Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1281: CHƯƠNG 1281: XIN LỖI, TÔI THẬT SỰ TÌM NHẦM NGƯỜI RỒI (2)

Lâm Phàm nhìn đối phương, nói thật, anh hơi không hiểu rốt cuộc ý của đối phương là gì.

Anh cứ cảm thấy nó hơi sâu sắc.

Không sai, chính là sâu sắc.

Theo suy nghĩ của anh, đây không phải là lời mà người bình thường sẽ nói.

“Cho hỏi Thần Hắc Ám là lão đại của các người sao?” Lâm Phàm hỏi.

Đến bây giờ anh vẫn chưa rõ, kẻ tà ác mạnh nhất mà anh cảm nhận được có phải là Thần Hắc Ám hay không. Cái gọi là mạnh nhất cũng chỉ là so với những kẻ khác mà thôi, chứ trong mắt anh, kiểu mạnh nhất này vẫn yếu xìu.

“Thần Hắc Ám?” Elbad suy nghĩ, sau đó bật ra một tràng cười u ám: “Thần Hắc Ám, gọi chủ nhân của ta bằng cái tên cao quý như vậy, đúng là không sai. Nhưng hành vi của ngươi đã không thể tha thứ, hãy cống nạp linh hồn của ngươi đi.”

Vừa dứt lời.

Elbad giơ cây kiếm trong tay lên, xông thẳng về phía Lâm Phàm. Đột nhiên, một luồng kiếm khí đen nhánh cuộn đến, đó chính là một kỹ năng chiến đấu huyền thoại.

Trước đây hắn ta từng là một đại chiến sĩ, sau khi trở thành vong linh, thực lực càng trở nên mạnh hơn. Cho dù những người lúc trước từng ngang tài ngang sức với hắn ta có đến thì cũng không còn là đối thủ của hắn ta nữa.

Rầm rầm!

Ầm!

Leng keng!

Chiếc mũ sắt lăn lông lốc trên đất rồi chui vào một góc tối.

Xoẹt!

Cây kiếm khổng lồ xoay tít giữa không trung rồi cắm phập xuống đất. Tiếng động ồn ào lúc nãy đã hoàn toàn tan thành mây khói.

“Haiz!”

Lâm Phàm tỏ vẻ tiếc nuối, anh chỉ muốn hỏi vài chuyện thôi mà, nhưng rõ ràng là đối phương không cho anh bất kỳ cơ hội nào.

Gặp tình huống này, anh cũng chỉ biết tự hỏi… tại sao cứ phải động tay động chân thế nhỉ?

*

Tầng cuối cùng của ngôi mộ lớn.

“Đây là…”

Quân chủ Vong Linh chìm vào suy tư, diễn biến sự việc đã hơi vượt ra ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Đại chiến sĩ vong linh của hắn vậy mà lại bị đánh bại.

Đây đúng là chuyện hắn không ngờ tới.

Nhưng chuyện này không hề khiến hắn cảm thấy có gì bất ổn. Thời gian trước, ma pháp sư cấp Thánh duy nhất của Đế quốc Locke từng đến gây sự với hắn, nhưng đã bị hắn đánh cho trọng thương. Vì vậy, hắn vô cùng tự tin vào thực lực của bản thân.

Không một ai có thể thách thức uy nghiêm của Quân chủ Vong Linh hắn.

“Quân chủ đại nhân, Elbad đúng là một tên vô dụng, hãy để tôi đi lấy linh hồn của tên kia,” Tử Thần Vong Linh nói.

Hắn ta rất khinh thường thực lực của Elbad.

Kẻ yếu không đáng được thương hại.

“Không cần, cứ để hắn đến đây. Ta muốn tự tay tước đoạt linh hồn của hắn, biến hắn thành nô bộc vong linh của ta.” Ngọn lửa trong hốc mắt của Quân chủ Vong Linh nhảy nhót, sau đó ẩn vào trong bóng tối, dường như hắn đang cảm thấy vô cùng hứng thú với Lâm Phàm.

Chỉ là hắn vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Quân chủ Vong Linh vẫn cho rằng mọi chuyện không hề tồi tệ như hắn nghĩ.

Thậm chí hắn còn muốn biến Lâm Phàm thành nô bộc vong linh của mình.

Có lẽ sự tự tin thái quá vào thực lực đã khiến hắn mất đi cảm giác nguy hiểm từ lâu rồi.

*

Lúc này.

Lâm Phàm cứ thế đi xuống hết tầng này đến tầng khác. Trên đường đi không hề gặp bất kỳ nguy hiểm gì, cũng không có kẻ nào cản trở. Anh cứ nghĩ rằng trên đường đi chắc chắn sẽ gặp rất nhiều phiền phức.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, hình như không hề nguy hiểm như vậy.

Xem ra là anh đã nghĩ nhiều rồi.

Hơi thở đó ngày càng gần.

Hơi thở mà anh cảm nhận được đang ở ngay phía trước.

Rất nhanh.

Anh đã đến tầng cuối cùng. Một cánh cổng lớn chặn đường anh, cánh cổng được chế tác từ nhiều loại đá quý khác nhau, trông vô cùng nguy nga lộng lẫy, dường như phía sau cánh cổng là một cảnh tượng khó quên.

Lâm Phàm đẩy cổng ra.

Ánh sáng chói mắt rọi đến.

Vèo!

Vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía anh.

Lâm Phàm nhìn rõ tình hình bên trong, quả nhiên có rất nhiều sinh vật kỳ lạ, còn kẻ ngồi trên ngai vàng cao nhất chắc chắn là Thần Hắc Ám mà anh muốn tìm rồi.

“Loài người, chào mừng ngươi đến ngôi mộ lớn của vong linh. Ngươi có thể đến được đây chính là một vinh hạnh lớn lao.”

Giọng nói của Quân chủ Vong Linh tràn đầy uy nghiêm.

Rất có cảm giác của một kẻ bề trên.

“Cuối cùng cũng tìm thấy ông rồi.” Lâm Phàm cười nói: “Tôi còn tưởng sẽ gặp phải trở ngại từ người của ông, không ngờ lại thuận lợi như vậy. Cảm ơn các người đã ở đây đợi tôi, tôi đến để hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt ông.”

Quân chủ Vong Linh bật ra tiếng cười trầm thấp: “Trước kia cũng có rất nhiều dũng sĩ loài người giống như ngươi, đều ôm mộng tiêu diệt ta, nhưng cuối cùng bọn họ đều trở thành vong linh. Việc ngươi đến đây chỉ khiến ngôi mộ lớn này có thêm một thành viên mà thôi.”

“Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.”

Lâm Phàm nói: “Tôi thật sự đến để tiêu diệt ông.”

Anh cứ cảm thấy Quân chủ Vong Linh trước mặt này hơi kỳ lạ, lời nói ra cũng có chút kỳ quặc, dường như không thể dùng tư duy bình thường để giao tiếp.

Nhưng anh không nghĩ nhiều.

Biết đâu đây là cách giao tiếp đặc biệt của người ta thì sao.

“Ông là Thần Hắc Ám à?” Lâm Phàm hỏi.

Quân chủ Vong Linh nghe vậy thì hơi kinh ngạc, hắn hoàn toàn không biết Thần Hắc Ám là ai: “Không ngờ bên ngoài đã gọi Quân chủ Vong Linh ta là Thần Hắc Ám. Một tên gọi cao quý như vậy, sánh ngang với Thần, đây là ước mơ cuối cùng của tất cả sinh linh. Ta chấp nhận danh xưng này của ngươi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!