Nhưng về mặt tinh thần thì chắc chắn có vấn đề.
Đây là kết quả anh ta mạnh dạn suy đoán, nhưng kiểu đoán mò này cũng chỉ có thể chôn chặt trong lòng, lỡ nói ra có khi lại thành sỉ nhục người khác. Nếu để sếp biết, sếp chắc chắn sẽ mắng anh ta: "Sao cậu lại có thể nghĩ người ta như thế?".
Vì vậy, anh ta sẽ không nói.
Thời gian tiếp xúc càng khiến anh ta tò mò về hai người họ. Rốt cuộc họ có tâm lý thế nào mà lại làm được những chuyện phi thường như vậy?
Nhưng có một điều duy nhất chắc chắn.
Hai người này là cao thủ.
Công lực cực kỳ cao thâm.
Tuy anh ta rất tự tin vào năng lực của mình, đoán chừng rất ít người có thể tra ra được danh tính của anh, nhưng khi đối mặt với họ, anh có chút mất tự tin. Có khi đối phương đã biết đến sự tồn tại của anh rồi cũng nên.
Tất cả những gì anh làm bây giờ chỉ là quan sát.
Một công việc theo quy trình mà thôi.
*
Đại bản doanh của tà vật.
Tà vật Gián đang ngồi trên một tảng đá, dáng vẻ hiền lành khiến người ta cảm thấy nó vô hại. Tuy thân hình cao lớn nhưng trông nó có vẻ rất an phận.
Lúc này.
Tà vật Gián đang chơi điện thoại. Màn hình hiển thị một game chiến thuật ngũ hành đang hot, nhưng trình độ của nó thì cùi bắp vô cùng, có thể nghe thấy tiếng chửi rủa ầm ĩ của đồng đội vọng ra.
"Thằng cờ hó này, có biết chơi không thế? Cho tao địa chỉ nhà mày đi, xem tao có đến cho nổ sọ mày không!"
"Chơi game thôi mà, đừng chửi bậy. Nhưng nói thật nhé, tao chỉ muốn xiên cả lò nhà mày thôi, có biết chơi không vậy hả? Tướng ngon như thế này mà vào tay mày nát như chó, mày đúng là không phải người mà!"
Nhưng Tà vật Gián vẫn chơi rất vui vẻ, vẻ mặt không hề thay đổi.
Ting ting!
Có tin nhắn đến.
Nó thoát khỏi màn hình game, bấm vào xem tin nhắn.
[...]
Trong khi đó, tiếng chửi rủa trong game vẫn không ngớt.
Bởi vì nó vừa AFK ngay giữa combat tổng.
*
Ngày hai mươi sáu tháng ba!
Cũng là một ngày bình thường như bao ngày khác, không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Ngày hai mươi bảy tháng ba!
Ngày này cũng lặng lẽ, tinh nghịch trôi đi, đến khoảnh khắc cuối cùng mới ngoảnh đầu nhìn lại. Quá khứ đã là quá khứ, không cần mãi khắc ghi trong lòng, hãy trân trọng vẻ đẹp của ngày mai.
Ngày hai mươi tám tháng ba!
Thời tiết không được tốt cho lắm, bên ngoài lất phất mưa bụi. Lâm Phàm và ông Trương đứng trước cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài thay đổi theo thời tiết.
Chán thật.
Họ tựa vào cửa sổ uống sữa đậu nành. Thật ra đối với họ, chỉ có Coca và Sprite mới là thứ nước uống ngon đến mức chạm thẳng vào vị giác, và trong lúc tận hưởng đó, họ lại bất giác nhớ về ngôi nhà thứ hai của mình.
Ngôi nhà thứ hai của họ chính là bệnh viện Hoa Điền.
Ầm ầm!
Giữa cơn mưa bụi, một tiếng sấm lớn đột nhiên vang lên.
Thỉnh thoảng lại có một tia sét xé toạc bầu trời.
“Lâu rồi mình chưa tu luyện.” Lâm Phàm ngẩn ngơ nhìn lên trời, trong mắt ánh lên vẻ khao khát và mong chờ.
“Ở đây có ổ điện.”
Ông Trương rất sẵn lòng giúp Lâm Phàm hoàn thành việc tu luyện. Ông quan sát xung quanh một hồi rồi tìm thấy mấy cái ổ điện.
Chẳng cần Lâm Phàm phải nói thẳng, ông Trương cũng biết anh đang cần gì.
Anh nhìn mấy cái ổ điện, lắc đầu nói: “Mấy cái này không được, dòng điện không đủ mạnh, đối với tôi chẳng có tác dụng gì mấy. Thứ tôi muốn là cái kia kìa.”
Anh chỉ tay lên trời, nơi có nguồn sức mạnh sấm sét thuần khiết.
Thèm nhỏ dãi.
Yêu quái gà trống ngẩng cái đầu gà lên nhìn, nó tò mò lắm. Muốn chết à? Chỉ cần một tia sét trên đó bổ xuống là thành gà quay luôn đấy.
“Hình như tôi nghĩ ra cách rồi.” Ông Trương nói.
Lâm Phàm hỏi: “Cách gì vậy?”
Anh đã thèm muốn dòng điện từ trên trời kia từ rất lâu, lâu lắm rồi.
Khi còn ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, anh đã muốn thử cảm giác đó, nhưng mấy cô y tá phiền phức cứ nhìn chằm chằm vào anh, khiến anh chẳng có cơ hội nào cả.
Bây giờ, cơ hội đã đến.
Anh cảm thấy mình không thể bỏ lỡ được.
“Tôi từng thấy trên TV, có một người đứng trên mái nhà, cầm một cây gậy sắt giơ lên trời là có thể dẫn sét xuống. Tôi nghĩ cậu có thể thử cách này xem sao.”
Ông Trương là một người thích quan sát tỉ mỉ, ông có thể học được kiến thức mới từ TV để giúp Lâm Phàm khai phá con đường tu luyện mới.
“Được không đó?” Lâm Phàm hỏi.
“Được mà.”
“Vậy chúng ta mau đi thử thôi.”
Sau đó, cả hai đi lên mái nhà. Yêu quái gà trống kinh ngạc nhìn theo.
Lên đó thật luôn à?
*
Trên sân thượng.
Ông Trương hỏi: “Có cần tôi châm cứu cho cậu không? Nếu phối hợp thêm công pháp vũ trụ vận động của tôi thì hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn. Tôi sẽ châm vào tay chân cậu, hình thành một vòng tuần hoàn vũ trụ lớn, đến lúc đó, chắc chắn cậu sẽ thu được hiệu quả bất ngờ.”
“Được, nhờ cả vào ông.” Lâm Phàm nói.
Ông Trương cười đáp: “Không có nhờ vả gì hết. Tôi tin cậu có thể tu luyện được, cũng như cậu tin tôi có thể châm cứu vậy. Chúng ta sẽ mãi mãi tin tưởng lẫn nhau, không bao giờ nghi ngờ đối phương.”
Đây là một tình bạn khiến người khác phải ghen tị, một tình bạn mà rất nhiều người ao ước cũng không thể có được.
Hai người nhìn nhau.
“Hì hì!”
“Hì hì!”
Chỉ một nụ cười đơn giản cũng đủ cho thấy họ vui vẻ đến nhường nào.
Yêu quái gà trống run rẩy.
Mẹ nó, cười nghe gớm vãi.
Kỹ thuật châm cứu của ông Trương, phải nói thế nào nhỉ, thật ra rất lợi hại. Bây giờ đã đạt đến cấp độ vũ trụ vận chuyển, có thể nói là cực kỳ kinh khủng.
“Có cảm giác gì không?”