Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 129: CHƯƠNG 129: ĐẠI CA, ANH THẬT TRỌNG NGHĨA

Nhà ăn lớn như vậy mà chỉ có mấy người bọn họ.

Xung quanh đều là nhân viên phục vụ.

Nhóm nhân viên phục vụ ai nấy đều cung kính hầu hạ, chỉ sợ có chút chậm trễ nào.

Cô gái kia có vẻ hơi mất tự nhiên, tay chân luống cuống, cứ co ro ngồi một chỗ. Cảnh tượng trước mắt đối với cô mà nói cứ như một giấc mơ, nói thẳng ra là cô hoàn toàn không xứng đáng được ngồi ở đây.

Lâm Phàm và ông Trương đang bóc tôm, chỉ là tay nghề bóc tôm của ông Trương không được tốt cho lắm, con tôm nào bóc ra cũng nát bét.

“Cho ông này.” Lâm Phàm bóc tôm xong liền bỏ vào bát của ông Trương.

Con tôm ông Trương bóc trông cũng chẳng đẹp đẽ gì, nhưng ông cũng bỏ vào bát của Lâm Phàm: “Cậu cũng ăn đi.”

Người thường thấy cảnh này sẽ nghĩ, một bên bóc đẹp, một bên bóc nát, lấy nát đổi đẹp, rõ ràng là chịu thiệt.

Nhưng họ đâu biết rằng, đây chính là cách hai người họ dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất. Niềm hạnh phúc giản đơn ấy, người thường sao có thể thấu hiểu?

“Cậu tốt thật đấy.” Ông Trương cười tủm tỉm nói.

“Ông cũng tốt lắm.”

Hai người nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười vui vẻ. Nụ cười ấy rạng rỡ và chan chứa tình thương biết bao, chỉ là đối với những người phục vụ xung quanh, nụ cười rạng rỡ ấy lại khiến họ thấy không thoải mái, thậm chí có chút rờn rợn.

“Cô là bạn của họ à, vậy cô làm nghề gì thế?” Tiền Tiểu Bảo tò mò hỏi.

Không có ý gì khác, chỉ đơn thuần là tò mò.

“Tôi…” Sắc mặt cô gái kia hơi biến đổi, đôi tay run lên khe khẽ. Đây là chuyện khiến cô mất mặt nhất, vậy mà bây giờ cậu nhóc này lại mở miệng hỏi. Dĩ nhiên cô biết cậu ấm nhà giàu này không biết cô làm nghề gì, chỉ là thuận miệng hỏi thôi.

Nói dối cậu ta sao?

Hay là nói thật?

Lúc cô còn đang do dự, không ngờ Lâm Phàm đã lên tiếng giúp.

“Cô ấy đang thất nghiệp.” Lâm Phàm nói.

Cô gái kia kinh ngạc nhìn Lâm Phàm. Cái đêm đầu tiên gặp họ trong khu rừng nhỏ, sao anh có thể không biết cô làm nghề gì chứ?

Anh đang giúp mình che giấu sao?

Tiền Tiểu Bảo nói: “Tôi nghe nói bây giờ tìm việc khó lắm. Cô là bạn thân của bạn tôi, chắc chắn tôi sẽ giúp cô tìm một công việc. Hừm… Nhà tôi lớn lắm, ngày nào cũng bị tôi bày bừa ra, mà tôi lại không thích bà dì giúp việc kia, hay là cô đến nhà tôi làm giúp việc đi.”

“Về lương lậu, lúc trước trả bà dì kia hai vạn, nhưng cô là bạn của bạn tôi, chắc chắn phải cao hơn một chút, trả cô ba vạn nhé, cô có đồng ý không?”

Cô gái kia kinh ngạc nhìn Tiền Tiểu Bảo.

Ba vạn?

Đây là mức lương gì thế này?

“Tiểu Bảo, cảm ơn cậu.” Lâm Phàm nói.

Tiền Tiểu Bảo cười đáp: “Chúng ta là bạn bè mà, đây là chuyện bạn bè nên làm thôi.”

Cô gái cúi đầu, cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện như vậy. Cô và hai bệnh nhân này quen nhau chưa được bao lâu, thời gian còn chẳng bằng những người bạn bình thường.

Mà họ cũng đâu được coi là bạn bè bình thường.

Chỉ là, cho dù họ có là bạn bè quen biết mấy chục năm đi nữa, cũng chưa chắc đã làm được chuyện này.

