Long Hoàng cho rằng mình rất thân thiện, ít nhất là tương đối thân thiện với loài người, chủ yếu là do bị dọa cho sợ rồi, không dám tùy tiện ra tay với nhân loại. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, đôi khi, có những kẻ thật sự rất phiền phức.
Ví như cái gã tự xưng là Đại Pháp Sư Merlin này.
Bản hoàng có quen ngươi không?
Không hề.
Ngươi chọc ngoáy thì cũng thôi đi, ta không thèm để ý đến ngươi là vì không muốn đôi co thêm làm gì.
Nhưng ngươi lại chẳng có chút tự giác nào cả.
Thế mà còn dám vác mặt tới.
Ngươi không biết con ấu long mà ngươi nhắc tới là do chính bản hoàng tặng cho người ta hay sao?
Ngươi cứ năm lần bảy lượt như vậy, khiến bản hoàng rất mất mặt, những bí mật giấu kín cứ thế bị phơi bày ra, sao có thể giữ lại ngươi được chứ, tốt nhất là một hớp tiễn ngươi về trời cho xong.
Long Hoàng chính là một người quyết đoán như vậy.
Làm việc trước giờ chưa bao giờ dây dưa dài dòng.
Mấy ngày sau!
Vị phu nhân cao quý mặt lộ vẻ sốt ruột, Đại Pháp Sư Merlin đã đi được một thời gian rồi, cho dù có bò thì cũng nên bò về tới nơi, vậy mà đến tận bây giờ vẫn không có lấy một chút tin tức nào.
"Rốt cuộc là có chuyện gì vậy."
Bà ta rất lo lắng, không biết Merlin đã xảy ra chuyện gì.
Ngay cả một chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong.
Kelon là con trai của bà ta, muốn duy trì cuộc sống như hiện tại, chỉ có nó nắm quyền gia tộc Norla thì mới có thể tiếp tục được.
Nếu để cho con nha đầu chết tiệt kia tiếp quản.
Những ngày tháng an nhàn của mẹ con họ cũng coi như chấm dứt.
Chỉ là tình hình hiện tại thật sự không ổn chút nào, theo tin tức từ người liên lạc truyền về, lão già đáng chết kia dường như muốn truyền lại tước vị cho con nha đầu chết tiệt đó.
"Mẹ, có khi nào Đại Pháp Sư Merlin chạy mất rồi không?" Kelon cho rằng suy đoán này mới là hợp lý nhất, nếu không sao đến giờ ngay cả cái bóng cũng không thấy.
"Không thể nào, chuyện này con không cần quan tâm. Yên tâm đi, tước vị của gia tộc Norla sẽ chỉ thuộc về con, chứ không phải con nha đầu kia." Vị phu nhân cao quý từ đầu đến cuối đều tỏ ra vô cùng tự tin.
Bà ta tự cho rằng mình đã chuẩn bị rất đầy đủ.
Không có lý do gì để thất bại.
Trong phòng.
Khả Lam đang trò chuyện cùng hai người chị em còn lại, họ phát hiện tâm trạng của Olivia dạo này có vẻ rất tốt, nụ cười trên môi còn rạng rỡ hơn trước rất nhiều, chắc là gặp được chuyện gì vui đây mà.
Olivia nói: "Chờ một thời gian nữa, sau khi chuyện ở đây kết thúc, chúng ta có thể rời đi rồi."
"Ừm, đợi đến lúc mọi chuyện lắng xuống, tớ có cảm giác người ở đây không thích chúng ta lắm." Tier nói.
Đúng là như vậy thật.
Mặc dù những người hầu này đối xử với họ rất cung kính, nhưng lại có cảm giác kính trọng nhưng xa cách.
Olivia nói: "Bây giờ tước vị vẫn chưa được quyết định, những người hầu này không dám lại gần chúng ta quá, sợ sẽ bị trả thù."
