Nhưng dù có Tuyệt Ma Ma Cụ trong tay, cũng không thể ngang nhiên coi thường ma pháp của lão được.
Được, được lắm.
Để Quân Chủ Vong Linh vĩ đại ta xem ngươi chống cự được đến bao giờ.
“Siêu Giai Ma Pháp, Tâm Linh Đồng Chấn.”
Một luồng sức mạnh kỳ dị tỏa ra từ người Quân Chủ Vong Linh, năm ngón tay lão như đang bóp chặt lấy trái tim của Lâm Phàm, đây là tuyệt chiêu sở trường của Quân Chủ Vong Linh, ma pháp sư cấp Thánh kia chính là bị thương nặng bởi chiêu này của lão.
Cơ thể của loài người rất mỏng manh và yếu ớt.
Tuổi thọ rất ngắn.
Đến các bộ phận trong cơ thể cũng vậy.
Quân Chủ Vong Linh cũng có tim, đó là nơi bắt nguồn cho sức mạnh của lão, là thể biến dị trong sinh vật vong linh, đây cũng là lý do lớn nhất khiến lão có thể trở thành Quân Chủ Vong Linh.
Nhưng điều khiến Quân Chủ Vong Linh không thể tin nổi là… bàn tay lão dường như chỉ đang túm vào hư không.
Chẳng có thực thể nào cả.
Mẹ kiếp!
Quân Chủ Vong Linh dần trở nên nghiêm túc.
Lão đã thi triển Siêu Giai Ma Pháp mấy lần mà cũng không làm gì được anh, từ trước đến giờ chưa từng xảy ra tình trạng này, thậm chí lão còn chưa từng thấy ai có thể như vậy.
Rốt cuộc trên người đối phương có thánh vật gì.
Tại sao có thể như thế.
Đừng nói là Quân Chủ Vong Linh đã ngây người, đến đám nô bộc vong linh cũng vậy, bọn họ đều vô cùng nghi ngờ tình hình trước mắt, nếu không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ cũng không dám tin chuyện này.
“Ma pháp của ông ngầu thật đấy, tôi chưa thấy bao giờ. Mà nói ra thì tôi cũng không rành ma pháp lắm, toàn tự mày mò chứ có ai dạy đâu. Nếu có người chỉ bảo, tôi nghĩ mình cũng có thể trở thành một ma pháp sư vĩ đại cho xem.” Lâm Phàm khá hứng thú với ma pháp, dạo trước vừa thử nghiệm, mặc dù uy lực không tệ, nhưng chẳng thú vị chút nào.
Không thể nào giống như bọn họ, ngưng tụ thành một loại ma pháp.
Lúc anh thi triển ma pháp có đến mấy màu sắc xuất hiện, thật sự rất đau đầu.
“Câm mồm, loài người hèn mọn! Dám vọng tưởng mượn sức thánh vật để chống lại Quân Chủ Vong Linh vĩ đại, ngươi đúng là tự tìm đường chết. Ngươi nghĩ có mấy món thánh vật đó là có thể an toàn ư? Ngu xuẩn, đúng là ngu hết thuốc chữa!”
Vừa dứt lời.
Quân Chủ Vong Linh đã đập quyền trượng trong tay xuống đất, ma lực hùng hồn từ cơ thể lão bộc phát ra, dâng trào cuồn cuộn, mạnh mẽ như núi lửa phun trào.
Đám nô bộc vong linh lộ ra vẻ phấn khích, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Quân Chủ Vong Linh vĩ đại hoàn toàn giải phóng thực lực của mình.
Các cảm xúc phấn khích, sùng bái, kích động đều dâng trào.
“Loài người, đúng là ngươi có chuẩn bị mà đến, nhưng ngày chết của ngươi cũng đến rồi.”
“A!”
“Siêu Thần Giai Ma Pháp, Tước Đoạt Vạn Vật, Quy Về Hư Vô.”
Đùng đoàng!
Sóng ma pháp khủng khiếp bay thẳng lên trời, đây là Siêu Thần Giai Ma Pháp mà dù là ma pháp sư cấp Thánh cũng không thể nào thi triển, nếu phải nói thì đây là lĩnh vực thuộc về Thần.
Ma pháp này sẽ tước đoạt hết tất cả thánh vật trên người Lâm Phàm.
Dù là Tuyệt Ma Ma Cụ cũng không thể nào chống lại.
“Sáng chói quá.” Mắt Lâm Phàm lấp lánh ánh sáng, những ánh sáng này đều là do Quân Chủ Vong Linh thi triển ra, ma pháp trận văn dưới chân Quân Chủ Vong Linh bây giờ đã trở nên khổng lồ, hoàn toàn bao phủ cả ngôi mộ lớn.
Cho dù ma pháp sư cấp Thánh có xuất hiện ở đây cũng sẽ cảm thấy chấn động bởi luồng sức mạnh này.
Lúc này.
Ma lực trong cơ thể Quân Chủ Vong Linh đã bị tiêu hao quá độ, cho dù mạnh đến cấp độ như lão cũng khó có thể chống đỡ nổi loại ma pháp này.
“Phóng thích!”
Trong phút chốc.
Ánh sáng chói mắt hoàn toàn bao phủ cả ngôi mộ lớn, không ai có thể nhìn rõ tình hình trước mắt, còn Lâm Phàm thì há miệng, bị cảnh tượng trước mắt khiến cho kinh ngạc, lợi hại thật, quá lợi hại.
Không bao lâu sau.
Ánh sáng biến mất.
Tất cả đều khôi phục lại tình trạng ban đầu.
Quân Chủ Vong Linh cầm quyền trượng, thở hổn hển, trong lòng nghĩ chắc là không có vấn đề gì nữa, chỉ cần trên người đối phương không còn bất kỳ Tuyệt Ma Ma Cụ hay thánh vật gì, vậy thì anh chỉ còn một con đường chết trong ngôi mộ lớn này.
Chỉ là… khi Quân Chủ Vong Linh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lão hoàn toàn ngây người.
Tên loài người ngu ngốc kia vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Gặp quỷ à!
Đó là Siêu Thần Giai Ma Pháp đấy.
Đã là ma pháp mạnh nhất rồi.
Rốt cuộc là thứ gì có thể chống đỡ được ma pháp như vậy, có thể có chút phản ứng không.
Bầu không khí ở đây vô cùng yên tĩnh.
Không ai nói gì cả.
Sự yên lặng này cuối cùng cũng bị Lâm Phàm phá vỡ.
“Cũng được!”
Lâm Phàm khen ngợi, đúng là không tệ, cuối cùng anh cũng được thấy các loại ma pháp cao cấp và mới lạ rồi, anh cũng muốn thử một chút, nhưng chuyện trước mắt vẫn chưa giải quyết, anh cảm thấy chưa phải là lúc.
Lúc này.
“Bảo vệ Quân Chủ đại nhân, giết chết hắn.” Đám nô bộc vong linh hét lên, phẫn nộ xông về phía Lâm Phàm.
Tử Thần Vong Linh vung vẩy lưỡi liềm.
Cự Long Vong Linh phun ra hơi thở rồng tử vong.