Trong phòng bệnh!
Bà cụ ma thần nằm trên chiếc giường bệnh trắng tinh, nhìn trần nhà sáng choang, những gì vừa xảy ra khiến bà ta có chút mông lung.
Ta là ai?
Ta đã gặp phải chuyện gì?
Câu hỏi tuy đơn giản, nhưng lại nói lên rằng bà ta không tài nào chấp nhận được hiện thực này.
Thân là ma thần, bà ta thức tỉnh và giáng lâm xuống thành phố Diên Hải, mục đích là để chơi một trò chơi với lũ người ở đây, thắng trò chơi thì sẽ hủy diệt thành phố Diên Hải. Ấy thế mà giờ đây, bà ta lại đang nằm trong bệnh viện, thì đây quả là một chuyện cực kỳ hoang đường.
Đối với một ma thần, đây chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất.
"Này!"
Bà cụ ma thần gọi hai tên loài người kia, vẻ mặt chẳng chút hiền lành, hiển nhiên bà ta biết rõ việc che giấu thân phận trước mặt chúng chỉ tổ đau đầu.
"Bà cụ, bà làm sao vậy?" Lâm Phàm hỏi thăm, trong lòng có chút tò mò. Bà cụ hiền lành dường như đã biến thành một người khác, có chút xa lạ, nhưng điều đó vẫn không ảnh hưởng đến thiện cảm của hai người dành cho bà.
Vừa sẵn lòng tặng vòng hoa, lại còn trả giúp một trăm tệ tiền thịt xiên nướng, đúng là một người tốt hiếm có.
Giờ nghe bà cụ gọi, hai người đương nhiên chăm chú lắng nghe.
Bất kể bà có yêu cầu gì, họ cũng sẽ cố gắng hoàn thành.
Bà cụ ma thần nói với giọng âm u: "Ta đã nhớ kỹ mặt các ngươi. Các ngươi đã khiến ta phải chịu nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời. Cứ hi vọng là các ngươi sống tốt đi, vì ta nhất định sẽ quay lại tìm các ngươi."
Dứt lời.
Cơ thể bà ta dần trở nên trong suốt rồi hoàn toàn biến mất khỏi phòng bệnh.
Im lặng!
Vô cùng im lặng.
Lâm Phàm và lão Trương trợn mắt há mồm nhìn căn phòng trống huơ trống hoác, rồi ngơ ngác nhìn nhau. Sau đó, cậu mở cửa sổ nhìn xuống dưới, chẳng thấy có cái xác nào cả.
"Biến mất rồi?" Lâm Phàm kinh ngạc nói.
"Cứ thế biến mất ngay trước mắt chúng ta, đỉnh thật đấy." Lão Trương chưa từng thấy trò ảo thuật nào như vậy, cảm thấy còn hay hơn cả mấy tiết mục trên TV.
Còn về những lời bà cụ ma thần vừa nói, hai người nghe xong thì vui lắm. Đúng là một bà cụ tốt, đã coi chúng ta là bạn rồi, tuy biến mất nhưng vẫn hứa sẽ quay lại tìm chúng ta cơ mà.
Họ rất thỏa mãn.
"Bà cụ này đỉnh thật, bà ấy sẽ quay lại tìm chúng ta đấy." Lâm Phàm nói.
Lão Trương nói: "Bà ấy đi vội quá, còn chưa kịp nói thêm mấy câu."
Con gà trống tà vật liếc nhìn hai tên loài người trước mặt bằng ánh mắt như nhìn hai thằng thiểu năng.
Hai người vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra à?
Lúc bà cụ kia biến mất, ánh mắt bà ta nhìn hai người giống y hệt ánh mắt của lũ tà vật chúng ta khi nhìn loài người vậy.
Thế mà vẫn không nhận ra à?