Tier nói: "Thì ra là vậy."
Olivia đã nói chuyện với cha mình.
Cô biết được rất nhiều chuyện.
Tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.
Lại mấy ngày sau!
Lễ kế vị của gia tộc Norla bắt đầu, tất cả mọi người đều đã biết, người thừa kế của gia tộc Norla chính là Olivia Norla, đây là chuyện đã được định sẵn.
Khi Olivia chưa trở về.
Kelon đã giải quyết mấy đối thủ cạnh tranh khác, người trong gia tộc đều cho rằng người có hy vọng kế thừa tước vị nhất chính là Kelon, nhưng ai mà ngờ được... lão tộc trưởng lại muốn truyền vị trí tộc trưởng cho Olivia.
Đúng là không thể ngờ tới.
Tại hiện trường.
Kelon nghiến răng nghiến lợi, vốn định mượn tay Long tộc để trừ khử đối thủ, nhưng ai mà ngờ Long tộc chẳng thấy đâu, mà Đại Pháp Sư Merlin đi đến Long Đảo cũng biến mất không thấy tăm hơi.
Tình hình chỉ có hai khả năng.
Một là Đại Pháp Sư Merlin đã bỏ trốn.
Hai là Đại Pháp Sư Merlin đã bị Long tộc xử lý.
Nhưng nghĩ lại thì cũng hơi vô lý.
Thôi bỏ đi.
Đúng là đồ ăn hại.
Chỉ làm hỏng đại sự của hắn.
Vị phu nhân cao quý trầm giọng nói: "Bình tĩnh nào, không sao đâu, mọi chuyện đã chuẩn bị xong cả rồi, con chỉ cần yên lặng chờ đợi là được."
"Vâng, con biết rồi." Kelon gật đầu, nghe theo lời mẹ mình.
Hắn nhất định phải có được vị trí tộc trưởng, không ai có thể ngăn cản hắn, nhưng bây giờ đã đến thời khắc này rồi, nếu không có sự trợ giúp nào, e là thật sự phải tuyệt vọng.
Nghi thức của quý tộc rất phức tạp.
Khả Lam cảm thấy rất nhàm chán, nhưng bây giờ là thời khắc quan trọng nhất của cô bạn thân, cho dù có thấy chán, cô vẫn tỏ ra rất có tinh thần, để tránh bị người khác nhìn thấy rồi bàn tán... Các người xem, bạn của Olivia chán đến mức sắp ngủ gật rồi kìa.
Một lão già mặc trang phục kỳ lạ, cầm một cuộn giấy dài, kể lại lịch sử của gia tộc Norla.
Đây đều là những việc cần làm trong lễ kế vị của quý tộc.
Đại khái là kể lại lịch sử huy hoàng của gia tộc, cốt để cho mọi người ghi nhớ, không được lãng quên.
Một lúc sau.
Cuối cùng cũng đến phần quan trọng.
"Tộc trưởng đời tiếp theo của gia tộc Norla sẽ kế thừa vinh quang và tước vị của gia tộc, nàng chính là..."
Tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe.
Mong chờ.
Nghiêm trang.
Kelon đã ngồi không yên, chết tiệt, đã đến lúc này rồi, mau ra cứu vãn tình thế đi, cứ tiếp tục thế này thì thật sự hết cơ hội mất.
Ngay lúc này.
Một giọng nói vang lên.
Đối với Kelon mà nói, nó tựa như tiếng trời, vang vọng bên tai, thật tuyệt diệu, thật dễ chịu.
"Giáo Hoàng thứ mười ba của Quang Minh Giáo Hội đến!"
Không biết là ai đã hô lên một tiếng.
Mọi người tại hiện trường đều kinh hãi.
Giáo Hoàng vậy mà lại đến.
Một vài lão nhân trong gia tộc Norla biết rằng bước ngoặt đã đến, họ và Quang Minh Giáo Hội không có quan hệ sâu sắc, nhưng bây giờ Giáo Hoàng lại đến vào thời khắc này, tình hình có chút không bình thường.
