Mấy vị cường giả của Quang Tộc cau mày, tỏ vẻ cực kỳ khó chịu trước sự xuất hiện đột ngột của đám người Lâm Phàm.
Kẻ nào xen vào việc của người khác đều sống không lâu.
"Muốn chết!"
Một gã trong đó gầm lên một tiếng, tung một quyền tới, nắm đấm bao bọc bởi luồng sáng trắng. Nếu là trước đây, Lâm Phàm sẽ nói đây là hiện thân của ánh sáng, thứ sức mạnh có thể bảo vệ bất kỳ ai.
Nhưng lúc này, hắn nhận ra thứ ánh sáng này đã không còn thuần khiết như trong tưởng tượng của hắn nữa.
"Cái gì?"
Gã đàn ông kinh hãi, cú đấm giáng lên người Lâm Phàm. Hắn vốn tưởng có thể đấm xuyên đối phương, nhưng cảnh tượng khiến hắn kinh hoàng đã xảy ra. Cú đấm ấy không gây ra bất kỳ phản ứng nào, toàn bộ sức mạnh đều bị đối phương hấp thụ hết sạch.
"Quả nhiên là thứ ta quen thuộc... Không, phải nói là, nó vốn nên thuộc về ta." Lâm Phàm chìm vào suy tư, mọi chuyện không giống như hắn nghĩ, không phải là kết quả hắn muốn thấy.
Hắn tự lẩm bẩm.
Khiến mấy người Quang Tộc vô cùng mơ hồ, nghe không hiểu gì cả, cảm thấy thật khó hiểu.
Nhưng đối phương dám phá hoại chuyện của Quang Tộc bọn họ.
Tự nhiên không thể dung thứ.
"Ngươi có biết hành vi của mình sẽ mang lại đòn đánh hủy diệt cho ngươi không?" Gã đàn ông lạnh lùng nhìn Lâm Phàm, bất kể đối phương là ai, cho dù là cường giả đỉnh cao thì đã sao.
Quang Tộc của bọn họ là mạnh nhất.
Lâm Phàm lạnh nhạt nhìn bọn họ, vẻ mặt rất bình tĩnh, không có chút dao động nào, nhưng nếu Lão Trương nhìn thấy biểu cảm này của Lâm Phàm, ông sẽ cảm nhận được nội tâm của cậu.
Ông biết Lâm Phàm đang rất thất vọng.
Rất khó chịu.
"Các ngươi làm ta quá thất vọng, không giống như những gì ta nghĩ." Lâm Phàm chậm rãi nói, rồi đưa tay ra, lần lượt đánh gục từng người.
Lúc này.
Trần Lạc nhìn cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn chết lặng, hiển nhiên không ngờ rằng cọng rơm cứu mạng cuối cùng mình vớ được lại mạnh mẽ đến thế. Cảm giác hy vọng đã thực sự đến rồi.
Hắn bước đến trước mặt Lâm Phàm, cảm kích nói: "Cảm ơn..."
Lâm Phàm nhìn bọn họ, áy náy nói: "Xin lỗi, vì nguyên nhân của ta mà khiến các ngươi gặp phải tai nạn thế này, ta thực sự rất áy náy."
Trần Lạc hơi sững người, không hiểu đối phương đang nói gì.
Đầu óc có chút rối loạn.
Không hiểu nổi.
"Long Thần, Lão Trương, chúng ta đi thôi, nơi đó mới là nơi ta thực sự muốn đến tạm thời, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy." Lâm Phàm nói.
Lão Trương hỏi: "Đi đâu?"
Lâm Phàm nói: "Nơi truyền bá ánh sáng, nơi đó đã không còn là nơi ta mong đợi trong lòng nữa rồi."
"Ừm, tôi biết rồi." Lão Trương đáp.
Long Thần mắt tròn mắt dẹt nhìn họ, đầu óc mông lung, nói thật là hắn chẳng hiểu mô tê gì cả, cứ có cảm giác hai vị này đang troll trí thông minh của mình.
Chuyện khác không nói.
Chỉ riêng mấy câu vừa rồi, ai mà hiểu nổi?
Dù sao thì Long Thần cũng không hiểu cuộc đối thoại giữa Lâm Phàm và Lão Trương, có lẽ đây chính là lý do quan trọng khiến hắn không thể bước vào thế giới nội tâm của họ.
Rất muốn hòa nhập.
Nhưng căn bản là không có cơ hội.
Tà vật gà trống và Nhân Sâm liếc nhau. Trong mắt gã gà trống đầy vẻ mê mang, khó hiểu. Nhân Sâm xoa đầu nó, mỉm cười, tuy không nói gì nhưng ý tứ rất rõ ràng, ngươi cứ làm tốt phận gà của mình là được, chuyện khác không cần ngươi quản.
Nhìn thấy vẻ mặt đáng ghét của Nhân Sâm, gã gà trống thầm thề trong lòng.
Ngày sau leo lên đỉnh cao, nhất định sẽ làm món gà hầm nhân sâm.
Còn bây giờ.
Hắn hiểu sâu sắc hoàn cảnh của mình.
Nội gián!
Một tên nội gián không có chút địa vị tôn nghiêm nào, chỉ có thể hèn mọn mà sống sót.
