Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 187: CHƯƠNG 187: KIM THƯỢNG VÕ: “TÔI LÀ KẺ TIÊU TIỀN HOANG PHÍ SAO?”

Bố tôi chết thảm rồi.

Lũ heo bình thường có khả năng học hỏi rất cao, thấy một con heo con có thể nhảy phóc qua hàng rào, chúng nó cũng hùa theo bắt chước, nhảy dựng lên rồi húc đầu vào lan can.

Tiếng heo kêu eng éc thảm thiết vang lên.

*

Trụ sở Cục Đặc Biệt.

Người đàn ông một mắt vừa định bước vào cửa thì có người gọi tên ông từ phía sau.

Ông quay đầu lại nhìn.

Ông đứng ngây người một lúc lâu không nói tiếng nào, sau đó mới nở nụ cười, bước về phía đối phương.

“Không ngờ cậu lại đến đây, đúng là bất ngờ thật. Người bận rộn như cậu mà cất công đến tận Diên Hải tìm tôi thì chắc chắn là có chuyện quan trọng rồi, phải không?” Người đàn ông một mắt cười hỏi.

Vị khách vừa đến là một người ông không bao giờ nghĩ tới.

Trước kia, ông từng cho rằng cả hai sẽ không bao giờ qua lại với nhau nữa.

Nhưng xem ra, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Người đàn ông trung niên có tướng mạo không quá tuấn tú, nhưng bộ râu quai nón càng làm tăng thêm vẻ nam tính.

Gã ăn mặc rất lịch sự, bộ vest vừa vặn, chân đi giày da, mái tóc được vuốt ngược ra sau. Nhìn tổng thể, đây là một người đàn ông quý tộc, chín chắn và giàu có.

Kim Thượng Võ là lãnh đạo cấp cao của tổng bộ Cục Đặc Biệt quốc gia. Chức danh công khai là Trưởng phòng chiến lược, còn chức vụ ngầm của gã thì tạm thời chưa ai biết.

“Xa cách mười mấy năm, tôi còn tưởng ông giờ đã là sếp lớn của Cục Đặc Biệt Diên Hải, không thèm nhận lại người bạn cũ này nữa chứ.”

Kim Thượng Võ mỉm cười, rút bao thuốc lá ra mời người đàn ông một mắt một điếu. Đây là loại thuốc đặc chế, không thể mua được ở bên ngoài, giá cả lại đắt đỏ, có tiền cũng chưa chắc mua được.

Người đàn ông một mắt đưa điếu thuốc lên mũi ngửi một cái rồi tấm tắc khen: “Ghê thật, đúng là thuốc của giới thượng lưu có khác, ngửi mùi thôi đã biết là hàng xịn rồi. Nếu không phải ông đưa, e là cả đời này tôi cũng chẳng có cơ hội hút. Riêng một điếu này mà đem đi đấu giá, ít nhất cũng phải được một vạn.”

Lời nói này nghe qua có vẻ tùy ý, nhưng lại ẩn chứa cảm giác gì đó là lạ.

“Ông khách sáo quá rồi, thượng lưu gì chứ, cũng là người bình thường cả thôi. Với địa vị của ông bây giờ, muốn hút loại này thì có bao nhiêu mà chẳng được. Thích thì hôm nào tôi gửi tặng ông cả thùng.”

Kim Thượng Võ cười nói rất tự nhiên. Một bao thuốc lá trị giá hai mươi vạn, vậy mà nói tặng là tặng cả thùng. Ngoài giàu nứt đố đổ vách ra, chỉ có thể là quyền thế ngút trời.

Nguyên liệu của loại thuốc này được tinh luyện từ những vật liệu đặc biệt thu thập trên các thực thể tà ma, kết hợp với công nghệ hiện đại.

“Món này tôi không dám hút đâu, cũng không dám nhận, thật sự không dám.” Người đàn ông một mắt vội xua tay, tỏ rõ ý muốn giữ khoảng cách, thậm chí còn trả lại điếu thuốc vừa nhận.

Kim Thượng Võ hỏi: “Vẫn còn thù dai thế à?”

