Nhưng Lâm Phàm lại khoái chí với mấy chuyện như vậy.
Anh cầm cái nồi cũ lên bắt đầu sửa. Tay nghề rèn sắt của anh đã tiến bộ hơn hẳn so với trước đây. Anh thầm nghĩ, xem ra mình cũng có khiếu trong mảng này phết.
Chỉ cần tiếp tục cố gắng.
Là có thể nâng tầm sở thích này lên ngang với việc làm ruộng.
May mà lần nào cũng khám phá ra được sở thích mới, nếu không thì cuộc sống khô không khốc thế này đúng là chán chết.
Dân làng ai cũng thích nghe tiếng búa của Lâm Phàm.
Đúng là tấm gương cần cù chịu khó.
“Tám mươi!”
“Tám mươi!”
Thứ âm thanh này đã trở thành đặc sản của làng, thậm chí chẳng có dân làng nào ngờ được rằng trong làng mình lại có một người trâu bò đến thế.
Trời nhá nhem tối.
Sau khi Lâm Phàm rèn sắt xong, bụng có hơi đói, định bụng về nhà nấu gì đó ăn, nhưng nghĩ đến vị thịt của Ma Thú, anh lại thấy thòm thèm, chỉ muốn được ăn lại thứ thịt ngon bá cháy như thế.
Nói là làm.
Anh thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi săn Ma Thú.
Thanh niên trai tráng phải ăn nhiều thịt vào thì mới cao lớn được chứ.
Xung quanh làng rất khó tìm thấy Ma Thú. Con Ma Thú lần trước không biết có phải vì bị gia đình ghẻ lạnh, trở thành một kẻ thất bại trong xã hội, nên mới dạt đến cái xó xỉnh này để xưng vương xưng bá, tác oai tác quái hay không.
Nghĩ cũng thấy có lý phết.
Vì vậy.
Lâm Phàm đi sâu vào khu rừng cách làng rất xa.
Anh cảm nhận được khí tức của Ma Thú ở đây. Khí tức này không hẳn là tà ác, mà là một sự hung bạo thuần túy.
Trong khu rừng.
Lâm Phàm trông thấy một con Ma Thú, hình dáng không lớn lắm, chỉ cao bằng nửa người, trông như một con thỏ với bộ lông trắng muốt cực kỳ đáng yêu. Nhưng cái sự đáng yêu đó chỉ giới hạn ở khuôn mặt thôi, chứ kết hợp với cái thân hình hộ pháp của nó thì lại là chuyện khác.
Trông cũng hơi hãi.
Anh không nhận ra đây là Ma Thú gì, theo cách gọi của anh, thì con Ma Thú này cứ gọi là thỏ cho nhanh.
Con Ma Thú Thỏ đang nằm bò ra đất gặm cỏ. Mỗi cú táp của nó xén bay cả một mảng cỏ lớn, biến thảm cỏ xanh rì thành một bãi đất hoang trơ trụi.
Sức ăn kinh thật.
Đúng là đồ thùng cơm di động.
“Này!” Lâm Phàm đáp xuống đất, cất tiếng chào con Ma Thú Thỏ. Con thỏ đang ăn cỏ nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu của nó sáng rực lên khi nhìn thấy Lâm Phàm.
Thịt!
Có thịt ăn rồi.
Ma Thú Thỏ đã ăn chay ngán đến tận cổ, vừa thấy thịt là nó điên cuồng lao về phía Lâm Phàm. Suy nghĩ của nó cực kỳ đơn giản: xơi tái gã này!
Thấy con Ma Thú Thỏ xông tới.
Lâm Phàm tỏ vẻ hơi bất đắc dĩ.
“Đúng là chẳng thân thiện gì cả.”
Anh đưa tay ra định tóm lấy nó. Ma Thú Thỏ thấy vậy liền nhếch mép cười khinh bỉ, muốn tóm ông à, xem ra mày chưa biết gì về tốc độ của ông rồi, đúng là thằng ngu…
Bên bờ sông.
Lâm Phàm vặt lông con Ma Thú Thỏ, rửa sạch sẽ rồi vác lên vai, ung dung bay về làng.
Đương nhiên, lúc đang làm thịt, anh phát hiện trong đầu nó có một viên tinh hạch. Vốn định vứt đi, nhưng anh cảm nhận được bên trong viên tinh hạch này ẩn chứa một luồng sức mạnh nho nhỏ.
Anh chợt nảy ra ý nghĩ, tay nghề rèn sắt của mình đã tiến bộ vượt bậc, có lẽ có thể dùng viên tinh hạch này để rèn cho mình một món vũ khí.
Nghĩ cũng hay ho đấy chứ.
Nếu có người am hiểu về Ma Thú mà thấy cảnh này.
Chắc chắn người đó sẽ kinh hãi hét toáng lên.
Đây đờ mờ không phải là Ma Thỏ Nhanh Nhẹn, Ma Thú cấp bảy sao? Tốc độ nhanh như chớp, móng vuốt sắc lẹm, có thể xé xác kẻ địch trong nháy mắt khi họ còn chưa kịp phản ứng.
Đây là loại Ma Thú cực kỳ khó xơi và phiền phức, độ khó nhằn không thua gì mấy con Ma Thú cấp tám cả.
Về đến làng.
Lâm Phàm giữ lại một ít thịt cho mình, phần còn lại thì chặt ra làm mấy khúc mang biếu trưởng làng. Đồ tốt phải biết chia sẻ, lần trước trưởng làng cũng cho anh thịt còn gì.
Thế mới gọi là có lộc cùng hưởng chứ.
Tay nghề của Lâm Phàm không tồi, mùi thịt nướng thơm lừng khiến bụng anh sôi lên ùng ục. Anh chỉ ước gì ông Trương cũng ở đây, để ông ấy cũng được nếm thử món thịt ngon tuyệt cú mèo này.
Sau khi ăn no.
Anh nằm lên giường chuẩn bị đi ngủ.
Khoan đã!
Tai anh bỗng nghe thấy có tiếng động. Giờ này, dân làng đáng lẽ đã ngủ say hết rồi, nhưng nếu lắng nghe kỹ, vẫn có thể nghe thấy vài âm thanh khe khẽ.
Nghe như tiếng đóng cọc vậy.
“Dân làng chăm chỉ thật, tối mịt thế này rồi mà vẫn còn miệt mài làm việc. Mình phải học tập mới được.” Lâm Phàm cảm thán, sau đó tắt đèn đi ngủ.
Sáng sớm.
Lâm Phàm vẫn chăm chỉ rèn sắt như mọi ngày.
Trưởng làng đi tới, thấy mặt mũi cậu hồng hào, tinh thần phơi phới: “Lâm Phàm, thịt tối qua cậu cho là thịt gì thế, ăn ngon thật đấy.”
“Thịt thỏ thôi ạ, ngon là được rồi.” Lâm Phàm đáp.
Sau khi trưởng làng nhận thịt đã chia cho những nhà khác, vừa đúng bữa tối nên nhà nào cũng có thêm một món thịt, ai nấy đều ăn ngon lành.
Nhưng chuyện sau đó thì…
Thôi, không nói nữa.
Trưởng làng tỏ vẻ nghi ngờ, đây thật sự là thịt thỏ à?
Sao ông cứ thấy có gì đó sai sai.
Cái sức lực này… đúng là mạnh bạo khác thường.