Trại nuôi heo Tam Hà!
Ụt... ịt...
Tiếng heo kêu yếu ớt, nghe như tiếng rên rỉ lúc lâm chung của một cụ già gần đất xa trời, chất chứa đầy vẻ không cam lòng, chỉ mong có ai đó đoái hoài.
Có sáu mươi phần trăm lượng thịt heo cung cấp cho người dân ở Thành phố Diên Hải là từ nơi này.
Sản lượng cực lớn.
Ông chủ ở đây đúng là một tài năng có một không hai: ngồi chễm chệ trên chuồng heo, mười ngón tay đeo đầy nhẫn vàng, tay trái ôm gái xinh, tay phải nâng ly rượu, một chân vẫn lái Ferrari ngon ơ.
Bên trong chuồng heo số 001, có gì đó hơi là lạ.
Lũ heo ở đây không kêu éc éc ầm ĩ như những chuồng khác mà con nào con nấy nằm im thin thít. Ngay cả cái đuôi cũng cuộn tròn lại như rùa rụt cổ, chẳng dám nhúc nhích dù chỉ một li.
Là do ăn no căng bụng khó tiêu ư?
Rõ ràng không phải.
Mà là vì trong chuồng có một "vị" không giống heo cho lắm, à không, nhìn sơ qua thì vẫn là một con heo đang nhắm mắt dưỡng thần, hơi thở đều đặn phập phồng, y hệt người đang ngủ say.
Ánh mắt của lũ heo vốn luôn khao khát tự do, khao khát một ngày no đủ, một cuộc sống yên bình, chỉ là sự yên bình ấy giờ đây đã hoàn toàn bị phá vỡ.
Bởi vì… nó.
Không sai, chính là con heo có vóc dáng khỏe mạnh, bộ lông sáng bóng hơn hẳn những con heo khác này.
Lũ heo bình thường chỉ cần ngửi thấy mùi của nó là lập tức run như cầy sấy, ngay cả cái quyền giao phối cơ bản cũng bị tước đoạt sạch sành sanh.
“Ăn cơm nào.”
Một nhân viên trại heo xách thùng thức ăn tới, đổ ào vào máng.
Đàn heo không dám động đậy.
Bản tính của chúng là ham ăn, không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của mỹ vị. Thức ăn trước mặt chính là món ngon nhất trên đời chúng từng được nếm, nhưng "đại ca" heo kia chưa động, thì cả lũ cũng chẳng dám hó hé.
Anh nhân viên chăn nuôi thấy lạ, tủm tỉm cười rồi lẩm bẩm một mình và bỏ đi:
"Đúng là kỳ lạ."
Lúc này.
Con yêu quái heo ngửi thấy mùi thức ăn, nó từ từ mở mắt. Thân là yêu quái, nó cũng có lý tưởng của riêng mình, mục tiêu chính là xưng bá một phương.
Nó lạnh lùng đảo mắt nhìn đám heo xung quanh.
Cực kỳ hài lòng.
Lũ lâu la này rất biết điều, hễ có đồ tốt mà vua của chúng chưa dùng thì chúng sẽ ngoan ngoãn chờ đợi, tuyệt đối không dám có hành vi vượt quá giới hạn nào.
Trong lúc ngủ say khi nãy, nó đã mơ một giấc mơ.
Loài người trở thành thức ăn của nó.
Mùi vị ngon tuyệt.
Chỉ là khi tỉnh lại, nó biết đó chỉ là mơ, không phải thật, bởi vì nó cần mượn chuồng heo để che giấu bản thân, trốn tránh sự truy sát của thế lực loài người.
Nó là một con yêu quái rất có đầu óc.
Heo không hề ngốc.
Nó đã suy nghĩ rất lâu.
Tại sao lại phái chúng ta đến đây, còn muốn chúng ta tạm thời ẩn náu trong thế giới loài người? Nếu thật sự muốn chiếm lĩnh thế giới này, cứ tấn công thẳng thừng chẳng phải tốt hơn sao?
Nghĩ đến vấn đề này.
Con yêu quái heo cúi đầu ăn cám. Mùi vị cũng tàm tạm, chỉ là nó không thích thực vật cho lắm. Nhưng để che giấu thân phận, không bị loài người phát hiện, nó chỉ đành chấp nhận.
Ăn rồi lại ăn.
Yêu quái heo ngẩng đầu, phát hiện một con gà đang đứng trên lan can chuồng.
Nó hít hít mũi.
Là mùi của đồng loại.
(Yêu quái gà trống: Hoàn cảnh của mày ở đây có vẻ không ổn lắm nhỉ, hôi quá. Nhưng chắc đây là chiến lược của mày rồi, dùng cái mùi này để che đi mùi gốc của bản thân, quả là kế sách hoàn hảo để trốn tránh sự truy lùng của loài người.)
(Yêu quái vua heo: Liên quan cái beep gì đến mày!)
Cách giao tiếp giữa hai con yêu quái luôn đơn giản và thẳng thừng như vậy, tiếng kêu thì chẳng ai hiểu, nhưng lại có thể truyền đạt hết ý của đôi bên.
Tâm trạng của yêu quái gà trống tệ hẳn đi, tên đồng loại trước mắt này quá kiêu ngạo.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, kẻ mạnh đều như vậy, chỉ có kẻ yếu mới phải khúm núm.
(Yêu quái gà trống: Tao ngửi được hơi thở của mày, mày thèm thịt người.)
(Yêu quái vua heo: Liên quan cái beep gì đến mày!)
Trên trán yêu quái gà trống nổi lên một dấu # tức giận. Tao đã tử tế với mày như vậy, sao mày cứ phải sỉ nhục tao thế hả?
Thôi bỏ đi.
Kẻ mạnh thường có cá tính riêng, có thể thông cảm được.
(Yêu quái gà trống: Mày mạnh lắm à?)
(Yêu quái vua heo: Liên quan cái beep gì đến mày!)
Vẫn là câu trả lời đó. Nếu không phải yêu quái gà trống biết nhẫn nhục, chắc chắn nó đã nổi điên lao vào mổ mù mắt đối phương.
Cho mày biết sự lợi hại của gà trống đại ca đây!
Lúc này.
Lâm Phàm và ông Trương đã đứng trước chuồng heo, tò mò nhìn vào bên trong.
"Sao nó lại dẫn chúng ta đến đây nhỉ?" Lâm Phàm hỏi.
Ông Trương đáp: "Chắc là nó thích chỗ này."
Bọn họ nhìn xung quanh, mùi quả thật hơi nồng, nhưng tiếng heo kêu nghe cũng thú vị. Trước đây cứ ru rú trong bệnh viện tâm thần, hiếm khi được ra ngoài. Còn bây giờ, một cánh cửa lớn đầy bí ẩn đang rộng mở chào đón họ.
(Yêu quái gà trống: Tao cảm nhận được mày thèm thịt người. Tao mang hai thằng này đến cho mày đây. Nếu mày là đồ yếu nhớt thì đừng có làm bậy, còn nếu mày là kẻ mạnh thì xơi tái bọn nó đi. Ở cái nơi quỷ quái này, chẳng ai phát hiện ra đâu.)
Nó vẫn đang tự tẩy não chính mình.
Ta là gián điệp, ta là anh hùng.
Nhưng tình hình hiện tại chưa rõ ràng, vô cùng nguy hiểm. Nó phải hành động. Giả sử giết được hai tên loài người ngu xuẩn này, nó có thể nhân cơ hội thoát khỏi tay bọn họ và tiếp tục lẩn trốn.
Nghĩ kỹ lại.
Đây là một việc vô cùng cần thiết.