Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 19: CHƯƠNG 19: MÓN QUÀ THĂM BỆNH BÁ ĐẠO

Buổi chiều.

Cầm số tiền người phụ nữ trung niên đưa cho, Lâm Phàm rời nhà rồi tạt vào một cửa hàng tạp hóa. Hắn lượn một vòng, mặt mày đăm chiêu, không biết nên mua gì cho phải.

Nhìn 200 tệ trong tay, hắn thấy mình có thể mua được cả thế giới.

Nhưng với từng này bạn học, mua gì mới hợp lý mà lại vừa túi tiền đây?

Bà chủ cửa hàng hỏi: "Em trai, muốn mua gì thế? Mua quà cho ai à?"

"Vâng." Lâm Phàm gật đầu.

Bà chủ nhiệt tình giới thiệu: "Thế thì mua hai thùng sữa đi, tặng sữa là chuẩn bài nhất rồi."

Lâm Phàm lại nhìn 200 tệ, mua sữa thì đúng là đủ tiền thật.

"Cháu lấy hai thùng sữa, mỗi thùng 50 tệ, còn 100 tệ thì lấy hết xúc xích." Lâm Phàm đặt 200 tệ lên quầy, cảm thấy cách phân chia này là hoàn hảo nhất.

Bà chủ nhìn Lâm Phàm, lần đầu tiên trong đời bà gặp kiểu khách hàng này.

Nhưng khách hàng là thượng đế, chỉ cần cậu chi tiền, dù có đòi mua một bãi... nóng hổi, bà đây cũng không nói hai lời, lập tức vào nhà vệ sinh bưng ra ngay.

Lâm Phàm ôm hai thùng sữa và cả một bịch một trăm cây xúc xích, chậm rãi rời đi.

Bà chủ tò mò nhìn theo bóng lưng đang xa dần của Lâm Phàm.

"Thằng nhóc này lạ thật."

Bà luôn cảm thấy cậu học sinh này có gì đó không bình thường, nói sao nhỉ, thẳng ra thì hơi lập dị, mà không nói vậy thì cũng khó giải thích nổi hành vi của cậu ta.

Trông đầu óc cứ như có vấn đề.

...

Bệnh viện.

Lâm Phàm không biết các bạn học nằm ở phòng bệnh nào, hắn đứng ở đại sảnh trầm tư một lúc lâu.

Sau đó, hắn quyết định ôm đồ đi lùng sục từng tầng một.

Cứ tìm từ tầng một trở lên, kiểu gì cũng ra.

...

Trên cầu thang khu nội trú, một cậu học sinh mặc đồng phục đang ôm một đống đồ, ngó nghiêng từng phòng bệnh trên mỗi tầng.

Mãi cho đến… tầng 18.

Cuối cùng hắn cũng tìm thấy.

Trong phòng bệnh.

Các bạn học đang xôn xao bàn tán, đến giờ họ vẫn còn hơi choáng váng, chẳng ai hiểu nổi rốt cuộc chuyện quái gì đã xảy ra.

Bác sĩ thì bảo họ bị điện giật, nhưng câu trả lời này khó mà khiến mọi người tin được.

Rõ ràng cả đám đang yên đang lành trong lớp, chỉ thấy cậu bạn kia nhảy nhót hăng say quá nên tò mò muốn nhảy theo, rồi sau đó… không có sau đó nữa.

"Lý Nguyên Hạo, lúc tao chạm vào mày thì ngất luôn, có phải mày giở trò không đấy?"

"Chu Nguyên, mày đừng có ngậm máu phun người!"

"Thôi đừng cãi mấy chuyện vô ích nữa, Trần Dương nhắn trong nhóm là sẽ vào viện thăm chúng ta đấy, tại sao cả lớp có mỗi nó là bình an vô sự?"

"Trời mới biết nó bị cái gì."

Ngay lúc cả đám đang thảo luận rôm rả, một giọng nói hớn hở vang lên từ ngoài cửa.

"Các bạn học, chào mọi người, mình đến thăm các cậu đây." Lâm Phàm ôm thùng sữa và bịch xúc xích đứng ngay cửa, vui vẻ chào hỏi.

