Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 133: CHƯƠNG 133: CỨ DIỄN TIẾP ĐI, TÔI CHỐNG MẮT LÊN XEM

Chàng trai trẻ tự tin nói: "Viện trưởng Hách, tôi cho rằng kiến thức chuyên môn của tôi không chỉ đáng giá năm nghìn tệ. Mức lương tôi mong muốn là một vạn. Ông cứ yên tâm, bệnh nhân chỉ cần qua tay tôi huấn luyện, chắc chắn có thể khôi phục được năm phần nhận thức như người bình thường."

Viện trưởng Hách nhìn đối phương, gương mặt dần nở một nụ cười.

"Được, tôi thích sự tự tin của cậu."

Chàng trai trẻ nói: "Vậy tôi đi chuẩn bị ngay đây, chắc chắn sẽ cho ông thấy giá trị của tôi xứng đáng với mức lương này."

Viện trưởng Hách mỉm cười.

"Đi đi."

“Giới trẻ bây giờ…”

Viện trưởng Hách lắc đầu. Cái cậu chuyên ngành Thường thức lý luận vừa rồi đúng là có chút vấn đề. Nếu không phải do bạn bè giới thiệu, ông cũng nghi ngờ đầu óc cậu ta không được bình thường.

Phải kiểm tra cậu ta thật kỹ mới được.

Reng reng reng!

“Chà! Tên này gọi mình làm gì đây, không lẽ thấy mình vừa được tài trợ nên định bám theo vay tiền chứ?”

Người gọi điện cho ông chính là Độc Nhãn Long.

Trong lòng viện trưởng Hách, Độc Nhãn Long là một tên lừa đảo chuyên nghiệp. Nếu để Độc Nhãn Long biết được suy nghĩ này, không biết anh ta sẽ cảm thấy thế nào, có lẽ sẽ lôi hết thẻ ngân hàng trong người ra ném vào mặt viện trưởng Hách rồi gầm lên:

Trợn to mắt chó của ông lên mà nhìn, có thấy đống thẻ ngân hàng này không?

Viện trưởng Hách nhận điện thoại rồi cười nói:

“Sao lại gọi điện cho tôi thế này?”

Nếu là trước đây, ông tuyệt đối không dám hiên ngang bắt máy như vậy. Bạn học cũ Lưu Khải vẫn còn đang nằm viện, chỉ sợ Độc Nhãn Long lại đến đòi tiền thuốc men.

Nhưng bây giờ thì ông chẳng ngán chút nào.

Có tiền trong tay, nói chuyện cũng cứng hẳn. Muốn bao nhiêu cứ nói, miễn là không quá một vạn thì đều có thể thương lượng.

“Nghiêm túc đi, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ông.”

Giọng điệu của Độc Nhãn Long ở đầu dây bên kia nghiêm túc khác hẳn ngày thường. Bây giờ anh ta đang bận việc chính, không có tâm trạng đùa giỡn.

“Bên tôi có bốn thành viên chạm trán Tà Vật không xác định và đã bị sát hại. Thi thể đã được tìm thấy, có người bị đập nát đầu, có người bị khoét tim, có người thì cổ bị vặn xoắn như bánh quai chèo. Dựa vào dấu chân tại hiện trường, bước đầu phán đoán đây là do một Tà Vật hình người gây ra.”

“Ông có nhớ ra điều gì không?”

Vẻ mặt viện trưởng Hách trở nên nghiêm trọng.

“Tà Vật hình người? Không lẽ cậu định nhắc lại chuyện ba mươi năm trước đấy chứ?”

Độc Nhãn Long trầm giọng nói: “Ngày hai mươi tháng tư.”

Đối với người bình thường, ngày này chẳng có gì đặc biệt, thậm chí họ còn không biết đến. Nhưng đối với bọn họ, đó lại là một cơn ác mộng khó quên. Nếu có thể, họ chẳng bao giờ muốn nhớ lại chuyện đó.

Dù lúc ấy tuổi của họ còn rất trẻ.

Vẫn có thể cảm nhận được áp lực kinh hoàng mà nó mang lại.

Viện trưởng Hách nói: “Không thể nào! Tà Vật đó chết rồi, đã chết thì không thể sống lại được, càng không thể xuất hiện lần nữa. Cậu đừng có tự dọa mình nữa. Cậu cũng biết tôi là viện trưởng Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, tinh thần lúc nào cũng căng như dây đàn, không chịu nổi đả kích đâu đấy.”

