình Lôi cũng chẳng phải tay vừa, gầm lên một tiếng, đại đạo pháp tắc sôi trào, định sống mái một phen với Lâm Phàm. Nhưng tiếng gầm của lão cũng chỉ là vô ích.
Ầm ầm!
Phục Yêu Ấn giáng xuống.
Hình Lôi bị luồng sức mạnh bao trùm, thân thể vỡ nát rồi rơi thẳng xuống đất. Luồng sức mạnh kinh hoàng phá hủy tất cả, trời đất rung chuyển, tiếng nổ vang lên vô cùng đáng sợ.
“Toang rồi.” Long Thần lẩm bẩm, lão không còn cảm nhận được khí tức của Hình Lôi nữa. Một vị Lão tổ uy danh lừng lẫy cứ thế bị đánh chết một cách dễ dàng, nói ra chắc chẳng ai tin nổi.
Ngay lúc Long Thần còn đang ngẩn người.
Lâm Phàm đã đi đến trước mặt lão, tươi cười nói: “Ngại quá, không phải tôi không nể mặt ông, mà là thật sự không thể giữ lại lão ta được. Ông xem bạn tôi kìa, đó là ông Trương, bạn thân nhất của tôi, tôi không thể để ông ấy phải chịu bất kỳ tổn thương nào. Ông hiểu cho chứ?”
Long Thần gật đầu như hiểu như không.
Lão tổ Vu Thần tộc đã bị cậu giết rồi, giờ cậu hỏi tôi mấy chuyện này để làm gì nữa?
Chỉ là chuyện này lớn thật rồi.
Ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng.
Sau một hồi sững sờ, Độc Nhãn Nam cũng hoàn hồn, chẳng thèm chào hỏi ai, đi thẳng đến trước hai cái xác của hai vị Lão tổ còn lại. Giờ đây, ông ta chẳng còn chút phong độ nào của một người lãnh đạo, mà chẳng khác nào một nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp chiến trường sau trận đại chiến.
Đau lòng quá đi mất.
Lão tổ Vu Thần tộc bị đánh cho nát bét, không tìm thấy xác đâu, hai người còn lại thì khá hơn, một người bị đập nát đầu, một người bị đâm thủng người, ít ra vẫn còn dấu vết.
Hành động này chẳng khác nào mở rương báu cả. Dù biết trong mỗi rương đều có bảo vật, nhưng những thứ bên trong vẫn khiến người ta mong chờ khôn xiết.
Nhưng ngay lúc Độc Nhãn Nam chuẩn bị ra tay.
Lão lại phát hiện hai cái xác kia đang bay lên không.
“Bọn họ đều đã chết, hãy cho họ chút tôn nghiêm cuối cùng. Thi thể của hai vị Lão tổ này tôi sẽ mang về giao lại cho tộc của họ.” Long Thần nói.
Bàn tay Độc Nhãn Nam đang chuẩn bị chạm vào thi thể bỗng cứng đờ, trong lòng lạnh toát.
Đệt!
Đến cái này mà cũng tranh với mình à?
Tiếc là… thực lực của đối phương quá mạnh, ông ta chỉ đành trơ mắt nhìn hai cái xác bay về phía Long Thần, lòng gào thét, vĩnh biệt mấy cái xác nhé.
Long Thần thầm cảm thán, thế sự vô thường, ai bảo trở thành Lão tổ là bất tử chứ? Gặp phải Lâm Phàm thì vẫn chết như thường, mà còn là cái chết không có chút sức phản kháng nào.
Chuyện này mà truyền ra ngoài.
Tộc Tinh Không chắc chắn sẽ chấn động trời đất.
Gây nên sóng to gió lớn cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Kênh livestream của Tôn Hiểu có rất đông người xem, buổi phát sóng trực tiếp đã thu hút sự chú ý của vô số cư dân mạng, có người thường, có người của tổng bộ, và cả đệ tử của Tộc Tinh Không nữa.
Khi những người của Tộc Tinh Không nhìn thấy cảnh tượng trong kênh livestream, tay chân họ lạnh buốt, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt kinh hoàng tột độ.
Đó là ba vị Lão tổ đấy.
Trong mắt họ, ba vị Lão tổ chính là những tồn tại vô song trên thế gian, gặp được phải cúi đầu bái lạy, kính sợ vô cùng, nào dám có hành vi xấc xược. Vậy mà người ta lại bá đạo đến mức trực tiếp đánh cho nổ tung.
Cảnh tượng này dọa họ sợ đến hồn bay phách tán.
Một vài đệ tử của Tộc Tinh Không đang ở núi Trường Bạch, tay cầm điện thoại mà run lẩy bẩy.
“Thấy chưa, bị đánh chết thật rồi kìa.”
“Bọn tôi không mù, thấy được mà.”
“Hồi trước, đám trưởng lão của ba tộc vừa bị dạy dỗ một trận, sau đó lại tuyên bố Lão tổ sắp đến. Tôi thấy bọn họ cố tình gây sự, tạo cớ để xung đột thôi. Giờ xem ra, đúng là tự tìm đường chết mà.”
“Anh ta không sợ sao?”
“Ai sợ?”
“Lâm Phàm đó, hắn giết ba vị Lão tổ, thật sự không sợ các tộc Tinh Không chúng ta cảm thấy bị đe dọa, rồi cùng nhau liên thủ trấn áp hắn à?”
“Cậu đang mơ giữa ban ngày đấy à.”
Bọn họ thừa biết tình hình của các tộc. Người ta chém chết ba vị Lão tổ, thủ đoạn hung hãn tàn nhẫn, dùng sức mạnh sấm sét tuyệt đối để trấn áp tất cả, thực lực mạnh đến mức không cần phải bàn cãi, còn phải nghĩ ngợi gì nữa.
Hàn Yên và Hàn Tiểu Tiểu cũng đang ở núi Trường Bạch.
Họ cũng đã chứng kiến cảnh Lâm Phàm ra tay giết chết ba vị Lão tổ.
“Lợi hại quá.” Hàn Tiểu Tiểu kinh ngạc thốt lên.
Ngược lại, sắc mặt Hàn Yên có chút tái nhợt. Thái độ của nàng ta đối với Lâm Phàm vốn không tốt cho lắm, trong lòng thầm nghĩ, liệu đối phương có ghi hận trong lòng không, rồi sau đó, biết đâu một ngày đẹp trời nào đó cũng bị đấm cho một phát như ba vị Lão tổ kia thì sao?
Đương nhiên.