Màn đêm buông xuống!
Tại một xóm nghèo ở thành phố Duyên Hải.
Mấy bóng người lẳng lặng xuất hiện từ trong bóng tối.
Bọn họ nhìn khung cảnh phía trước với vẻ mặt nghiêm nghị. Nơi đây không có lấy một ngọn đèn đường nào, tạo nên sự đối lập mãnh liệt với một thành phố vốn luôn rực rỡ ánh đèn.
“Chính là chỗ này.”
“Giải quyết nhanh gọn lẹ rồi tìm chỗ nào làm vài ly đi.”
“Được đấy, hay là đi KTV đi? Tôi quen mấy em gái bên đó, uống chút rượu, tâm sự mỏng, tối còn có thể đi ăn BBQ với nhau.”
“Khụ khụ! A Di Đà Phật, bần tăng không làm mấy chuyện đó.”
“Ở đó có đồ chay mà.”
“A Di Đà Phật, vậy thì bần tăng đành phải đi giao lưu Phật pháp với các nữ thí chủ thôi.”
Mùi ở xóm nghèo chẳng dễ chịu chút nào, mùi hôi thối từ những con mương bẩn thỉu xộc thẳng vào mũi. Hơn nữa, nơi này cũng là địa bàn ưa thích của Tà Vật.
Soạt!
Một tiếng động rất nhỏ vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.
Mấy vị cường giả lập tức đề cao cảnh giác để phòng Tà Vật đánh lén, dù sao đây cũng là trò mà bọn chúng thích nhất.
Lúc này.
Một con Tà Vật đang ẩn mình trong bóng tối.
Hơi thở của các cường giả nhân loại đã khiến nó cảnh giác. Bọn họ đang ngày càng đến gần, chỉ một động tĩnh nhỏ cũng có thể bị phát hiện.
Con Tà Vật Thuyền Trùng ẩn mình dưới con mương bẩn thỉu, là một loại Tà Vật ký sinh trùng trông cực kỳ ghê tởm, toàn thân phủ một lớp lông cứng như kim châm.
Lớp lông này có thể đâm thủng bất cứ vật cứng nào.
Khi các cường giả đi ngang qua, Tà Vật Thuyền Trùng lập tức lao ra, tiếng rít chói tai của nó khiến mọi người phải dựng tóc gáy, những chiếc lông kim cứng rắn có thể đâm thủng tất cả.
Một cường giả tốt nghiệp từ Phật Viện gầm lên một tiếng, bàn tay tỏa kim quang rực rỡ, tóm gọn con Tà Vật Thuyền Trùng rồi nện mạnh xuống đất. Nền xi măng lập tức vỡ nát.
“Đúng là một con Tà Vật gớm ghiếc.”
“Xử nó đi.”
Vị cường giả của Phật Viện ngửi tay mình, một mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên. Dù đã đối mặt với vô số Tà Vật và chưa từng kỳ thị con nào, nhưng những con trốn chui trốn lủi dưới cống rãnh này thật sự quá kinh tởm.
Tại một chuồng gà trong xóm nghèo.
Một con gà trống trông có vẻ bình thường ngẩng đầu nhìn về phía xa. Nơi đó có tiếng động vang tới, năng lượng của Tà Vật và cả dao động năng lượng mạnh mẽ của cường giả nhân loại đều hiện lên rất rõ.
“Vốn dĩ gà này sống rất kín tiếng, ngày ngày ăn no ngủ kỹ, sung sướng biết bao nhiêu. Rốt cuộc là đứa nào đã làm lộ thân phận của mình, để cường giả nhân loại tìm đến tận đây?”
Gà Trống Tà Vật trầm tư suy nghĩ.
Nó cảm thấy không nên ở lại đây lâu.
Nếu không sẽ rất dễ bị cường giả nhân loại phát hiện. Nó liếc nhìn mấy con gà bình thường đang ngủ say, há miệng ra, nuốt chửng tất cả vào bụng.
Chuyện này cũng bình thường thôi.
Lũ gà mái dám xem thường nó.
Nó chỉ muốn yên tĩnh trốn ở đây, thế mà lũ sinh vật tầm thường này lại dám chống đối. Lúc đó nó đã nổi điên, nhưng nghĩ lại vẫn phải nhẫn nhịn.
Bây giờ muốn chuồn rồi.
Ăn một bữa no căng bụng là chuyện quan trọng.
Sau đó, nó vỗ cánh.
Bay lên mái hiên, liếc nhìn động tĩnh xung quanh rồi chuồn thẳng không ngoảnh đầu lại.
Đêm nay, thành phố Duyên Hải không hề yên tĩnh. Xóm nghèo ẩn giấu Tà Vật, dẫn đến một trận đại chiến bùng nổ.
Gà Trống Tà Vật rảo những bước chân nhỏ, vô thức đi ngang qua Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Nó trừng đôi mắt gà nhìn tòa kiến trúc này.
Trông cũng không tệ lắm.
Chuồng gà đã không thể ở, vậy đành tìm đại một chỗ khác vậy. Với trí tuệ của nó thì chắc chắn không thành vấn đề.
Nhưng hình thể hiện tại hơi lớn, rất dễ trở thành món ăn trên bàn của người khác. Vẫn nên thu nhỏ lại một chút, trông đáng yêu một chút, không có mấy tí thịt. Lũ nhân loại ngu ngốc nhìn thấy thân hình của nó, tuyệt đối sẽ không nỡ ăn, mà sẽ bắt về nuôi cho lớn hơn.
Chỉ là e rằng, bọn họ không đợi được đến lúc nó lớn đâu.
Gà Trống Tà Vật đi đến một vũng nước ven đường, cẩn thận soi mình. Mặt nước phản chiếu một thân hình hoàn mỹ, tuyệt đối không khiến lũ nhân loại nổi cơn thèm ăn.
Đúng là một Tà Vật thông minh, cách này mà cũng nghĩ ra được.
Nghĩ lại đám đồng bọn Tà Vật kia, nó chợt thấy thương hại cho lũ ngốc đó. Có những thứ sinh ra đã có sẵn, còn có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không được.
Ví dụ như có Tà Vật muốn trở nên đáng yêu, đó là chuyện muốn là được sao?
Nội tại không đẹp thì ra ánh sáng là “toang” ngay.
Nó nghênh ngang đi vào cổng chính của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Bảo vệ Tiếu Khải đang đọc tiểu thuyết đến say sưa, tình tiết đã đến đoạn cao trào. Nhân vật chính sắp sang trang mới, chuẩn bị đến màn khiến đám phản diện phải kinh hồn bạt vía. Dù đã sớm biết trước cốt truyện, nhưng anh vẫn thích xem.
Đến nỗi một con Gà Trống Tà Vật đi vào từ cổng chính mà anh cũng không hề phát hiện.
Chẳng có chút tố chất nghề nghiệp nào.