Y tá Trương cầm khay thuốc bước vào phòng, chuẩn bị bôi thuốc cho bệnh nhân thì phát hiện bà cụ đã biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn hai bệnh nhân tâm thần đang ngồi ngây ra đó.
Lòng cô dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Nhìn thấy cửa sổ đang mở toang, trong đầu cô hiện lên vô số hình ảnh kinh hoàng, ví dụ như hai bệnh nhân tâm thần với vẻ mặt hung tợn đã ném bà cụ qua cửa sổ.
Cô vội lùi ra khỏi phòng.
Không nói một câu nào.
Cô chạy sang phòng bệnh bên cạnh, ghé sát cửa sổ nhìn xuống dưới, không thấy xác người đâu liền vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cô quay lại phòng bệnh cũ, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
"Bà cụ kia đâu rồi?" Y tá Trương mỉm cười hỏi thăm.
Lâm Phàm bình tĩnh nói: "Bà ấy biến mất rồi."
Lão Trương gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, vừa biến mất ngay trước mắt chúng tôi luôn. Bà ấy biết làm ảo thuật đấy."
Đối mặt với hai bệnh nhân tâm thần, y tá Trương có chút căng thẳng. Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng không kém phần gượng gạo rồi rời khỏi phòng, ngay lập tức đi báo cáo cho Phó viện trưởng Lý.
Bệnh nhân thì biến mất, hai người còn lại thì nói năng lung tung không thể giao tiếp bình thường, tình huống cấp bách này cần chủ lực ra tay để nói chuyện với họ.
"Lão Trương, chúng ta đi thôi."
Lâm Phàm đứng dậy xách theo con gà mái, chuẩn bị rời bệnh viện.
Lão Trương lẽo đẽo theo sau, hỏi: "Bà ấy bao giờ mới đến tìm chúng ta nhỉ?"
Lâm Phàm suy nghĩ một lát rồi nói: "Chắc là nhanh thôi, chúng ta còn nợ tiền của bà ấy chưa trả mà."
"Cũng đúng nhỉ."
Hai người một gà đi dọc hành lang bệnh viện. Các y tá và bác sĩ đi ngang qua thấy họ thì ai né được liền né, không né được thì đành phải nở một nụ cười xã giao.
Lâm Phàm cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười ấm áp của cậu lại khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.
Đi ngang qua một căn phòng bệnh.
Bên trong phòng bệnh.
Trần Tường nằm trên giường bệnh, liếc nhìn Lý Ngang ngồi bên cạnh. Tuy mặt không đổi sắc nhưng ánh mắt đã bán đứng hắn – một ánh mắt ngập tràn sự ghen tị.
Nữ thần vốn là của hắn, thế mà từ sau khi hắn giới thiệu cho Lý Ngang làm quen, cô ấy lại thẳng tay cho hắn vào danh sách chặn.
Đây là điều hắn không tài nào chấp nhận nổi.
Xét về bằng cấp, ngoại hình, khí chất hay tiền bạc, Lý Ngang đều chẳng bằng hắn. Vậy tại sao nữ thần lại chịu nói chuyện với cậu ta, còn mình thì lại bị chặn? Sự thật này khiến hắn không thể nào nuốt trôi được.
Nhìn Lý Ngang đang cười toe toét dán mắt vào điện thoại, hắn chỉ muốn lao vào solo với cậu ta.
Càng nghĩ càng tức.
Tức chết đi được!
Trần Tường hỏi: "Nói gì mà vui thế?"
Lý Ngang cười nói: "Tớ vừa bình luận vào vòng bạn bè của cô ấy, cô ấy khen tớ là người thú vị. Cậu xem này, bình luận của tớ có phải rất hay ho không?"
Trần Tường không thể để Lý Ngang biết mình đã bị nữ thần chặn, bèn giả vờ liếc qua rồi cười gượng: "Ừ, thú vị thật."
"Tớ nói với cô ấy là tớ đang ở trong phòng bệnh với cậu đấy." Lý Ngang nói.