Ở đây không có nhiều giường bệnh, các bạn học khác được xếp rải rác ở những phòng khác nhau.

Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Đám học sinh đang nói chuyện rôm rả đột nhiên câm như hến. Đối với họ, chuyện kinh dị nhất chính là cả đám thì nằm viện, trong khi một mình Trần Dương lại có thể tung tăng ở ngoài.

Đã thế còn mang đồ đến thăm nữa chứ.

Thật sự hơi đáng sợ.

"Các cậu hồi phục sao rồi? Sau này đừng học hành vất vả đến mức mệt quá lăn ra ngủ quên như thế nữa nhé." Lâm Phàm đặt thùng sữa và đống xúc xích xuống đất, sau đó mở thùng, lấy sữa và xúc xích đưa cho bạn học đầu tiên.

"Cho cậu sữa và xúc xích này."

Lâm Phàm nở một nụ cười nhàn nhạt, nụ cười tiêu chuẩn của hắn.

Cậu bạn kia kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, định từ chối, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại giơ tay ra nhận.

"Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn, bạn học cùng lớp giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, cũng giống như hồi mình ở Thanh Sơn..." Lâm Phàm nói đến đây thì khựng lại, hắn tự nhủ không nên tiết lộ quá nhiều, họ đều là người bình thường, không giống hắn, nói ra sẽ dọa họ sợ mất.

Mỗi người một hộp sữa và hai cây xúc xích.

Cứ như vậy, hắn lần lượt phát quà cho tất cả mọi người trong phòng.

"Cho cậu." Lâm Phàm đưa đồ cho Trương Hạo.

Trương Hạo ngoan ngoãn nhận lấy rồi nói: "Cảm ơn, cảm ơn nhiều, Trần ca, em thấy tin trong nhóm chat nói buổi trưa anh đã đánh Đường Kiệt, thật không ạ?"

Lâm Phàm thản nhiên đáp: "Bạn học Trương, mình không đánh cậu ta, chỉ nhắc nhở cậu ta đừng nên ỷ mạnh hiếp yếu, bảo cậu ta sau này phải chăm chỉ học hành thôi."

Đánh thật rồi!

Trương Hạo nào có tin lời Trần Dương. Nếu chỉ nói vài câu mà Đường Kiệt im thin thít từ sáng đến giờ sao?

Chắc chắn là người này đã đập Đường Kiệt một trận ra bã, dù không tận mắt chứng kiến nhưng tấm ảnh chụp bức tường kia cũng đủ để cậu tưởng tượng ra cảnh tượng thê thảm lúc đó.

"Trần ca, em muốn đi theo anh, được không ạ?" Trương Hạo hỏi.

Lâm Phàm lộ vẻ nghi hoặc, sau đó vui vẻ chấp nhận, hóa ra là muốn theo hắn tìm kiếm con đường tu luyện. "Được thôi, sau này cứ đi theo mình chăm chỉ tu hành, mình sẽ dạy cậu."

Trương Hạo cười toe toét, trong lòng cực kỳ phấn khích.

Hình như Trần ca vừa tiết lộ bí mật động trời cho cậu nghe thì phải.

Tu hành?

Nghe kinh khủng cỡ nào chứ.

Châm Cứu Trị Liệu Pháp.

Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp.

Điện Kích Trị Liệu Pháp.

Hừm, nếu Trương Hạo mà biết cái gọi là "tu hành" của Lâm Phàm chính là mấy thứ này, chắc chắn cậu ta sẽ gọi điện báo cho bệnh viện tâm thần ngay và luôn.

Chỉ một lát sau, Lâm Phàm đã phát hết quà trong phòng này.

"Các bạn học, mọi người nghỉ ngơi cho tốt nhé, hy vọng sớm gặp lại các cậu ở trường." Lâm Phàm đứng ở cửa, ôn hòa chào tạm biệt.

Sau đó, hắn lại vác túi quà sang một phòng bệnh khác.

Lâm Phàm vẫn vui vẻ phát quà cho mọi người như trước.

"Tôi không cần, cậu cầm đồ của cậu đi đi." Dương Tử Thiên tỏ vẻ khó chịu, vừa nói vừa đẩy hộp sữa và cây xúc xích mà Lâm Phàm đưa về phía hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!