Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 127: CHƯƠNG 127: THỰC RA TÔI CŨNG RẤT CÔ ĐƠN (2)

Lâm Phàm suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tôi dẫn theo bạn được không?”

Hắn nghĩ đến cô gái điếm, đó là một người tốt. Cô ấy từng mời bọn họ ăn cơm, còn nấu ăn cho họ, nhưng từ trước đến giờ họ chưa từng nói một lời cảm ơn đàng hoàng.

“Nếu không được thì thôi vậy.”

Ông Trương nói: “Đó là người tốt sao?”

“Đúng vậy.” Lâm Phàm đáp.

Tiền Tiểu Bảo nói: “Được chứ, anh muốn dẫn theo ai cũng được. Dù sao tôi cũng không có bạn bè, tôi nghĩ bạn của anh chắc chắn là người tốt.”

“Không sai, cô ấy là người tốt.” Lâm Phàm cười nói: “Tiểu Bảo, cậu cũng là người tốt, tôi nghĩ chắc cậu có rất nhiều bạn bè.”

“Tôi á?” Tiền Tiểu Bảo trầm ngâm giây lát, để lộ vẻ mặt không nên có ở lứa tuổi này, cậu thất vọng nói: “Thực ra tôi chẳng có người bạn nào cả.”

“Vì chúng ta là bạn tốt nên tôi sẽ nói cho anh một bí mật nhỏ.”

“Thật ra, điều tôi ngưỡng mộ nhất chính là một gia đình ấm áp có bố mẹ cùng chơi đùa với con cái, tôi thực sự rất ngưỡng mộ họ. Mẹ tôi đã lên thiên đàng, còn bố tôi thì một năm gặp nhau được vài lần là nhiều nhất, cũng lâu lắm rồi tôi không được gặp ông ấy.”

Tiền Tiểu Bảo nói những lời đau lòng, nhưng miệng vẫn điệu nghệ liếm cây kem.

Lâm Phàm xoa đầu Tiểu Bảo, nói: “Bố cậu chắc chắn đang vất vả kiếm tiền để cậu có cuộc sống tốt hơn.”

“Không phải đâu, bố tôi không kiếm tiền. Ông nội tôi từng là tỷ phú thế giới, sau đó ông giao lại tài sản cho bố. Sau khi tôi ra đời thì bố tôi trở thành tỷ phú trong nước.” Tiền Tiểu Bảo nói.

Lâm Phàm nói: “Vậy thì bố cậu lợi hại thật đấy.”

Tiền Tiểu Bảo gật đầu: “Đúng là rất lợi hại, từ tỷ phú thế giới thành tỷ phú trong nước. Mục tiêu của tôi là trở thành tỷ phú thành phố Duyên Hải, hình như tôi đã thực sự làm được rồi.”

“Vậy thì cậu phải cố lên, tôi tin chắc chắn cậu sẽ làm được.” Lâm Phàm nói.

Tiền Tiểu Bảo chớp mắt, bất lực đáp: “Được thôi.”

Cậu nhận ra hai người bạn mới quen này hình như đã hiểu sai ý mình.

Từ tỷ phú thế giới -> Tỷ phú trong nước -> Tỷ phú thành phố Duyên Hải -> Tỷ phú cấp huyện -> Tỷ phú cấp xã -> Tỷ phú thôn làng -> Thường thường bậc trung -> Người nghèo.

Nghĩ kỹ thì hình như cũng không tệ lắm.

Ít nhất cũng có mấy cấp bậc.

Tại một căn nhà cấp bốn.

“Bạn của anh sống ở đây sao?” Tiền Tiểu Bảo nhìn cánh cửa cũ nát, con hẻm vừa bẩn vừa tồi tàn, cậu tròn mắt kinh ngạc.

“Đúng thế.” Lâm Phàm đang gõ cửa.

Dân cư quanh đây đều tò mò ngó nghiêng, họ chưa bao giờ thấy chiếc xe sang nào như vậy, lại còn có mấy vệ sĩ mặc đồ đen trông ngầu bá cháy, y hệt trong phim.

Kẽo kẹt.

Cô gái điếm mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài thì giật mình. Mấy vệ sĩ áo đen trông thật đáng sợ, khi cô định đóng cửa lại thì thấy hai gương mặt quen thuộc.

“Các người lại trốn ra ngoài đấy à?” Cô hỏi.

Cô biết hai người này là bệnh nhân của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, không thể tự do ra ngoài, nếu ra được thì chắc chắn là trốn viện.

Nhưng nhìn tình cảnh bây giờ, cô thầm nghĩ, chắc chắn là họ đã gây chuyện với ai đó bên ngoài.

Bị người ta tóm được, không ai giúp đỡ nên mới tìm đến đây.

Cô không có thân thế, cũng chẳng có năng lực gì.

Vốn dĩ không nên lo chuyện bao đồng.

