Đối với người của Giáo hội Quang Minh, đây là một chuyện vô cùng vinh quang.
Nhưng Giáo hoàng thứ mười ba lại không nghĩ thế.
Chết là chết.
Làm gì có chuyện trở về vòng tay của Chúa.
Giả dối!
Tất cả đều là giả dối!
Ông ta vẫn muốn sống.
Mở ra vực sâu, triệu hồi ma vật, ký kết khế ước, cùng hưởng sinh mệnh, dùng sức mạnh của vực sâu để tiếp tục tồn tại trên thế gian này, tận hưởng vinh quang và quyền lực tối cao.
Rất nhanh.
Trận pháp đã được hoàn thành.
Sức mạnh của vực sâu quá kinh người, Giáo hoàng thứ mười ba không giấu nổi vẻ hưng phấn trên mặt.
Ngay lúc ông ta đang chuẩn bị niệm chú ngữ.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện.
“Cậu là ai?”
Giáo hoàng kinh hãi, cảnh giác nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện kia.
Đây là Giáo hội Quang Minh, sao có kẻ lại có thể tùy tiện xuất hiện ở đây được.
Thật vô lý.
Lâm Phàm nhìn quanh, tìm kiếm luồng khí tức kia. Dù nó rất rõ ràng nhưng anh vẫn không tìm thấy thứ mình cần.
“Xin chào! Tôi đang tìm người.” Lâm Phàm nói.
Giáo hoàng nhíu mày, tình hình lúc này có chút không ổn. Nếu là ở bên ngoài, ông ta sẽ lập tức gọi giáo đồ đến bắt Lâm Phàm lại.
Nhưng hiện tại, ông ta không thể làm vậy.
Một khi giáo hội biết Giáo hoàng của mình lại mở ra vực sâu, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
“Nơi này không có người cậu muốn tìm, mau rời khỏi đây cùng tôi.” Giáo hoàng nói.
Lâm Phàm đáp: “Có chứ, tôi lần theo khí tức hắc ám đến đây, chắc chắn là ở nơi này.”
Nghe Lâm Phàm nói xong.
Giáo hoàng kinh hãi, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Xem ra đối phương đã có chuẩn bị từ trước.
Nhưng đúng lúc này.
Giáo hoàng niệm ma pháp, sức mạnh Quang Minh ngưng tụ, một trận pháp hiện lên: “Kiếm Quang Minh!”
Vốn dĩ Giáo hoàng đang chuẩn bị khai thông vực sâu, nhưng lúc này cả người ông ta lại tỏa ra sức mạnh Quang Minh. Thanh kiếm Quang Minh lập tức lao thẳng về phía Lâm Phàm. Đối với Giáo hoàng, bất cứ kẻ nào xuất hiện ở đây đều đừng hòng sống sót rời đi.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến Giáo hoàng khiếp sợ.
Kiếm Quang Minh vừa bay đến gần Lâm Phàm đã đột nhiên tan thành tro bụi.
“Sao có thể!”
Giáo hoàng kinh hãi.
Kẻ có thể vào đây tuyệt đối không đơn giản. Trình độ thi triển ma pháp của ông ta đã rất lợi hại, dù là đại ma pháp sư hay đại chiến sĩ cũng không thể nào đỡ được.
Vậy mà đối phương còn chưa ra tay, Kiếm Quang Minh đã tan biến vào không khí.
“Ông làm gì vậy?” Lâm Phàm hỏi.
Giáo hoàng kinh hãi trong lòng, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói: “Đây là Giáo hội Quang Minh, không phải nơi cậu có thể đến.”
Lâm Phàm hỏi: “Ông có biết Thần Hắc Ám không?”
“Thần Hắc Ám?” Giáo hoàng trầm tư, sau đó nói: “Tôi không biết Thần Hắc Ám mà cậu nói là ai, nhưng đây là Giáo hội Quang Minh, những thứ hắc ám đó sẽ không tồn tại ở đây.”
Nói xong.
Gương mặt già nua của Giáo hoàng hơi đỏ lên.
Ông ta đang chờ đối phương dùng khí tức vực sâu ở đây để vặn lại mình. Thân là Giáo hoàng mà lại vẽ trận pháp ở thánh địa, muốn ký kết khế ước với ma vật vực sâu, quả thật có chút không ổn.
Nếu lát nữa đối phương có dùng lời lẽ sỉ nhục, ông ta vẫn có thể giữ bình tĩnh, tuyệt đối không kích động. Bởi vì để trở thành Giáo hoàng, da mặt ai mà chẳng dày.
“Khí tức phát ra từ đây.” Lâm Phàm chỉ vào trận pháp dưới chân Giáo hoàng.
Giáo hoàng cảm thấy không ổn, tuyệt đối không thể để thế này được. Cuối cùng ông ta hạ quyết tâm, chuẩn bị liều mạng với đối phương, niệm chú ngữ mở ra thông đạo vực sâu.
Không một ai có thể ngăn cản ông ta ký kết khế ước với vực sâu.
Cho dù đó là Thần Minh cũng không được.
“Xuất hiện đi, Lãnh chúa vực sâu Archimonde…”
Một luồng khí tức vực sâu dâng lên, tạo thành cơn lốc xoáy. Nhưng khi luồng khí tức này muốn lao ra khỏi địa cung, nó lại bị sức mạnh Quang Minh ở phía trên chặn lại.
“Kẻ nào… Kẻ nào đã đánh thức ta, một lãnh chúa vĩ đại của vực sâu…”
Giọng nói trầm thấp, hùng hậu vang vọng khắp nơi.
Archimonde là một trong những lãnh chúa mạnh nhất của vực sâu, người bình thường muốn đánh thức một lãnh chúa vực sâu là chuyện không thể.
Chỉ có ma lực hùng hậu như Giáo hoàng mới có thể làm được.
“Chính là luồng khí tức này, nhưng Lãnh chúa Archimonde chắc chắn không phải là Thần Hắc Ám rồi. Thật đáng tiếc, xem ra lại tìm nhầm rồi.” Lâm Phàm cảm thán, có chút tiếc nuối.
Nếu tìm được Thần Hắc Ám thì tốt rồi.
Bắt lấy đối phương, sau đó đợi Khả Lam lớn lên.
Trong lúc anh đang suy nghĩ.
Một con quái vật khổng lồ xuất hiện từ đáy vực sâu. Giáo hoàng kinh hãi nhìn vị lãnh chúa đến từ vực sâu này.
Quá mạnh.
Mạnh đến mức khiến cả người ông ta run lên bần bật.
Thậm chí còn không nảy sinh nổi ý nghĩ phản kháng.
Giáo hoàng cảm nhận được sức mạnh này, run rẩy dữ dội. Dù ông ta là Giáo hoàng cũng không phải là đối thủ của đối phương. Đây chính là lãnh chúa mà ông ta muốn ký kết khế ước.
Lãnh chúa vực sâu có hình người, mặc một bộ áo giáp sắt bao phủ bởi ngọn lửa màu xanh biếc. Ngọn lửa này chính là ngọn lửa của vực sâu, lạnh như băng, vô cùng đáng sợ.
Lúc này.
Archimonde từ dưới vực sâu nhìn lên Giáo hoàng, nở một nụ cười trầm thấp.