"Đa tạ ân nhân thương xót, chuyện đã xảy ra, không thể cứu vãn, có thể bảo toàn huyết mạch không bị đứt đoạn đã là mãn nguyện rồi." Trần Lạc cũng không hiểu ý của Lâm Phàm, chỉ đành nói vài câu khách sáo để câu chuyện có thể tiếp tục.
Hắn thực sự đã mãn nguyện rồi.
Lâm Phàm tâm sự nặng nề, không muốn nói chuyện thêm với đối phương.
Nói qua loa vài câu.
Liền dẫn theo Long Thần và những người khác rời đi, cùng với mấy sinh linh Quang Tộc kia.
Trần Lạc nhìn bóng lưng họ rời đi, lẩm bẩm: "Ân nhân... Hậu tạ còn chưa đưa mà."
Chỉ là tất cả đã quá muộn.
. . .
Lão Trương không nhịn được hỏi: "Lâm Phàm, có phải tâm trạng cậu không tốt không?"
Long Thần vểnh tai lắng nghe.
Đúng thật.
Hắn nhận ra vẻ mặt Lâm Phàm có chút nặng nề.
Lần đầu tiên thấy.
Lâm Phàm nói: "Ừm, tâm trạng không tốt lắm."
"Là vì bọn chúng sao?" Lão Trương tức tối nhìn đám người như chó chết kia, rõ ràng không quen biết gì các người, vậy mà lại làm Lâm Phàm tâm trạng không vui.
Thật đáng ghét.
Muốn đâm cho các ngươi vài kim.
Không đúng, châm cứu là để cứu người, sao có thể châm kim được, phải là lúc bọn chúng bị thương nặng, cầu xin mình châm cứu, nhưng mình lại không thèm châm cho chúng, làm vậy mới là đúng đắn.
Lâm Phàm nói: "Không hoàn toàn là vì bọn họ, mà là nhiều hơn thế, ta muốn biết có phải mọi chuyện đúng như ta nghĩ không."
Long Thần trầm tư.
Nói đến đây, hắn đã nghĩ rằng sự việc có lẽ thật sự rất phức tạp.
Và có liên quan đến Lâm Phàm.
Đương nhiên.
Hắn không biết Lâm Phàm có dính líu đến thế giới này từ lúc nào.
Nhưng chắc chắn có liên quan.
Nhớ lại những lời Lâm Phàm đã nói.
Sức mạnh của ánh sáng?
Đó là cái quái gì vậy?
Mấy sinh linh Quang Tộc bị Lâm Phàm trấn áp, sắc mặt trắng bệch, trong lòng vô cùng tức giận. Bọn họ là Quang Tộc, chủng tộc đỉnh cao nhất, cũng là tồn tại mạnh mẽ nhất.
Bây giờ lại bị sỉ nhục như vậy.
Tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Hận không thể nuốt sống bọn họ.
"Thả bọn ta ra, lũ huyết mạch hèn mọn các ngươi! Các ngươi có biết bọn ta là ai không mà dám đối xử với bọn ta như vậy."
Bọn họ không cam tâm.
Nhưng như vậy thì có cách nào chứ.
Bây giờ chẳng khác nào cá nằm trên thớt, mặc người chém giết, chỉ có thể la lối vài câu cho tâm trạng khá hơn mà thôi.
Nhân Sâm vung vẩy xúc tu, quất ‘bốp bốp’ mấy phát vào đầu bọn chúng.
"Thành thật chút đi, đã thế này rồi còn la lối cái gì nữa."
Đối với những kẻ ngốc này.
Nhân Sâm chưa bao giờ nể mặt.
Cứ như lũ thiểu năng.
Tà vật gà trống thầm thở dài trong lòng, nể các ngươi là một đám hảo hán, đã đến lúc này rồi mà còn dám nhảy nhót trước mặt Lâm Phàm, các ngươi không thấy vẻ mặt của gã này rất nghiêm túc sao?
Một người hiền lành như vậy mà đã nghiêm túc đến thế.
Chắc chắn là bị các ngươi chọc giận rồi.
Chỉ cần là người có chút mắt nhìn.
Tuyệt đối sẽ không ngang ngược như vậy.
Đúng là điển hình của việc đâm đầu vào chỗ chết mà không tự biết.
Nếu ta là các ngươi thì đã sớm ngoan ngoãn rồi.
Tuyệt đối không dám làm càn.
Mấy tộc nhân Quang Tộc bị Nhân Sâm đánh không kiêng nể, đột nhiên quay đầu trừng mắt, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ, như thể muốn ăn tươi nuốt sống Nhân Sâm.
Đối với Nhân Sâm mà nói, ánh mắt của bọn họ chỉ là sự tức giận bất lực cuối cùng.
Không có chút tác dụng nào.
Rất nhanh.
Bọn họ đã đến tinh vực của Quang Tộc.
Nơi này có chút khác biệt so với các tinh vực bên ngoài.
Nó được bao trùm bởi một thứ ánh sáng ấm áp.
Nhưng thứ ánh sáng này lại cho người ta một cảm giác sắc lẹm, tựa như vô cùng bén nhọn, có thể cắt đứt mọi thứ.
"Quả nhiên là đã thay đổi." Lâm Phàm lẩm bẩm.
Mấy tên tộc nhân Quang Tộc kia phát hiện đối phương đưa mình đến địa bàn của Quang Tộc thì mừng thầm trong bụng.
Tốt lắm.
Các ngươi đã muốn chết thì đừng trách chúng ta...