Thế nhưng…

“Các người muốn làm gì? Có chuyện gì thì cứ tìm tôi, họ là bệnh nhân của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, các người đừng có quá đáng.”

Cô gái điếm dang tay che chở cho Lâm Phàm và ông Trương.

Ai cũng là người đáng thương, gặp lúc hoạn nạn giúp được thì cứ giúp thôi.

“Chúng tôi không bị bệnh tâm thần.” Lâm Phàm nói.

“Tôi cũng vậy.” Ông Trương phụ họa.

Không sai, chỉ có bệnh nhân tâm thần mới nói mình không bị bệnh tâm thần.

Tiền Tiểu Bảo gãi đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi cùng họ đến tìm cô, chẳng làm gì cả, sao lại có chuyện quá đáng hay không chứ?

Có hiểu lầm gì ở đây không?

Đừng lúc nào cũng coi tôi là trẻ con mà lừa gạt chứ.

Nói gì thì nói, tôi cũng là người thừa kế của một tỷ phú tương lai đấy.

“Cậu ấy tên là Tiền Tiểu Bảo, là bạn của chúng tôi. Cậu ấy muốn mời chúng ta ăn một bữa, tôi muốn rủ cô đi cùng, đi thôi.”

Lâm Phàm kéo cô gái điếm chạy đến chiếc xe hơi sang trọng màu đen.

Đầu óc cô gái điếm quay cuồng trong mớ nghi vấn.

Cô hoàn toàn không hiểu tình hình hiện tại.

Với lại, tôi đang mặc đồ ngủ, ngay cả chìa khóa nhà cũng chưa cầm theo.

Chiếc xe sang trọng này là…

Từ trước đến giờ cô chưa từng được ngồi trên một chiếc xe sang chảnh như vậy.

Ôi!

Chỗ ngồi thoải mái ghê, sờ vào cũng thật dễ chịu, không lẽ là da thật?

Đứa bé kia cũng là bệnh nhân tâm thần ư?

Nếu không thì làm sao quen biết được hai người họ?

Bộ phận đặc biệt.

Kim Hòa Lị đi giày cao gót, mặc chân váy công sở, lắc lư vòng eo quyến rũ rồi đẩy cửa phòng làm việc của gã đàn ông một mắt.

Kim Hòa Lị đi giày cao gót, mặc chân váy công sở, eo thon gợi cảm lắc lư đẩy cửa văn phòng của Độc Nhãn Nam.

Trong phòng.

Độc Nhãn Nam đang xem một trang web khó hiểu, vừa nghe thấy động tĩnh liền lập tức tắt màn hình máy tính.

Gã vừa định mắng cho một trận, không biết phép lịch sự là gì à, xông vào thế này dọa chết người ta đấy.

Nhưng sắc mặt Kim Hòa Lị rất nghiêm túc, rõ ràng là có chuyện quan trọng.

“Xảy ra chuyện gì?” Độc Nhãn Nam hỏi.

Tà Vật ẩn náu trong thành phố Duyên Hải là một vấn đề đau đầu, tìm kiếm chúng vô cùng khó khăn, chúng ẩn nấp quá sâu, phân bố quá rộng, nếu chúng không tự lộ diện thì muốn tìm ra chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Kim Hòa Lị nói: “Vừa nhận được tin từ bên giám sát, tổ bốn người tìm kiếm trung tâm Tà Vật đột nhiên mất tín hiệu, địa điểm biến mất là ở vùng ngoại ô cách thành phố Duyên Hải 200 kilomet.”

Vẻ mặt Độc Nhãn Nam trở nên nghiêm trọng.

“Tín hiệu sinh mệnh cũng biến mất luôn sao?”

“Mất hết.”

Kim Hòa Lị cũng cảm thấy vấn đề không đơn giản, rất có thể họ đã gặp phải một Tà Vật kinh khủng. Thực lực của tổ bốn người đó rất mạnh, trong đó Hứa Đa Tài có sức mạnh cấp sáu, bốn người phối hợp thì dù gặp phải Tà Vật cấp bảy cũng không hề nao núng, cho dù không thắng được thì việc bảo toàn tính mạng cũng không thành vấn đề.

Nhưng theo dữ liệu giám sát.

Thời gian tín hiệu sinh mệnh của bốn người biến mất chỉ cách nhau chưa đầy một phút.

Trong một phút đã có thể lấy mạng cả bốn người, đây quả là một tình huống khủng khiếp.

“Tôi nghi ngờ họ đã chạm trán với trung tâm của Tà Vật.”

Kim Hòa Lị, với tư cách là tổ trưởng tổ phân tích của bộ phận đặc biệt, rất nhạy bén với các loại số liệu, chỉ từ một vài manh mối là có thể suy ra chân tướng.

“Đã phái người qua đó điều tra chưa?” Độc Nhãn Nam hỏi.

“Chưa.” Kim Hòa Lị trả lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!