Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 210: CHƯƠNG 210: CA CẤP CỨU HUYỀN THOẠI TRỞ LẠI

Còn những chỗ khác thì khỏi phải bàn, trông chẳng khác gì người chết.

“Bác sĩ, anh có thấy bệnh nhân này trông quen quen không?” Cô y tá nhỏ giọng hỏi.

Bác sĩ cẩn thận quan sát, nhìn tới nhìn lui, nhưng nhìn mãi vẫn không nhận ra bệnh nhân này giống ai.

Ngay lúc ông ta chuẩn bị lên tiếng thì cô y tá đã kéo tay áo ông ta: “Anh nhìn ông ấy xem.”

Cô y tá chỉ tay về phía ông Trương.

Bác sĩ tò mò nhìn sang.

Dù trời đang mưa, cảnh vật có chút mờ ảo nhưng khi nhìn thấy ông Trương, ông ta nhận ra ngay lập tức. Đó là khách quen của bệnh viện Hoa Điền. Sau đó, ông ta liếc nhìn cái xác, không nói lời nào, phất tay.

“Đưa lên cáng, cấp cứu ngay!”

Đừng hỏi tại sao lại đột ngột cần cấp cứu, lý do rất đơn giản. Mấy thành viên của cái biệt đội thích tìm chết này đều đang đứng đây, vậy chắc chắn là có một người trong đội gặp nạn. Ông Trương vẫn lành lặn đứng đó thì người nằm kia nhất định là Lâm Phàm.

Bất kể nguyên nhân là gì, tóm lại là chắc chắn cứu được.

Gã một mắt định lên tiếng giải thích, nhưng bác sĩ đã dứt khoát xua tay ngắt lời: “Anh không cần phải nói gì cả, chúng tôi là dân chuyên nghiệp, mà cậu ta lại là bệnh nhân thân quen của bệnh viện, không ai hiểu cậu ta hơn chúng tôi đâu. Xin nhường đường, chúng tôi cần đến bệnh viện ngay lập tức.”

Ông Trương xách con gà mái đi theo bác sĩ.

Bác sĩ vỗ nhẹ vai ông Trương, nói đầy thâm ý: “Các người đúng là biết chơi thật.”

Gã một mắt đứng ngây tại chỗ, nhìn bóng lưng bác sĩ xa dần, bất lực thở dài. Mẹ kiếp, tôi đã nói gì đâu, sao anh biết được?

Không lâu sau.

Tiếng động cơ gầm lên.

Tài xế xe cứu thương nhấn mạnh chân ga, lạng lách như rồng rắn lên mây, rồi biến mất ở phía xa.

Bệnh viện Hoa Điền.

“Làm ơn tránh đường, cấp cứu đây, xin hãy tránh đường!” Các bác sĩ vừa đẩy xe cáng vừa hô lớn.

Sau đó, một vị bác sĩ gọi điện cho viện trưởng.

Mấy ngày nay Lý Lai Phúc sống rất thảnh thơi. Hôm qua đài truyền hình đến phỏng vấn, còn làm một chuyên đề về ông ta. Gặp được chuyện có thể nâng cao danh tiếng thế này, ông ta chắc chắn không bỏ qua.

Ông ta đã tìm một nhà tạo mẫu tóc chuyên nghiệp để thiết kế kiểu tóc riêng cho mình. Chỉ riêng kiểu tóc đã tốn năm mươi tệ.

Tiếp đó là vấn đề bản thảo diễn văn. Ông ta đã lên mạng xem đi xem lại bài phát biểu của mười vị viện trưởng khác, chắt lọc tinh hoa từ bài diễn văn của họ, tổng hợp lại thành một phiên bản hoàn hảo nhất.

Đạo văn ư?

Không hề có chuyện đó.

Nhiều nhất cũng chỉ là học hỏi tinh hoa mà thôi.

Ông ta sẽ không bao giờ quên vẻ mặt kinh ngạc của đám phóng viên sau khi nghe bài phát biểu của mình. Chắc chắn là họ đã bị bài diễn văn của ông ta làm cho choáng ngợp.

Nhấp ngụm trà đắt tiền, rít một hơi thuốc, cuộc sống thế này đúng là tuyệt vời.

Điện thoại reo.

Ông ta còn chưa kịp nói gì đã bị đầu dây bên kia cướp lời. Ông ta hơi khó chịu, dù gì mình cũng là viện trưởng, sao lại không đợi viện trưởng mở lời trước chứ.

“Viện trưởng, mau tới phòng phẫu thuật đi, có một ca mổ nhất định phải do chính tay viện trưởng thực hiện.”

Người bên kia nói với giọng rất gấp gáp.

Cứ như có chuyện gì lớn lắm.

“Sao lại cần tôi phải ra tay? Các chủ nhiệm khoa khác đâu rồi?”

Mục tiêu hiện tại của ông ta là dưỡng sinh, sống lâu thêm một chút. Dù sao thì bệnh viện Hoa Điền này có thể phát triển hơn nữa hay không phụ thuộc rất lớn vào sức khỏe của ông ta.

“Viện trưởng, bệnh nhân là người của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, lần này cậu ta bị sét đánh. Ca phẫu thuật có độ khó cao thế này chúng tôi không dám làm.”

“Đợi tôi tới.”

Lý Lai Phúc vừa nghe thấy hai chữ “Thanh Sơn” thì không cần nghe vế sau nữa, khỏi đoán cũng biết là ai đến.

Ông ta vớ lấy cặp kính rồi chạy về phía phòng phẫu thuật.

Trong phòng phẫu thuật.

Lý Lai Phúc liếc qua tình hình, càng nhìn càng kinh hãi, mồ hôi trên trán túa ra. Nói thật, vụ hộp biến áp cao thế lần trước đã là nghiêm trọng lắm rồi, mà lần này còn nghiêm trọng hơn cả lần trước.

“Viện trưởng, tình trạng đã thế này rồi, cấp cứu còn có ích gì không?” một bác sĩ hỏi.

Lý Lai Phúc nói: “Là bác sĩ, cứu người là thiên chức của chúng ta, cho dù chỉ có một phần vạn cơ hội cũng phải dốc toàn lực cứu chữa. Cậu nói ra những lời này chứng tỏ tư tưởng của cậu còn non nớt lắm. Đợi phẫu thuật xong thì về chép lại sổ tay bệnh viện một lần cho tôi.”

“Viện trưởng nói rất phải.”

“Nghe viện trưởng nói mà tâm hồn tôi như được khai sáng vậy.”

Các bác sĩ bắt đầu tâng bốc.

Lý Lai Phúc hài lòng phất tay: “Thôi không nói nhảm nữa, bắt đầu phẫu thuật. Dù có khó đến đâu thì cũng phải có chỗ cho chúng ta mổ chứ.”

Nói thì nói vậy, nhưng thật lòng thì với tình trạng hiện tại, Lý Lai Phúc cũng thấy hơi khớp, không biết nên bắt đầu từ đâu. Ông ta hoàn toàn bái phục bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn này rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!