“Nhớ kỹ cho tao, lần này phải quyết đoán, tay chân lanh lẹ lên, rồi bọn mình sẽ thành tỷ phú. Từ nay về sau, nửa đời còn lại của chúng ta sẽ sống trong nhung lụa.” Chu Hổ nói.
“Đại ca, thế nửa đời trước của chúng ta thì sao?” Gã đàn em có vẻ không được lanh lợi cho lắm hỏi.
Chu Hổ hạ giọng: “Nửa đời trước thì chui rúc dưới cống chứ sao.”
Cống thoát nước thật an toàn.
Mọi chuyện mờ ám đều có thể che giấu được.
Bọn họ đi đến cuối đường, phía trên đầu chính là nắp cống.
Chu Hổ biết mình là kẻ sống ngoài vòng pháp luật, cả đời chẳng thể làm người lương thiện. Hắn cũng từng đi tìm một vị đại sư xem bói cho mình.
Đại sư nói với hắn rất nghiêm túc:
“Nửa đời sau của ngươi sẽ chôn vùi trong bóng tối, nhưng thế giới sẽ vì ngươi mà trở nên tốt đẹp hơn.”
Hắn không hiểu thâm ý trong đó.
Nhưng hắn lại tự diễn giải rằng, nếu đặt ở thời xưa, hắn chắc chắn là một vị anh hùng kiệt xuất, kiểu như thủ lĩnh của một cuộc khởi nghĩa nông dân lẫy lừng nào đó.
Leo lên thang sắt, hắn dùng sức đẩy nắp cống.
Mùi vị của tiền tài xộc thẳng vào mặt.
Ánh sáng rọi vào bóng tối, hai mắt hắn sáng rực lên.
Tiếng côn trùng kêu trở nên đặc biệt chói tai.
Mấy luồng sáng đèn pin chiếu thẳng vào mặt hắn.
Chút thay đổi nhỏ trên khuôn mặt cũng không thoát khỏi ánh mắt của mọi người.
Ánh sáng chói quá.
Hắn đưa tay che mắt.
Sau khi quen dần với ánh sáng, hắn nhìn rõ tình hình xung quanh, một đám người đang ngồi xổm, lẳng lặng vây lấy hắn.
Chu Hổ hơi hoảng, yết hầu chuyển động, nuốt vào không phải nước bọt, mà là sự kinh hoàng.
“Nếu tôi nói, tôi đến đây để thông cống, các vị có tin không?”
Chính hắn nói ra còn chẳng tin nổi.
Thứ mà Chu Hổ từng tự hào nhất chính là vết sẹo trên mặt, một dấu ấn của sự ngang ngược, bá đạo và hung hãn có một không hai.
Nhưng bây giờ, hắn lại cảm thấy có vết sẹo này cũng không hay ho cho lắm.
Trông chẳng giống người tốt chút nào.
Một đám vệ sĩ lôi Chu Hổ từ dưới cống lên.
“Nhẹ tay, nhẹ tay, đau tôi.”
“Thằng em tôi còn ở dưới, phiền các anh lôi nó lên luôn.”
Gã đàn em đi sau đại ca, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy miệng cống sáng rực, vô số cánh tay thò xuống, dọa gã hét toáng lên.
Quỷ, có quỷ!
Là tay của quỷ, chúng nó muốn kéo tôi đi, tôi còn chưa có bạn gái, vẫn chưa kịp “tâm sự” với em kỹ thuật viên Tiểu Mộng hay Tiểu Gì đó nữa mà.
Đêm khuya tĩnh lặng.
Chu Hổ và gã đàn em hai tay ôm đầu, ngồi xổm trong góc tường.
“Chúng tôi thật sự đến thông cống thoát nước mà.” Chu Hổ cười nịnh nọt, kết hợp với vẻ mặt của hắn trông có hơi ghê tởm.
“Câm miệng!” Đám vệ sĩ quát lên giận dữ.
Bọn họ không thể ngờ lại có người định chui cống vào đây. Nếu không phải nhờ cậu Lâm phát hiện kịp thời, có khi giờ này bọn họ vẫn còn đang vui vẻ chén gà rán uống Coca, chẳng thể nào để ý đến động tĩnh bên này.
Lâm Phàm hỏi: “Chúng ta từng gặp nhau rồi phải không?”
Chu Hổ nhìn rõ mặt Lâm Phàm, tim bất giác thắt lại. Đây chẳng phải là con quái vật hôm nọ bị bắn mà da cũng chẳng trầy một miếng sao?
