Không lâu sau.
Tiếng nói vang lên từ trong tiệm rèn cũ nát.
“Keng!”
“Keng!”
Tiếng rèn sắt vang lên không ngớt, sức của hắn mạnh đến kinh người, cứ thế này, một cục sắt nhanh chóng được nặn thành hình dạng hắn muốn.
“Có vẻ cũng chẳng khó lắm nhỉ.”
Lâm Phàm hài lòng ngắm nghía kiệt tác của mình.
Vẻ mặt tươi cười.
Hắn đã rèn luyện được vài sở thích đặc biệt từ những mộng cảnh đó.
Ví dụ như làm ruộng, câu cá, đọc sách, vân vân.
Lúc mới bắt đầu cũng không quen lắm.
Nhưng theo thời gian, hắn phát hiện những chuyện này trông thì có vẻ rất khó nhưng thực ra cũng chẳng khó lắm.
Nghĩ thông suốt rồi.
Lâm Phàm chuẩn bị học thêm kỹ thuật rèn đúc.
Nhưng đúng lúc này.
Cách đó không xa có tiếng ồn ào truyền đến.
“Mọi người mau cầm vũ khí, chú Sử bị một bầy lợn rừng bao vây ngoài ruộng rồi, mau đi cứu người thôi.” Một người đàn ông cao lớn hoảng hốt chạy tới. Anh ta và chú Sử đang làm ngoài đồng.
Hôm qua có một con lợn rừng xông vào phá ruộng, chú Sử vác thanh trường kiếm do Lâm Phàm rèn cho, thấy vậy bèn rút kiếm ra vật lộn với nó, cuối cùng cũng giết được con lợn.
Lúc đó bọn họ cũng không nghĩ nhiều.
Lợn rừng thì cũng chỉ là lợn rừng mà thôi.
Giết thì giết.
Cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng ai ngờ được, hôm nay bọn họ ra đồng lại bị cả một bầy lợn rừng bao vây, trông như thể đến báo thù cho đồng bọn vậy.
Anh ta thấy tình hình này, biết là không ổn, nhân lúc bầy lợn rừng không để ý, liền tìm cơ hội chuồn mất, chạy về làng gọi người giúp đỡ.
Các thôn dân nghe thấy vậy.
Ai nấy đều chạy về nhà tìm đồ nghề, người cầm cuốc, kẻ cầm chổi, sắc mặt ai cũng căng thẳng chạy về phía bên kia.
“Nhanh lên, chúng ta phải tới đó mau, e là chú Sử không trụ được đến lúc đó đâu.”
“Tất cả tập hợp lại một chỗ, tuyệt đối không được tách ra, đám lợn rừng kia có nanh sắc lắm, nếu bị nó húc phải thì phiền phức to.”
Lâm Phàm nghĩ đến chú Sử, không chần chừ, cũng đi theo dân làng về phía đó.
Ngoài đồng.
Chú Sử bị lợn rừng vây chặt, thỉnh thoảng lại vung thanh trường kiếm trong tay, gào lên giận dữ, chém về phía lũ lợn rừng. Ông không ngờ lũ lợn rừng này lại thù dai đến vậy.
Càng không ngờ tới lũ lợn rừng này dường như có trí khôn.
Lại còn biết kéo bè kéo lũ đến trả thù.
Với tình hình trước mắt, nếu không có ai đến cứu, e là kết cục của ông chỉ có nước bị đám lợn rừng này xé xác.
Tất cả hy vọng, chỉ có thể trông cậy vào dân làng.
Hy vọng bọn họ có thể đến kịp.
Thùng thùng.
Tiếng gõ chiêng vang lên.
Chú Sử nghe thấy âm thanh đó, tinh thần lập tức phấn chấn, hô to: “Tôi ở đây… tôi ở đây này.”
Ông biết dân làng đã đến rồi.
Theo tình hình hiện tại.
Cuối cùng cũng không phải chết.
Rất nhanh.
Dân làng đã đến nơi, bầy lợn rừng đang vây chú Sử thấy tình hình không ổn bèn túm tụm lại, hai bên bắt đầu giằng co.
Khi nhìn thấy nhiều lợn rừng xuất hiện như vậy, các dân làng đều vô cùng kinh hãi.
Hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chú Sử vội vàng chạy về nhập hội với dân làng.
“Chú Sử, rốt cuộc là ông đã làm gì thế, sao lại lắm lợn rừng thế này…” Có người trong làng hỏi.
Tình hình thế này rất hiếm gặp.
Chú Sử đắc ý nói: “Không có gì, hôm qua tôi gặp một con lợn rừng đến phá hoại hoa màu, tôi dùng thanh trường kiếm Lâm Phàm rèn cho xiên chết nó, không ngờ lũ lợn rừng này lại kéo đến báo thù.”
Có người biết lúc chú Sử trở về có vác theo một con lợn rừng.
Lúc nhìn thấy cảnh đó đã rất ngưỡng mộ.
Nhưng ai có thể ngờ cái giá của sự ngưỡng mộ.
Chính là bị cả một bầy lợn rừng bao vây.
Nghĩ lại mà thấy lạnh gáy.
Nếu không phải có người chạy về báo tin, e là ông đã bị đám lợn rừng xé xác rồi.
Lúc này.
Bầy lợn rừng đối mặt với các thôn dân, chúng nó khịt khịt mũi, rõ ràng là đang cực kỳ tức giận, giống như đang nén một bụng lửa, bất cứ lúc nào cũng có thể lao vào tấn công.
Các thôn dân có chút căng thẳng.
Vài người phụ nữ cầm chổi trong tay có chút hối hận, rõ ràng biết là phải đối phó với lợn rừng, sao lại mang theo thứ này chứ, đúng là tự tìm đường chết mà.
Đột nhiên.
Có người kinh ngạc hét lên.
“Mọi người nhìn kìa… kia là cái gì vậy?”
Theo tiếng hét kinh hãi của người đó.
Mọi người nhìn thấy trong bầy lợn rừng xuất hiện một con Dã Trư Vương khổng lồ, to phải gấp đôi những con lợn rừng khác, nhưng chỉ nhìn bề ngoài thôi, con lợn rừng này đã tạo ra một sự tương phản mạnh mẽ so với đồng loại của nó.
“Ma thú, đó là Ma thú…”
Một thôn dân có kiến thức rộng rãi sợ hãi nói.
Ma thú và dã thú là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Ma thú rất đáng sợ, chỉ có chiến sĩ và ma pháp sư mới đối phó được, người thường căn bản không phải là đối thủ.
Chú Sử vừa nãy còn đang vênh váo, vừa nghe thấy hai chữ “Ma thú”, lòng liền lạnh toát. Ông thực sự không ngờ tới Ma thú sẽ xuất hiện, dân làng sống ở nơi này yên ổn không màng thế sự, không biết đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy Ma thú.
Một khi Ma thú tấn công ngôi làng.
Bọn họ đều là những người sức trói gà không chặt, căn bản không phải là đối thủ.
“Gừ!”
Ma thú Dã Trư Vương gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào đám người.
Lâm Phàm nhíu mày.