Nhưng gã đàn ông một mắt chẳng hề nao núng.
Đã tra là phải tra tới cùng.
Dù sao việc này không chỉ liên quan đến tất cả mọi người trong thành phố Diên Hải, mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ nhân loại.
Thời gian trôi qua nhanh chóng.
Trời dần sẩm tối.
Ánh sáng xanh leo lét từ màn hình máy tính hắt ra, khiến văn phòng của gã chìm trong một bầu không khí kỳ dị. Cảnh tượng y hệt một bộ phim điệp viên, vừa căng thẳng vừa kịch tính.
Nếu phải diễn tả cảm giác này, thì nó giống hệt như đang cày phim ở nhà thì nghe tiếng bố mẹ mở cửa về, giật mình thon thót hồn bay phách lạc.
Ngày hai mươi ba tháng ba.
Lại là một ngày đẹp trời.
Trong văn phòng của bộ phận đặc biệt.
Gã đàn ông một mắt thức trắng đêm, một mình canh chừng Kim Thượng Võ. Gã đã điều tra rất kỹ lưỡng nhưng không tìm ra bất cứ vấn đề gì, mọi thứ đều sạch bong. Dù vậy, gã cũng phát hiện ra vài bí mật cá nhân của Kim Thượng Võ.
Nhưng gã định bụng sẽ chôn giấu những bí mật này cả đời.
Vĩnh viễn không nói ra.
Ví dụ như:
[Lần nào ông cũng như trâu húc mả, chỉ biết hùng hục cày cuốc, không biết dạo đầu một tí à?]
[Con nó về rồi, không tiện.]
[Cái lão chết tiệt nhà ông, tôi ngửi thấy mùi quần lót của ông là lạ rồi đấy nhé! Khai mau! Về nhà mà không xong với tôi đâu!]
Những chuyện này đều là việc riêng tư.
Gã đàn ông một mắt âm thầm gửi một lời xin lỗi sâu sắc. Không phải tôi muốn xem, mà là vì sự an cư lạc nghiệp của người dân thành phố Diên Hải, tôi không thể không mạo hiểm loại bỏ mọi nguy cơ tiềm ẩn. Nếu ông là người chính nghĩa, sau này biết được suy nghĩ của tôi chắc chắn sẽ tha thứ cho tôi thôi.
Lại là màn tự an ủi quen thuộc.
Công nhận, chiêu này hiệu quả thật.
Sau khi tự trấn an xong, tâm trạng gã đã thoải mái hơn nhiều.
Lúc này.
Gã phát hiện Kim Thượng Võ sắp tỉnh. Nghĩ đến tình huống sau khi ông ta tỉnh lại, gã vẫn lấy điện thoại ra, chuẩn bị bấm số gọi xe cứu thương. Dù sao ông ta cũng bị liệt rồi, chắc chắn không cử động được.
Gã làm gì có thời gian chăm sóc Kim Thượng Võ, cứ đưa thẳng đến bệnh viện là đơn giản nhất.
“Tôi bị làm sao thế này?”
Kim Thượng Võ từ từ mở mắt, ánh nhìn còn mơ màng.
Ông ta cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ngất đi, nhưng dù nghĩ thế nào cũng không tài nào nhớ nổi.
“Tôi bị làm sao thế này?”
Kim Thượng Võ đành hỏi gã đàn ông một mắt, dù sao cũng chỉ có gã biết lý do tại sao mình lại đột nhiên bất tỉnh. Hơn nữa, tình huống này khiến ông ta cảm thấy vô cùng kinh hãi. Với thực lực của mình mà lại ngất xỉu không rõ lý do, chuyện này rõ ràng là quá vô lý.
Gã đàn ông một mắt mặt không cảm xúc, đáp: “Không sao, chỉ là ông làm việc quá sức thôi. Phương pháp châm cứu kia có tác dụng an thần, nên ông ngủ quên ở đây.”
“Thật không?” Kim Thượng Võ cố gắng nhớ lại.
Ông ta chỉ nhớ ông Trương đã châm cứu cho mình, và khi cây kim kia đâm xuống, đầu óc ông ta lập tức trở nên hỗn loạn.
“Thật. Yên tâm đi, ông vẫn sống tốt. Nhưng lát nữa có thể sẽ có chút di chứng đấy. Ông phải chuẩn bị tinh thần đi.” Gã đàn ông một mắt bắt đầu nhập số, không phải tôi muốn hại ông, mà là tôi đã nghi ngờ ông từ lâu rồi.
Sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng lúc này.
Bảo sao tôi không nghi ngờ cho được?
Tuy không moi được thông tin hữu ích nào từ ông, nhưng tôi vẫn không thể tin ông. Càng sạch sẽ lại càng đáng ngờ. Chỉ có thể nói ông đã dọn dẹp quá kỹ, rất khó để tìm ra sơ hở.
Nếu Kim Thượng Võ biết được suy nghĩ trong lòng gã đàn ông một mắt, chắc chắn ông ta sẽ tức điên lên mà chửi, mày bị điên à.
Có vấn đề thì bảo tao là kẻ phản bội, không có vấn đề thì bảo tao che giấu quá sâu. Nếu đã nghĩ vậy thì cứ nói thẳng tao là kẻ phản bội cho nhanh có phải hơn không?
Cần gì phải xoắn não tao như thế.
Chỉ tiếc là.
Kim Thượng Võ vẫn chưa biết được suy nghĩ của gã đàn ông một mắt. Ông ta đứng dậy, khẽ xoay cổ, rồi kinh ngạc mừng rỡ phát hiện ra không còn cảm giác gì nữa. Cái cảm giác khó chịu trước kia đã hoàn toàn biến mất.
“Đệt!”
Gã đàn ông một mắt đang chờ đợi vẻ mặt hoảng sợ của Kim Thượng Võ, nhưng khi nhìn thấy cảnh này thì chỉ có thể thốt lên một tiếng chửi thề.
Tiếng chuông điện thoại di động chợt vang lên.
“Alo! Trung tâm cấp cứu xin nghe, xin hỏi có chuyện gì không ạ?”
“Alo!”
Giọng nói vô cùng chói tai.
Ít nhất là đối với gã đàn ông một mắt.
“Gọi nhầm số.”
Gã đàn ông một mắt trợn mắt há mồm nhìn Kim Thượng Võ, sau đó cúp máy. Ngay khoảnh khắc gã cúp điện thoại, đầu dây bên kia còn vọng lại một giọng nói khó chịu.
“Bị khùng à.”
Kim Thượng Võ nói: “Người ông giới thiệu đúng là uy tín thật! Cái bệnh vặt này của tôi, chính tôi là người hiểu rõ nhất. Trước đây dù có đỡ hơn chút đỉnh, tôi vẫn cảm nhận được. Giờ thì không phải đỡ nữa, mà là khỏi hẳn rồi!”
“Lợi hại, thật sự quá lợi hại.”
“Kỹ thuật châm cứu này quả thật rất thú vị, xem ra sau này tôi phải chú ý đến mấy viện y học này nhiều hơn mới được.”
“Mà vừa nãy ông nói di chứng gì cơ?”
“Nếu có thể chữa dứt điểm cái bệnh này, di chứng gì tôi cũng chấp nhận hết!”