Lão tộc trưởng chậm rãi đứng dậy.
Tuy ông là tộc trưởng gia tộc Norla, nhưng trước mặt Giáo Hoàng thì vẫn chưa là gì cả, địa vị giữa hai bên cách nhau một trời một vực.
Không có bất kỳ khả năng so sánh nào.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía đó, rồi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Không chỉ có Giáo Hoàng đến.
Mà ngài còn mang theo ba vị Hồng Y giáo chủ, ai cũng biết Quang Minh Giáo Hội có thực lực vô cùng lớn mạnh, phân bố ở khắp các đế quốc, tổng cộng có mười hai vị Hồng Y giáo chủ, đều là những tay chân đắc lực dưới trướng Giáo Hoàng.
Họ có thực lực tuyệt đối.
Và địa vị đáng kinh ngạc.
Tất cả mọi người đều cảm thấy buổi lễ kế vị lần này sẽ có biến động.
Kelon nắm chặt nắm đấm.
Tốt.
Thật sự quá tốt.
Đến thật đúng lúc.
Kelon nhìn về phía mẹ mình, gật đầu thật mạnh, hy vọng đã đến, tâm trạng hắn vô cùng vui vẻ, có một niềm khoái hoạt không nói nên lời.
Vị phu nhân cao quý khẽ gật đầu, ra hiệu cho Kelon bình tĩnh, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Lão công tước đi đến trước mặt Giáo Hoàng, cung kính nói: "Hoan nghênh Giáo Hoàng quang lâm."
"Không làm phiền chứ, xem tình hình ở đây, hình như đang cử hành chuyện gì thì phải?" Giáo Hoàng mỉm cười hỏi.
Lão công tước nói: "Ta đã già, gia tộc Norla sắp chào đón tộc trưởng mới, hôm nay vừa đúng là nghi thức bàn giao, mời Giáo Hoàng lên ghế trên."
"Ừm." Giáo Hoàng gật đầu.
Giáo Hoàng đã đến, chắc chắn không thể để ngài ngồi ở dưới, mà phải cho người chuyển ghế đến, đặt bên cạnh mình. Về phần ba vị Hồng Y giáo chủ kia thì đứng sau lưng Giáo Hoàng, như những người bảo vệ trung thành.
Không đợi lão công tước mở lời, Giáo Hoàng đã chủ động lên tiếng: "Nghe nói cậu ba nhà Norla rất ưu tú, mục đích ta đến đây lần này chính là chuẩn bị mời cậu ba Kelon trở thành chấp sự của Quang Minh Giáo Hội."
Kelon đang ngồi ở đó liền trừng mắt.
Lộ vẻ rất hoang mang.
Nói cái gì vậy?
Ai muốn làm chấp sự chứ, ta đây kế thừa tước vị, chính là đại công tước, ở trong lãnh địa của mình, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, ngoài quốc vương của đế quốc Kuro ra, ai có thể quản được ta.
Tuy nhiên.
Hắn cũng không phải kẻ ngốc.
Giáo Hoàng nói những lời này bây giờ, chính là để cho lão công tước hiểu rằng, người thừa kế mà ông chọn, ta thấy cũng rất không tồi.
Lúc này.
Những người nghe được lời của Giáo Hoàng đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
Sau đó nhỏ giọng bàn tán.
"Các người có nghe không, Giáo Hoàng lại muốn để Kelon trở thành chấp sự của Quang Minh Giáo Hội."
"Ghê gớm thật."
"Đúng vậy."
"Nếu Kelon trở thành chấp sự của Quang Minh Giáo Hội, thì có thể mượn sức mạnh của họ, đến lúc đó thì lợi hại lắm."
Thế lực của Quang Minh Giáo Hội rất khổng lồ.
