“Meo!”
Yêu quái mèo giãy giụa, thoát khỏi tay ả ta. Nhanh như chớp, nó lùi lại một khoảng xa, không thể tin nổi. Loài người lại có thể tàn nhẫn đến vậy sao?
Nó gầm gừ, móng vuốt sắc lẹm ở chân trước cắm phập xuống đất, chỉ hận không thể xé xác ả đàn bà trước mặt.
Như thể muốn tuyên bố.
Mối nhục này, yêu quái mèo quyết không bỏ qua.
Ngay lúc nó chuẩn bị ra tay, một mùi hương quen thuộc chợt ập đến.
Yêu quái?
Có đồng loại tới.
Sao giờ này lại có yêu quái xuất hiện, lại còn lảng vảng bên cạnh con người chứ? Theo lý mà nói, chúng nó phải trốn kỹ trong bóng tối hoặc trà trộn vào đám đông mới đúng.
Thôi bỏ đi.
Tạm tha cho con người ngu xuẩn này một mạng.
Yêu quái mèo lập tức biến mất vào trong bóng đêm.
Người phụ nữ trẻ tuổi thấy con mèo chạy mất, liền tức tối chửi đổng vài câu rồi lảo đảo bỏ đi. Lúc đi ngang qua Lâm Phàm và ông Trương, ả còn cố tình chỉ vào mặt họ:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Muốn làm gì bà à? Tới đây, bà thách chúng mày đấy!”
Mắng xong, ả lại loạng choạng bước đi.
Lâm Phàm và ông Trương nhìn nhau, mặt tái mét. Dạo này sao nhiều người có vấn đề về đầu óc thế nhỉ? Bọn họ chỉ ngoan ngoãn đi về nhà thôi mà cũng gặp phải thành phần nguy hiểm như vậy.
“Lâm Phàm, tôi sợ.” Ông Trương níu lấy vạt áo anh.
“Đừng sợ, có tôi ở đây rồi.” Lâm Phàm vỗ về.
Nếu có nguy hiểm, anh chắc chắn sẽ để ông Trương chạy trước.
Yêu quái gà trống nhìn hai con người này.
Mẹ kiếp!
Đúng là lũ dở người.
Hai người mới là kẻ đáng sợ nhất ở đây đấy, vậy mà còn bày đặt sợ sệt người khác.
Nó cảm nhận được hơi thở của yêu quái quanh đây. Hửm, có đồng loại đang ẩn nấp sao?
Hy vọng mày đừng có ra đây.
Đến Heo Quỷ Vương còn chẳng phải đối thủ của bọn họ, mày ra đây chỉ có toi mạng thôi.
Đây là lời khuyên chân thành cuối cùng mà anh hùng gà trống này dành cho mày đấy.
“( >^ω^< ) Meo!”
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Một con mèo từ đâu xuất hiện, toàn thân bẩn thỉu, lại còn chột một mắt, trông thảm thương tội nghiệp vô cùng. Chỉ có điều... tướng mạo hơi khó đỡ.
Với bộ dạng này, trừ khi gặp phải người có đầu óc không bình thường, chứ chẳng ai thèm nhận nuôi nó đâu.
Yêu quái gà trống sợ đến ngây người. Đồng loại ngu ngốc kia, mau trốn đi chứ, sao lại tự chui đầu vào rọ thế? Mày có biết bọn họ là ai không?
Bọn họ là những kẻ dám ăn thịt cả Heo Quỷ Vương đấy!
Cái thân hình bé nhỏ của mày thì chịu được mấy đòn?
Nó muốn lên tiếng nhắc nhở đồng loại.
Nhưng nhìn bộ dạng kia, xem ra đồng loại của nó muốn tìm người nhận nuôi. Thôi cứ quan sát tiếp xem, biết đâu lại có chuyển biến. Nếu nó thật sự được hai người này thu nhận thì phe mình lại có thêm một đồng đội.
Danh hiệu anh hùng yêu quái đâu phải thứ nó có thể độc chiếm được.
Nó sẵn lòng chia sẻ vinh quang tối cao này cho kẻ khác.