“Hy vọng là tôi nghĩ nhiều.” Độc Nhãn Long nói.

Sau khi anh ta nói xong câu đó.

Cả hai đầu điện thoại đều chìm vào im lặng.

Một lúc lâu sau.

Viện trưởng Hách nói: “Hay là cậu đi điều tra thêm chút nữa đi.”

“Tôi về rồi.” Độc Nhãn Long nói.

“Hả? Mới đó đã về rồi? Cậu có thể có chút tinh thần trách nhiệm được không?” Viện trưởng Hách chỉ muốn bắt Độc Nhãn Long đi học ngay một khóa về《 Trách Nhiệm Và Nguyên Tắc 》.

Độc Nhãn Long nói: “Nếu chuyện này là thật, mẹ nó, có khi tôi cũng không về được đâu.”

“Cậu nói cũng có lý. Dù sao cậu cũng chỉ có một mình. Năm đó, mười đại cao thủ mà tử thương hơn một nửa mới miễn cưỡng giết được nó. Nếu cậu mà gặp phải thật, chắc tôi chỉ có nước đi dự đám tang, gửi tiền phúng điếu, tiện thể nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu cho tình anh em thôi.” Viện trưởng Hách nửa đùa nửa thật.

“Ông có nghiêm túc được không hả, tôi đang nói chuyện rất quan trọng với ông đấy.”

Độc Nhãn Long chỉ muốn vác búa đập chết Hách Nhân cho rồi.

Viện trưởng Hách nói: “Tôi nghiêm túc lắm rồi đấy chứ, với lại chuyện này cậu tìm tôi thì có ích gì? Tôi chỉ là viện trưởng Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, dù cậu có thiếu người cũng không thể bắt tôi thả bệnh nhân ra làm bia đỡ đạn cho cậu được.”

Tút… tút…

Độc Nhãn Long cúp máy ngay tắp lự.

“Thật không hiểu nổi người bây giờ nghĩ gì nữa.”

Viện trưởng Hách lắc đầu, ông hiểu tâm trạng của Độc Nhãn Long. Gặp phải chuyện kinh khủng nào cũng thích tìm bạn bè tâm sự một câu, nhưng nói nhiều cũng vô ích, không cùng ngành thì khó mà thông cảm được.

Ông nghĩ lại những lời Độc Nhãn Long vừa nói rồi trầm tư, nếu tình hình đúng như đối phương suy đoán thì quả thật là gay go.

Cái thứ đó quá khủng bố.

Mà cái thứ đó lại cực kỳ khó giết.

Hay là mình đi thương lượng với nhà tài trợ đại gia kia, xin vài trăm triệu rồi dời cả Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn đến một nơi an toàn nhỉ?

Việc này cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Trong hành lang.

Vẻ mặt Trần Tường lạnh lùng. Thân là sinh viên chuyên ngành Thường thức lý luận về bệnh tâm thần, anh ta vô cùng kiêu ngạo, dù sao cũng thuộc lứa tốt nghiệp đầu tiên của ngành này trong cả nước.

Bằng cấp cao, chuyên ngành mới, nhân tài cấp thiết mà cả nước đang cần.

Lúc nãy nói chuyện với viện trưởng, anh ta cảm thấy ông ta có chút hờ hững, xem thường chuyên ngành của mình. Nếu không phải vì viện trưởng là bạn của hiệu trưởng trường anh ta, chắc chắn anh ta đã dạy cho viện trưởng Hách một bài học ra trò.

Để ông ta biết thế nào mới là sinh viên chuyên ngành Thường thức lý luận.

Mức lương 5000 đúng là sỉ nhục anh ta, một vạn mới tạm đạt đến mức anh ta mong muốn mà thôi.

Lý Ngang rất tò mò về người đồng nghiệp mới này, bèn hỏi: “Tôi nghe nói cậu học chuyên ngành Thường thức lý luận à? Tôi cũng tốt nghiệp chuyên ngành ở trường mà chưa nghe tới ngành này bao giờ.”

Trần Tường mặt không cảm xúc, hỏi lại: “Cậu tốt nghiệp trường nào?”

Lý Ngang thích nhất là làm quen với đồng nghiệp mới. Không phải vì anh ta quảng giao gì, mà vì trong vòng bạn bè của mỗi người đồng nghiệp mới đều có khả năng ẩn giấu một nữ thần trong mộng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!