Trên đại lục có rất nhiều đế quốc, trong đó có mấy đế quốc là do Quang Minh Giáo Hội chống lưng.
Cho nên nói Giáo Hoàng là người đứng trên vạn vạn người cũng không hề quá đáng.
Lão công tước mặt không biểu cảm, lại nhìn về phía mẹ của Kelon, Giáo Hoàng của Quang Minh Giáo Hội không dưng lại xuất hiện vào lúc này, chắc chắn là đã bàn bạc từ trước.
"Không biết người thừa kế trong lòng lão công tước là ai? Không ngại nói ra xem thử." Giáo Hoàng cười hỏi.
Ngài đã nói đến mức này rồi.
Nếu còn không hiểu.
Thì đầu óc đúng là có vấn đề.
Lão công tước nói: "Olivia, Kelon, hai con lại đây."
Sau đó, Olivia bước tới, còn Kelon thì ngẩng cao đầu, khóe miệng nở một nụ cười, hắn đã cho rằng tước vị chắc chắn sẽ do hắn kế thừa, Giáo Hoàng cũng đã đến rồi, vấn đề này mười phần chắc chín.
Quan hệ giữa đế quốc Kuro và giáo hội không tệ.
Nếu thật sự làm Giáo Hoàng không vui, ngài trực tiếp nói chuyện này với quốc vương, lời của quốc vương lẽ nào lại không có tác dụng bằng lời của Giáo Hoàng sao?
Quan hệ giữa bất kỳ đế quốc nào và giáo hội đều được xây dựng trên cơ sở an toàn.
Khi gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.
Quang Minh Giáo Hội sẽ cử thành viên đến tương trợ.
Hơn nữa, tín ngưỡng quang minh đã ăn sâu vào lòng dân chúng.
Nếu đắc tội với Quang Minh Giáo Hội, hậu quả có thể tưởng tượng được.
Giáo Hoàng nhìn hai người thừa kế tương lai của gia tộc Norla trước mắt, không thể không nói, Olivia khiến ngài sáng mắt lên, thực lực rất mạnh. Về phần Kelon kia, có vẻ ngoài ưa nhìn, nhưng đáng tiếc... quá yếu, đơn giản chính là một phế vật.
Lão công tước chậm rãi giơ tay lên nói: "Tước vị của ta sẽ để cho Olivia Norla kế thừa."
Xôn xao!
Kelon vừa mới chuẩn bị mừng rỡ, nghe được những lời này liền như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, toàn thân lạnh toát, linh hồn buốt giá, lạnh từ đầu đến gót chân.
Hắn đột ngột đứng dậy.
Tròng mắt trợn tròn.
Không dám tin nhìn người đang ngồi ở đó.
Ngay cả Giáo Hoàng đang mỉm cười, nụ cười cũng cứng lại, ngài quay đầu nhìn về phía lão công tước một cách mất tự nhiên.
"Lựa chọn của ông xem ra không được sáng suốt cho lắm." Giáo Hoàng nói.
Lão công tước nói: "Nhưng đối với ta, đây là lựa chọn sáng suốt nhất, con bé có thể dẫn dắt gia tộc Norla đi đến huy hoàng."
Lúc này.
Người của gia tộc Norla đều hoan hô.
Rất nhiều người đều ủng hộ Olivia.
Họ có một cảm giác sợ hãi đối với Kelon, trong gia tộc, hành động của Kelon ai cũng thấy rõ, những người hầu đều rất sợ hắn, trong khi đó đại tiểu thư Olivia lại đối xử với họ rất thân thiện.
Giáo Hoàng đứng dậy.
Cảm thấy thật mất mặt.
Ngài đã nói đến mức này rồi, mà đối phương vẫn giả vờ không hiểu, đây là một sự khiêu khích đối với Quang Minh Giáo Hội.
"Tự lo liệu cho tốt đi."
Nói xong, ngài liền trực tiếp rời đi.
Chỉ là...