Ngày mười bảy tháng mười!
Rạng sáng!
Tà vật lại một lần nữa ghé thăm bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, duyên phận đặc biệt đã đưa đẩy nó gặp lại hai bệnh nhân phòng 666.
"Lũ người này không ngủ à?"
Tà vật gà trống ngồi xổm trên chăn, nghiêng đầu, mắt gà tròn xoe nhìn Lâm Phàm và lão Trương.
Nói thật.
Bị hai gã loài người nhìn chằm chằm, nó cũng hơi hoảng.
Lâm Phàm nhìn con gà đang nhìn mình đăm đăm, nhẹ nhàng vuốt đầu nó.
"Ngoan nào, đẻ thêm hai quả trứng đi, mày làm được mà."
Tà vật gà trống lắc đầu nguầy nguậy, ý tứ quá rõ ràng: Bố mày không làm được!
"Mày làm được mà."
Lâm Phàm tin chắc con gà này nhất định có thể làm được.
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Dù là tà vật thì cũng muốn ngủ một giấc cho ngon, ngay khi nó chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi một lát thì lại bị gã nhân loại ngu ngốc đánh thức. Thế này thì quá đáng lắm rồi.
Trong đầu tà vật gà trống loé lên ý nghĩ muốn xử đẹp hai gã nhân loại trước mắt.
Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị nó ném ra sau đầu, cảm thấy có gì đó không ổn. Nếu nó ra tay thì chắc chắn sẽ bị cao thủ của ngành đặc thù bên phía nhân loại truy ra, đến lúc đó mọi chuyện sẽ không dễ giải quyết.
Đêm nay Tiểu Trần trực ban.
Hắn đi tuần trong hành lang, chuyện đồng nghiệp Lý Ngang phải nhập viện đã ảnh hưởng rất lớn đến hắn. Khi biết tin, hắn đã nảy sinh ý định từ chức.
Chỉ là nghĩ lại mức lương và phúc lợi của bệnh viện tâm thần, hắn lại không đủ dũng khí nghỉ việc nữa.
Biết đi đâu tìm được công việc ngon thế này chứ.
Haiz!
Kiếm cơm đúng là chuyện khó khăn, chẳng dễ dàng chút nào.
Nguy hiểm thì đúng là có hơi nguy hiểm thật.
Nhưng chỉ cần cẩn thận một chút, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ.
Chẳng mấy chốc đã đi tới trước phòng bệnh 666, hắn có chút căng thẳng, lòng tự nhủ dù có thấy cái gì không nên thấy thì cũng tuyệt đối không được can thiệp.
Khi đi ngang qua.
Hắn liếc vào trong phòng bệnh, mắt lập tức trợn tròn như gặp phải ma. Hắn thấy hai bệnh nhân đang ngồi xếp bằng trên giường, dường như đang nhìn chằm chằm vào thứ gì đó.
Vì đèn trong phòng đã tắt.
Chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người lờ mờ, còn con tà vật gà trống kia thì đương nhiên hắn không để ý tới.
Trong đầu hắn đã tua cả một cuốn phim kinh dị.
Hai bệnh nhân này lại lên cơn rồi sao?
Hay là có chuyện thần kỳ nào đó đang lặng lẽ xảy ra trong phòng bệnh?
Bỗng nhiên.
Đèn hành lang bỗng chập chờn lúc sáng lúc tối.
Bầu không khí trở nên quỷ dị, y hệt như đoạn mở đầu của mấy bộ phim kinh dị.
Tiểu Trần nuốt nước bọt, hai chân hơi run lên, lòng dạ thấp thỏm không yên. Hắn cúi đầu đi thật nhanh qua.
Trong lòng tự nhủ.
Đừng dòm ngó, tuyệt đối đừng dòm ngó, nếu không chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.
Lúc trước khi phỏng vấn vào bệnh viện tâm thần, trong bài kiểm tra có một câu hỏi, rằng bạn có phải người thích lo chuyện bao đồng hay không, ví dụ như bệnh nhân muốn mở lon nước ngọt nhưng mãi không mở được, bạn có giúp họ không.
Hắn vẫn nhớ như in, lúc đó rất nhiều ứng viên đã bị loại vì câu hỏi này.
Lý do là:
Bệnh viện tâm thần không cần nhân viên thích lo chuyện bao đồng.
Một đáp án thật quái lạ.
Cho đến bây giờ hắn mới hiểu được mối nguy hiểm không tên đó.
Tiểu Trần ghét nhất là phải trực ca đêm, lúc nào cũng có những âm thanh kỳ quái vang lên, hơn nữa các đồng nghiệp khác đều đã ngủ say, chỉ có một mình hắn hoặc hai người đi tuần. Hoàn cảnh yên tĩnh kết hợp với nơi khủng bố này luôn khiến người ta hoảng sợ.
Bên trong phòng bệnh.
Lâm Phàm và lão Trương ung dung uống nước ngọt, bình tĩnh nhìn con gà, ánh mắt trìu mến như ông bố già đang nhìn thú cưng của mình sinh ra thứ mà họ cần.
Tà vật gà trống không nói được, nhưng suy nghĩ trong lòng rất đơn giản.
Hai đứa bây bị điên à?
Ông đây bây giờ chỉ là một con gà trống gầy trơ xương, làm ơn có chút kiến thức phổ thông đi được không?
"Lâm Phàm, cậu nói xem nó có đẻ trứng không?"
"Sẽ!"
"Sao cậu chắc thế?"
"Nó trông đáng yêu thế này cơ mà, chắc chắn sẽ đẻ trứng. Nếu không thì mai tôi làm món canh gà hầm cho chú xơi."
"Được, được."
Từng câu từng chữ hai người nói ra đều thể hiện một bầu không khí hài hòa thân thiết.
Chỉ là đối với tà vật gà trống mà nói, nó cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Mình mà không đẻ được trứng là sáng mai bọn nó xơi tái mình luôn à?
Lũ nhân loại ngu ngốc này cũng tự tin quá đấy.
Vùng ngoại ô!
Đại bản doanh của tà vật nằm sâu dưới lòng đất, lối vào là một cái lỗ rất nhỏ, người bình thường khó mà phát hiện, nhưng đại bản doanh bên dưới lại rất lớn, có kích cỡ bằng một sân bóng.
Tà vật gián ma đang ở bên trong này.
Phương thức trao đổi của tà vật không một con người nào có thể nghe hiểu được.
Đại khái ý của chúng là đồng loại của chúng ta ẩn nấp ở thế giới loài người như thế nào, chờ đến khi chúng ta chiếm lĩnh được thế giới này rồi, chúng sẽ không cần phải che giấu bản thân nữa, có thể hoàn toàn bộc lộ, chém giết tất cả nhân loại mà chúng bắt gặp.
Đây là lời được dịch lại từ tà vật gián ma.
Mà tà vật phụ trách việc ẩn nấp trực tiếp trả lời, bọn chúng đều ẩn nấp rất kỹ, lũ nhân loại ngu ngốc không thể chống lại vẻ ngoài đáng yêu của chúng ta, tạm thời không có bao nhiêu thương vong.
Cho dù đám tà vật này có xảy ra thương vong thì cũng chỉ là do không chịu nổi lòng tham của con người mà thôi.
Tà vật quạ đen chính là đôi mắt của toàn bộ lũ tà vật, bay lượn trên không trung thành phố Diên Hải, nhưng nó đã một đi không trở lại, không ai biết nó đã đi đâu. Nhưng tất cả tà vật đều vô cùng tin tưởng chờ đợi ngày tà vật quạ đen trở về, chắc chắn sẽ mang theo tin tức kinh người.