‘Con gái ngoan, số tiền này con giữ lấy để sống ở Vương Đô đi. Hãy chăm sóc bản thân thật tốt, đừng lo lắng, tiền này là do một vị thương gia giàu có tặng bố vì đã cứu ông ta. Con nhớ hãy cố gắng học hành, cố lên.’
Một lời nhắn nhủ đơn giản.
Nhưng cũng đủ khiến Khả Lam cảm động đến đỏ hoe cả mắt.
Đế Nhã nói: "Khả Lam, bố của cậu thật tốt."
Cô rất ngưỡng mộ.
Tuy là thứ nữ của Đại công tước, nhưng sống trong hoàn cảnh đó, cô chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của cha, những cuộc tranh đấu trong gia tộc còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
Tất cả đều chỉ nhắm vào chức vị Đại công tước.
Còn cô vì không thể chịu đựng được nữa mới rời khỏi thái ấp của gia tộc để đến Vương Đô học.
"Đúng vậy, bố của tôi là người bố tốt nhất trên đời." Khả Lam nói.
Olga Via nhẹ nhàng vỗ về sau lưng Khả Lam, cô là trưởng nữ của đại gia tộc, từ nhỏ đã được đặt kỳ vọng rất lớn, tu luyện là điều duy nhất mà cô phải làm.
Do đó mới hình thành nên tinh thần cứng rắn không gì lay động được.
Trái lại, Sylph lại không có cảm giác này, cô không có bố, cho nên không thể hiểu được đó là cảm giác như thế nào. Nếu bắt buộc phải nói, có lẽ chỉ có thể dùng tình cảm mà mẹ dành cho mình để hình dung, mới có thể thấu hiểu được tâm trạng của Khả Lam lúc này.
Đế Nhã nói: "Nếu có cơ hội thì hãy dẫn bọn tôi về quê cậu chơi đi."
"Được thôi, sau này tôi dẫn các cậu đi."
Khả Lam lau khô nước mắt, cười và nói: "Nếm thử thịt khô này đi, rất ngon đó."
Chỗ thịt khô này đều do Lâm Phàm chuẩn bị cả.
Lâm Phàm biết Khả Lam thích ăn loại thịt này.
Anh đã tìm kiếm rất lâu.
Thậm chí còn hỏi cả Ý Chí Thế Giới.
Cuối cùng mới có thể tìm được loại thịt có hương vị thơm ngon như vậy.
“Ôi, thịt khô này ngon thật đấy! Là thịt gì vậy, cho vào miệng là tan ra luôn, tôi chưa bao giờ được ăn loại thịt nào như thế này cả.”
Đế Nhã kinh ngạc thốt lên.
Đôi mắt cô sáng rực như biết nói.
Lấp lánh ánh sáng.
Quả thực rất ngon.
Khả Lam cười nói: “Tôi cũng không biết, những món này là bố tôi chuẩn bị, mỗi lần ông ấy ra ngoài đều mang về rất nhiều thịt, còn phân phát cho dân làng nữa.”
Olga Via và Sylph cũng đang thưởng thức thịt khô.
Đều cảm thấy vô cùng ngon miệng.
Nếu như họ biết, miếng thịt khô đang cầm trên tay là thịt của một thành viên Long tộc, chắc chắn sẽ sợ đến mức khóc thét lên.
Không…
Chúng ta đang ăn cái quái gì vậy.
Thịt Long tộc cũng không phải là thứ có thể tùy tiện ăn được, nếu để Long tộc biết được, chắc chắn sẽ điên cuồng trả thù.
“Các cậu có cảm thấy, thịt khô này dường như ẩn chứa một loại sức mạnh nào đó không?” Đế Nhã tò mò hỏi, loại cảm giác này không thể nói thành lời nhưng chắc chắn có thể cảm nhận được.
Olga Via và Sylph đều gật đầu.
Bọn họ cũng có cảm giác như vậy.
Các cô nhìn về phía Khả Lam.
Khả Lam chớp chớp đôi mắt trong veo, có chút nghi hoặc: “Có sao? Tôi chẳng cảm nhận được gì cả, chắc là do ăn từ nhỏ đến lớn nên quen rồi.”
Đế Nhã và Sylph cũng không suy nghĩ nhiều.
Nhưng trong lòng Olga Via lại cảm thấy nghi hoặc, chắc chắn không sai, cô là một chiến sĩ, lúc ăn xong thịt khô, luôn cảm nhận được sự thay đổi vi diệu trong cơ thể mình.
Mặc dù rất yếu ớt.
Nhưng cô có thể nắm bắt được cảm giác này.
Tuy nhiên, cô cũng không nghĩ nhiều.
Có lẽ đây chính là đặc sản của quê hương Khả Lam, ở những nơi khác nhau thì sẽ có những thứ hơi kỳ lạ một chút.
Một lúc sau…
“Ăn ngon thật đấy, no quá, lại sắp béo lên nữa rồi.” Đế Nhã dựa lưng vào ghế, mái tóc buông xõa, xoa xoa bụng, rõ ràng là rất no nhưng vì quá ngon nên không nhịn được lại ăn quá nhiều.
Khả Lam nói: “Bố tôi ăn khỏe lắm, cho dù nhiều thịt như vậy cũng không đủ cho bố tôi ăn đâu.”
Mấy người Đế Nhã mỉm cười.
Luôn cảm thấy Khả Lam nói bố cô giống như heo vậy, ăn rất khỏe.
Vài tháng sau!
Thành phố Thiết Dung!
Khả Lam và mấy cô bạn thân đến đây tham dự tiệc sinh nhật của một người bạn cùng lớp, vốn dĩ các cô muốn từ chối nhưng các bạn trong lớp đều tham gia.
Nếu như các cô không đến, e là sẽ có người bàn tán.
Suy nghĩ một chút.
Thôi thì coi như đi du lịch, đi chơi vậy.
“Các bạn học thân mến, bố của tôi là người đứng đầu thành phố Thiết Dung này, Dave tôi bình thường rất khiêm tốn, không nói cho các bạn biết thân phận của mình, bởi vì sợ các bạn giữ khoảng cách với tôi.”
“Nhưng đêm nay là sinh nhật của tôi.”
“Cũng không thể giấu diếm mãi được, chỉ có thể nói cho các cậu biết thân phận của tôi, hy vọng sau này chúng ta có thể chung sống hòa bình, ngàn vạn lần đừng có áp lực tâm lý nhé.”
Dave có mái tóc vàng óng, vẻ ngoài điển trai nhưng lại có chút vênh váo. Lúc cao giọng tuyên bố thân phận, cậu ta còn thỉnh thoảng hất mái tóc bảnh bao của mình.
Đế Nhã nhỏ giọng nói: “Tên này ra vẻ thật đấy.”
Sylph nói: “Lúc mới nhập học, chẳng phải cậu ta đã cho người rêu rao thân phận của mình rồi sao? Ai cũng biết tỏng rồi, còn giả vờ như chúng ta không biết gì hết.”