Người đàn ông một mắt nhìn gã, sờ lên cái đầu chỉ còn lơ thơ vài sợi tóc mềm mại, nói: “Đâu có đâu. Ai mà chẳng có một thời tuổi trẻ nông nổi, trọng tình trọng nghĩa. Chuyện đã qua cứ xem như là một bài học kinh nghiệm, sau này già rồi ngồi ngẫm lại cũng coi như là kỷ niệm thôi.”

Chuyện năm đó thực ra rất đơn giản.

Chỉ vì hai chữ “nghĩa khí” mà ông đã phải trả giá bằng một con mắt.

“Haiz, nhắc lại chuyện cũ làm gì. Ông đến Diên Hải tìm tôi chắc là có việc? Có gì cứ nói thẳng. Dạo này tôi bận tối mắt, vừa nãy đói quá mới đi ăn vội bát hoành thánh. Vị cũng ngon mà có sáu tệ một bát thôi.”

“Nếu ông muốn ăn, lần sau tôi mời.”

Người đàn ông một mắt không hề hận thù Kim Thượng Võ, quá khứ đã là quá khứ, nghĩ lại cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Hơn nữa, hai người đã không gặp nhau quá lâu, giữa họ đã có một khoảng cách thời gian rất lớn.

Kim Thượng Võ châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu: “Trước khi đến đây, tôi có ghé qua chỗ Hách Nhân. Lão ta vẫn vậy, chẳng thay đổi gì, chỉ có tóc là bạc đi nhiều. Tôi muốn hàn huyên vài câu mà lão bận quá, nói dăm ba câu đã không muốn tiếp chuyện nữa rồi.”

“Ông tìm lão ta làm gì? Người ta bây giờ chỉ mê kiếm tiền thôi, mà ông thì nhiều tiền, cứ có tiền là nói chuyện được hết.”

Người đàn ông một mắt cực kỳ ghét Hách Nhân. Nếu không phải vì lão ta, ông đã chẳng dính dáng gì đến hai tên bệnh nhân tâm thần kia, cũng chẳng bị chúng nó hành cho lên bờ xuống ruộng, để rồi bây giờ lại phải rước bệnh nhân về Cục Đặc Biệt.

Nghĩ lại chuyện này.

Ông luôn cảm thấy lúc đó mình đúng là ngu hết phần thiên hạ.

Kim Thượng Võ cười mà không nói gì, hiển nhiên là rất đồng tình với câu nói này.

“Ông đưa tiền rồi à?”

Người đàn ông một mắt thấy gã cười như vậy liền hiểu ra, dường như nụ cười đó đang muốn nói: ‘Ông thông minh thật đấy, vậy mà cũng đoán ra, quả là bạn thân.’

Kim Thượng Võ nói: “Lão Hách than thở dạo này mệt mỏi lắm, tất cả đều vì Thanh Sơn, mong bạn bè cũ giơ tay giúp đỡ. Tôi định đưa tiền mặt thì lão không mời vào phòng làm việc uống trà nói chuyện. Đưa chi phiếu lão cũng không lấy, nhất quyết đòi tôi phải chuyển khoản năm trăm vạn cho lão. Tiền vừa ting ting vào tài khoản xong là lão báo bận, không tiếp nữa. Ông nói xem, con người lão sao bây giờ lại thành ra thế này?”

“Đúng là gừng càng già càng cay, tôi nhớ ngày xưa lão thật thà lắm cơ mà.”

Nghe vậy, người đàn ông một mắt phá lên cười: “Năm trăm vạn mà đòi nói chuyện với lão á? Ông mơ à? Người ta giờ có đại gia chống lưng, một năm rót cho cả chục ngàn vạn, lão thèm để mắt đến năm trăm vạn của ông đã là nể mặt lắm rồi. Ông thử tăng lên gấp hai mươi lần xem, tôi đảm bảo lão không chỉ mời ông vào phòng làm việc uống trà mà còn tự tay châm thuốc cho ông luôn ấy chứ.”

Hách Nhân, lão được lắm.

Lão già này phục lão sát đất

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!