Bởi vì…
Tôi không hề cô đơn.
“Lâm Phàm, con mèo này đáng yêu quá.”
Ông Trương vừa thấy con mèo đã vội chạy tới ôm nó vào lòng, vuốt ve bộ lông mềm mại, cưng nựng không muốn buông tay.
Trái tim già nua của ông đây sắp tan chảy rồi.
Yêu quái mèo liếc mắt nhìn gà trống. Gà trống lặng lẽ gật đầu đáp lại, nhưng yêu quái mèo chẳng thèm nể mặt, khinh khỉnh quay đi, mặc cho ông Trương vuốt ve.
“Hửm?”
Yêu quái gà trống cảm thấy có gì đó sai sai. Vốn tưởng kéo được thêm một đồng minh, ai ngờ lại rước về một đứa tranh sủng. Hừ, đã định dìu dắt mày cùng trở thành anh hùng yêu quái, nhưng mày đã thế này thì thôi, tao cũng chẳng thèm nói nữa.
Mất đi cơ hội trở thành anh hùng yêu quái, lúc đó mày có hối hận cũng muộn rồi.
Lâm Phàm nói: “Con mèo này trông tội nghiệp thật, mắt nó bị mù rồi.”
Ông Trương nhìn kỹ lại, thấy một mắt của con mèo bị hỏng, liền đau lòng nói: “Mèo con đáng yêu thế này, sao lại bị mù cơ chứ.”
“Không được, tôi nhất định phải chữa khỏi cho nó.”
Lâm Phàm vỗ vai ông Trương: “Tôi tin ông làm được. Nhưng ở đây không tiện, hay là chúng ta về nhà trước đi, tắm rửa sạch sẽ cho nó rồi hãy chữa mắt.”
“Được.”
Vốn là tổ hợp hai người một gà, giờ lại có thêm một con yêu quái mèo gia nhập giữa đường.
Yêu quái gà trống mấy lần tìm cách bắt chuyện với đồng loại.
Nhưng đáp lại nó chỉ là những cái liếc mắt lạnh lùng.
“Chết tiệt.”
Yêu quái gà trống tức tối. Nó muốn nói cho tên đồng loại kia biết, mày phải thể hiện giá trị của mình trước mặt hai con người này. Nếu chỉ biết giả vờ đáng yêu thôi thì mày chết chắc rồi!
Yêu quái mèo cũng thỉnh thoảng liếc nhìn gà trống.
Tuy cùng là yêu quái, nhưng lại là quan hệ cạnh tranh.
Nó đang tính xem nên làm thế nào để xử lý con gà trống kia, hoặc là khiến nó tự động rời khỏi đây. Dù sao thì hai yêu quái sống chung một nhà thực sự quá nguy hiểm.
Trong ký túc xá.
Trong phòng tắm, vòi sen phun ra dòng nước ấm áp. Yêu quái mèo khoan khoái hưởng thụ đôi bàn tay con người gột rửa bộ lông cho nó. Cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.
Yêu quái gà trống đứng ở cửa phòng tắm với vẻ mặt cao ngạo, nhìn bộ dạng hưởng thụ của yêu quái mèo.
Chẳng hiểu sao, tâm trạng nó lại không vui chút nào.
Cứ như thể tình yêu thương của mình sắp bị san sẻ cho kẻ khác vậy.
Tuy nó là yêu quái, nhưng nó cũng có trái tim. Mà có trái tim thì cũng có nghĩa là nó khao khát được yêu thương.
Yêu quái mèo nhìn về phía yêu quái gà trống, ánh mắt thoáng qua một tia khinh miệt, sau đó nó nhẹ nhàng liếm vào lòng bàn tay ông Trương.
“Hi hi, nó liếm tôi này, nhột quá đi.”
Ý tứ của yêu quái mèo quá rõ ràng: Thấy chưa, con gà ngu xuẩn kia? Chỗ này không còn đất cho mày dung thân đâu. Nếu còn chút tự trọng cuối cùng của yêu quái thì cút xéo khỏi đây ngay.
Hai con người này, là của tao