Bởi vì đối phương quá mạnh.
Mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Lúc này, Quốc Vương giận tím mặt nhưng cũng đành bất lực. Quân chủ Vong Linh thật sự quá mạnh, đến cả ma pháp sư Thánh cấp duy nhất của Đế quốc Locke cũng bị trọng thương, thì còn ai cản nổi hắn nữa.
“Con gái ta xinh đẹp, lương thiện như thế, sao có thể rơi vào tay tên Vong Linh tàn ác đó được chứ!”
Mọi người đều cúi đầu, không biết phải nói gì.
Nếu thật sự có cách, họ cũng chẳng muốn dâng công chúa cho Quân chủ Vong Linh, nhưng bây giờ đúng là hết cách rồi. Lực lượng Vong Linh của hắn quá hùng mạnh, dù có huy động toàn bộ người dân trong nước cũng chưa chắc là đối thủ.
“Quốc Vương bệ hạ, vì lê dân bá tánh, thật sự chỉ đành để công chúa chịu thiệt thòi thôi. Đế quốc Locke của chúng ta không thể gánh chịu thêm bất kỳ tổn thất nặng nề nào nữa. Quân đoàn Hùng Sư vì ngăn cản Quân chủ Vong Linh mà chọc giận hắn, khiến hắn tàn sát mấy chục vạn dân trong thành, biến họ thành vong linh. Đây là một đòn quá đau đối với Đế quốc Locke.” Một vị đại thần lên tiếng.
Các đại thần khác cũng gật đầu tán thành.
Lúc này, có người dám nói ra những lời này cũng là chuyện bất đắc dĩ, tất cả đều là vì giang sơn xã tắc.
Quốc Vương cúi đầu, siết chặt nắm đấm, lửa giận trong mắt dường như đủ sức thiêu rụi Quân chủ Vong Linh. Ông là một người cha, nhưng cũng là vua của một nước. Ông muốn bảo vệ con gái mình, nhưng cũng phải che chở cho thần dân của mình.
Ngay lúc ông còn đang do dự.
Một bóng hình xinh đẹp bước ra.
“Phụ hoàng, con chuẩn bị xong rồi, người đưa con đi đi.” Người con gái tóc vàng, dáng vẻ đoan trang này chính là công chúa. Đối mặt với tình cảnh này, gương mặt nàng không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định.
Quốc Vương nhìn con gái, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi.
Làm vua thì đã sao chứ, ông vẫn là một kẻ đáng thương đến mức không bảo vệ nổi con gái của mình.
*
Đại Mộ Địa.
Lâm Phàm đảo mắt nhìn xung quanh, cảm thấy nơi này đúng là tệ hết chỗ nói. Cây cối không có một mống, động vật cũng chẳng thấy một con, chỉ có xương trắng đầy đất.
Mặt đất đen kịt trông vô cùng u ám.
“Đây là chỗ ở của Thần Hắc Ám á? Chẳng có tí phong cách nào, tầm thường quá đi mất.” Lâm Phàm lẩm bẩm.
Anh vừa xới lớp đất đen lên, một bàn tay xương xẩu bỗng trồi lên, kêu ‘lạch cạch’ một tiếng rồi tóm lấy chân anh. Lâm Phàm cúi đầu nhìn, đầu đầy dấu chấm hỏi.
Cảnh tượng này đúng là quái dị.
Một bàn tay xương mà cũng cử động được.
Nói thật, anh chưa bao giờ thấy chuyện kỳ lạ thế này.
Lâm Phàm nắm lấy bàn tay xương, nhẹ nhàng dùng sức kéo nó lên xem rốt cuộc là thứ gì.
Rắc rắc rắc!
Cả một bộ xương bị Lâm Phàm lôi tuột lên khỏi mặt đất.
Trong hốc mắt trống rỗng của bộ xương, hai ngọn lửa linh hồn đang bập bùng cháy. Dù không có da thịt, nhưng trong lúc anh còn đang ngơ ngác, anh có thể cảm nhận được bộ xương dường như cũng đang... đứng hình.
Ta là vong linh đấy.
Ngươi lôi ta lên thế này thì còn gì là thể diện nữa, không có lấy một chút tôn trọng nào cả.
“Ồ! Đã thành xương khô rồi mà vẫn sống được à? Thần kỳ thật đấy!” Lâm Phàm ngạc nhiên nói.
Bộ xương vong linh nghiến răng ken két.
Trông có vẻ tức giận lắm.
Chắc là muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Phàm.
Chỉ là… tình hình có vẻ không ổn lắm. Bộ xương vong linh phát hiện đối phương cứ nhìn nó chằm chằm một cách kỳ lạ, như thể vừa khám phá ra bí mật động trời nào đó.
Rất nhanh sau đó.
Nó thấy con người trước mặt giơ hai ngón tay ra, từ từ tiến lại gần. Nó không hiểu anh ta định làm gì, nhưng đến khi hiểu ra thì đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hồn bay phách lạc.
Tên khốn!
Tên khốn này vậy mà lại dùng hai ngón tay... chọc vào hốc mắt và móc hai ngọn lửa linh hồn của nó ra.
“Ta…” Bộ xương vong linh vừa định nổi điên thì đã mất đi ngọn lửa linh hồn, hoàn toàn không còn sức lực, đống xương trên người nó kêu loảng xoảng rồi rơi lả tả xuống đất.
Lâm Phàm giơ tay lên, vẻ mặt đầy áy náy khi nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Tôi... không cố ý.”
Anh cũng không ngờ lại thành ra thế này.
Hết cách.
Anh đặt ngọn lửa linh hồn trở lại hốc mắt của bộ xương. Sau khi lửa linh hồn về chỗ cũ, bộ xương lại lắp ráp lại với nhau. Ngay lúc Lâm Phàm định mở miệng nói gì đó, bộ xương vong linh đã ra tay trước, cánh tay xương của nó vung về phía anh.
Rắc!
Cánh tay gãy lìa.
“Tôi đã bảo không cố ý rồi, đánh tôi làm gì.”
Lâm Phàm tiện tay quẳng bộ xương vong linh ra xa. “Ầm” một tiếng, bộ xương bị ném đi vội vàng tìm lại cái đầu của mình lắp vào, cũng chẳng buồn tính sổ món nợ gãy tay, nó co giò chạy mất dép.
“Haiz, hy vọng mình không nhầm. Rõ ràng mình cảm nhận được Thần Hắc Ám là cường giả mạnh nhất trong đám kẻ ác rồi, nhưng sao cứ thấy yếu yếu thế nào ấy nhỉ.”
Anh đang nghĩ về chuyện này.
Có lẽ người trong thế giới mộng cảnh này vốn dĩ rất yếu, cho dù là Thần Hắc Ám cũng chẳng mạnh đến đâu.
Không sai.
Chắc là vậy rồi.
Lúc này, Lâm Phàm đã bước vào phạm vi của Đại Mộ Địa, nơi mà không một ai dám bén mảng tới, nơi ở của Quân chủ Vong Linh, một nơi ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.