Sao lại gặp cậu ta ở đây?
Gặp quỷ rồi!
“Chắc là không đâu, nhưng tôi đi thông cống cho nhiều nhà lắm rồi, có lẽ người thông cống cho nhà anh chính là tôi đấy.” Chu Hổ nói.
Hắn là một người rất có cốt khí.
Còn có người này, người này, chính là cái người bị một viên đạn xuyên qua mà không chết, chỉ để lại một dáng người nhỏ bé.
Chu Hổ không muốn để anh ta nhìn thấy, thế nào là một tên ác nhân thật sự.
Nhưng mà bây giờ...
Tôi đến thông cống thoát nước thật mà.
Đám vệ sĩ đương nhiên không tin bọn họ đến để thông cống.
Bọn bắt cóc à?
Nhưng điều khiến họ ngã ngửa là cậu Lâm lại tin sái cổ rằng hai người này đến đây để thông cống thật.
Đám vệ sĩ nhìn nhau.
Tất cả đều gật gù ngầm hiểu với nhau. Cậu Lâm đã nói vậy thì cứ thế mà làm, đừng hỏi tại sao, vì có hỏi cũng chẳng được giải thích đâu.
“Tối rồi sao mọi người không ngủ?” Lâm Phàm hỏi.
Anh từng xem tin tức ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, biết họ làm việc rất vất vả.
Chu Hổ đáp: “Vì vẻ đẹp của thành phố, vì sự hài hòa của xã hội, chúng tôi phải tranh thủ lúc mọi người đang say giấc để dọn dẹp thành phố sạch sẽ hơn, mang đến cho họ một ngày mai tươi đẹp.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Gã đàn em run rẩy nói theo.
Gan gã vốn nhỏ, vừa rồi bị dọa cho sợ chết khiếp.
Đã bảo chuyện này nguy hiểm lắm mà, không phải đại ca nói đã nắm chắc mười mươi rồi sao, chắc cái con khỉ! Sớm biết thế này đã tìm cách can ngăn đại ca rồi.
Gã rất tin tưởng đại ca, nhưng nếu nói về học vấn, thực ra gã hơn đại ca rất nhiều. Chỉ là đại ca lúc nào cũng thích thể hiện trước mặt gã, mà gã thì không muốn làm đại ca mất hứng, nên cứ luôn giả vờ mình là đứa thất học.
Nếu biết trước cơ sự ngày hôm nay.
Gã nhất định sẽ nỗ lực chứng tỏ trình độ học vấn của mình, để trở thành quân sư cho đại ca.
Mọi hành động đều phải được gã thông qua mới được phép tiến hành.
Tiếc thật!
Khiêm tốn quá đà dẫn đến thất bại toàn tập, hối hận cũng đã muộn.
“Thật là có lý tưởng.” Lâm Phàm tỏ vẻ khâm phục.
Sau khi tỉnh lại, anh không ngủ được nữa, rất muốn biết thông cống có mệt không, thế là anh đồng ý cho họ thông cống. Anh đứng bên trên, còn Chu Hổ và gã đàn em thì nai lưng ra làm việc dưới cống.
Đám vệ sĩ canh giữ ở hai đầu miệng cống.
Không phải đến thông cống sao?
Vậy thì cho các người thể hiện hết mình luôn.
Lâm Phàm ngồi xổm bên cạnh nắp cống, tuy không nhìn thấy tình hình bên dưới nhưng lại nghe rất rõ âm thanh vọng lên. Hai người kia đang thực sự cần mẫn dọn dẹp cống thoát nước.
Trời dần sáng.
Ngày 13 tháng 3!
Thời tiết rất đẹp, nhiệt độ dễ chịu, lại là một ngày tốt lành.
Lâm Phàm đã ngồi xổm bên nắp cống suốt một đêm.
Đám vệ sĩ không dám hỏi, cũng không dám can, qua chuyện này, họ đã hiểu sâu sắc cuộc sống của một bệnh nhân tâm thần là như thế nào.
Sau khi Tiểu Bảo và ông Trương tỉnh dậy liền đi tìm Lâm Phàm.
Lâm Phàm kể với Tiểu Bảo rằng tối qua có hai chú lao công tốt bụng đã giúp mình thông cống.
Tiểu Bảo không quan tâm mấy chuyện này, chỉ vẫy tay ra hiệu cho vệ sĩ đi giải quyết.
Sau đó, cậu dẫn Lâm Phàm và ông Trương đi rửa mặt.