Ban đêm!

Lâm Phàm và ông Trương không về Thanh Sơn.

Mà được Tiểu Bảo mời đến biệt thự của cậu ở qua đêm.

Ba người họ thay đồ ngủ.

Bộ đồ ngủ của Tiểu Bảo in hình heo Peppa, của ông Trương là heo George, còn của Lâm Phàm là heo Bố.

Giường rất lớn, cũng rất mềm mại.

Họ ngủ chung trên một chiếc giường, Tiểu Bảo quay mặt về phía Lâm Phàm, trên môi nở một nụ cười nhàn nhạt, dường như đang mơ một giấc mơ đẹp.

Tiểu Bảo vẫn luôn ngủ một mình.

Đêm khuya tĩnh lặng.

“Mẹ!”

Lâm Phàm nghe thấy Tiểu Bảo gọi “mẹ” trong mơ, anh mỉm cười rồi vỗ nhẹ lên lưng cậu.

Anh có thể cảm nhận được sự cô đơn sâu trong lòng Tiểu Bảo.

Cũng giống như họ vậy.

Nhưng anh có ông Trương bầu bạn, so với Tiểu Bảo thì hạnh phúc hơn nhiều. Thấy ông Trương ngủ say đá tung cả chăn, anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho ông, nếu bị cảm lạnh thì sẽ ốm mất.

Bên ngoài tường rào biệt thự, trong một góc tối.

Có hai bóng người lén lút.

Chu Hổ và gã tiểu đệ của hắn chưa bao giờ từ bỏ ý định bắt cóc con nhà giàu.

Bọn họ đã ngồi rình trong nhà vệ sinh của trường quý tộc ba ngày, cuối cùng cũng tóm được mục tiêu. Khi chuẩn bị làm một vố lớn thì lại xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn.

“Đại ca, chúng ta bắt cóc ở đây có hơi nguy hiểm không?” Gã tiểu đệ hỏi.

Không phải gã không tin vào kế hoạch của đại ca, gã có thể thề với trời, gã luôn trung thành tận tụy với đại ca, tuyệt đối không nghi ngờ quyết sách của đại ca.

Chỉ là gã cảm thấy lần này có hơi mạo hiểm.

Vết sẹo trên mặt Chu Hổ trông vô cùng dữ tợn trong đêm, hắn hạ giọng nói: “Yên tâm, trong lòng tao tính cả rồi.”

Người mà hay nói “trong lòng tính cả rồi”.

Thường là trong lòng chẳng có số má gì.

Bọn họ đã ngồi rình ở đây mấy ngày rồi.

Ngày nào họ cũng đến đây để nghiên cứu địa hình.

Xung quanh có bao nhiêu camera, tình hình an ninh của biệt thự ra sao, họ đều nắm rõ.

“Đại ca, em tin anh.” Gã tiểu đệ kiên định nói.

Chu Hổ nói: “Chờ xong phi vụ này, đại ca dẫn mày đi tìm chút niềm vui. Không phải mày thích cô kỹ thuật viên ở trung tâm massage kia sao, chỉ cần xong việc, cô ta sẽ là của mày.”

“Đại ca, người ta là gái nhà lành, làm kỹ thuật viên để kiếm sống thôi, ép gái nhà lành đi làm cái nghề đó thì không được đâu.”

Tuy gã tiểu đệ trông có hơi bỉ ổi, nhưng lại là người có nguyên tắc, ví dụ như chuyện ép gái nhà lành làm điếm, đó là chuyện tuyệt đối không thể.

Chu Hổ quái dị liếc nhìn gã tiểu đệ.

Tên tiểu đệ này bây giờ lại có tinh thần trọng nghĩa thế cơ à?

Thôi bỏ đi.

Nói nhiều vô ích.

“Tao đã thăm dò tình hình rõ ràng, còn có cả bản vẽ của khu biệt thự này. Cái cống thoát nước kia có thể thông vào bên trong biệt thự, lát nữa chúng ta sẽ vào từ đó, sau đó đến phòng ngủ chính, dùng thuốc mê hạ gục thằng nhóc kia, rồi lại theo đường cống thoát ra. Phi vụ này chắc chắn sẽ thành công.”

Chu Hổ như đã nhìn thấy những tờ tiền rực rỡ đang vẫy tay với hắn.

Tâm trạng cực kỳ tốt.

Trái ôm phải ấp, cơ hội giàu sang bạc triệu đang ở ngay trước mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!