Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 212: CHƯƠNG 212: SAO TỰ DƯNG THẤY HOANG MANG QUÁ

Dạo gần đây, cuộc sống của anh ta khá chật vật. May mà gặp được một vị ân nhân, người đó đã ra tay tương trợ lúc anh nguy cấp nhất. Cho dù đối phương là bệnh nhân tâm thần thì cũng là ân nhân mà anh ta phải khắc cốt ghi tâm suốt đời.

“Y thuật của viện trưởng cao siêu lắm, người này chắc chắn sẽ được cứu thôi.”

“Còn phải nói, viện trưởng là nhân vật số một của bệnh viện này đấy.”

Hai vị bác sĩ vừa đẩy băng ca cấp cứu, vừa không quên nịnh nọt viện trưởng.

Trương Hồng Dân chẳng mấy bận tâm, chuẩn bị đi rót chút nước nóng cho con gái. Lúc đi ngang qua băng ca, anh tò mò liếc nhìn bệnh nhân, rồi đột nhiên kinh hãi kêu lên:

“Ân nhân, sao cậu lại ra nông nỗi này?”

Anh ta trợn tròn mắt.

Cứ ngỡ kiếp này sẽ không phải gặp lại ân nhân trong bệnh viện nữa, ai ngờ lại gặp rồi.

Các bác sĩ đều vô cùng kinh ngạc, nhìn khuôn mặt đen thui của Lâm Phàm. Nói thật thì, đúng là khó mà nhận ra nổi đây là ai.

“Thế này mà anh cũng nhận ra được à?”

“Dù ân nhân có hóa thành tro, tôi cũng nhận ra.” Trương Hồng Dân kinh hãi tột độ. Cách đây một thời gian ân nhân cũng từng nhập viện, nghe nói là do chạm phải trạm biến áp cao thế. Lúc đó anh ta còn hỏi thăm, sao giờ lại thành ra thế này.

Mãi đến khi biết được nguyên nhân.

Anh ta mới thấm thía. Có lẽ đây là hành vi đặc trưng của bệnh nhân tâm thần.

Ông Trương nói: “Để tu luyện, cậu nhóc này đã dẫn sét vào người hòng đột phá cảnh giới cao hơn. Kết hợp với thuật châm cứu của tôi nữa nên thành công rồi.”

Các bác sĩ nhìn nhau, lộ rõ vẻ bất lực, không dám hó hé thêm lời nào, sợ lỡ miệng nói gì đó khiến bệnh nhân tâm thần không vui. Họ đỡ bệnh nhân lên giường, sau đó lặng lẽ rời đi.

Trương Hồng Dân nhìn thời tiết bên ngoài, dẫn sét vào người, nói trắng ra thì chính là bị sét đánh.

Ân nhân đúng là biết chơi thật. Anh chỉ có thể thầm cảm thán, ân nhân đúng là người có một không hai. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng anh không thể quên rằng cả ân nhân và ông Trương này đều là bệnh nhân tâm thần.

Tóm lại là vẫn nên cẩn thận một chút.

“Ba ơi, anh ấy sao thế ạ?” Cô bé hỏi.

Trương Hồng Dân đáp: “Không sao đâu con, chỉ là sự cố trong lúc tu hành thôi.”

Thấy sắc mặt con gái đã hồng hào trở lại, tâm trạng anh ta cũng tốt lên nhiều, cảm thấy cuộc sống lại có hy vọng rồi.

Nếu không có ân nhân giúp đỡ, anh ta thật sự không biết mình sẽ ra nông nỗi nào nữa, có lẽ sẽ chỉ như một cái xác không hồn vật vờ trên cõi đời này.

Bên giường bệnh.

Lâm Phàm vẫn chưa tỉnh lại, còn đang hôn mê sâu. Không ai biết đây là do bị sét đánh đến ngất đi, hay là do công pháp vũ trụ của ông Trương gây ra, ít nhất thì hiện tại anh vẫn còn sống.

Ông Trương lấy kim bạc ra. Lúc trước ông đã nói sau này sẽ tiếp tục châm cứu cho Lâm Phàm. Hiện tại chính là cơ hội tốt nhất.

“Đừng cản tôi.”

Trương Hồng Dân yên lặng ngồi đó, nhìn chằm chằm vào giường bệnh bên cạnh, chỉ dám nhìn chứ không dám lên tiếng, mặc cho đối phương đâm kim bạc vào người ân nhân.

Thật ra anh ta rất muốn ngăn cản, nhưng anh ta là chỗ dựa duy nhất của con gái, lỡ có mệnh hệ gì thì phải làm sao.

Ân nhân, cậu nhất định phải cố gắng chịu đựng nhé.

Nếu cậu thật sự xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho cậu.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Phương pháp luyện khí công vô cùng huyền diệu. Nó là một phương pháp tu luyện khai phá tiềm năng cơ thể con người, yêu cầu lúc tu luyện cực kỳ cao. Muốn tu luyện đến cảnh giới đỉnh cao là vô cùng khó, chỉ khi đạt được trạng thái như Lâm Phàm thì mới có cơ may.

Mặc dù đã hôn mê.

Nhưng lúc này cơ thể anh lại tự chủ vận động, những hạt năng lượng lơ lửng trong không khí đang dần dung nhập vào cơ thể anh. Đây là thứ mà người bình thường không thể cảm nhận được.

Phá kén thành bướm cần phải có thời gian.

Hiện tại anh đang trải qua quá trình đó.

Lưu Ảnh vẫn luôn theo dõi Lâm Phàm và ông Trương.

“Đáng sợ thật, vậy mà vẫn chưa chết.”

Nếu là anh ta bị sét đánh thì chắc chắn đã đi đời nhà ma từ lâu rồi. Rốt cuộc hai người mà sếp lôi kéo về bộ phận là quái vật cỡ nào vậy.

Anh ta nghe bác sĩ nói người này là bệnh nhân tâm thần.

Thật nực cười.

Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý. Dù sao thì sau khi bị sét đánh, có bị bác sĩ đồn là tâm thần thì cũng bình thường thôi.

Ngày hai mươi chín tháng ba!

Thời tiết đã đẹp hơn, một ngày mới tươi sáng bắt đầu.

“Đây là trứng gà tôi vừa nhờ y tá luộc xong, cậu ăn đi.” Ông Trương đưa quả trứng do gà mái đẻ cho y tá. Y tá luộc chín rồi mang tới. Chỉ là trông cô y tá có vẻ hơi sợ hãi, giống như vừa gặp ma vậy.

Trứng gà được đưa đến trước miệng Lâm Phàm.

Sau khi Lâm Phàm tỉnh lại, toàn thân không thể nhúc nhích, chỉ có đôi mắt là còn đảo được. “Đưa cho cô bé ăn đi, con bé cần bồi bổ dinh dưỡng.”

Ông Trương nhìn quả trứng gà trong tay. “Vậy cho cô bé quả của tôi đi.”

“Ông thích ăn trứng gà mà, ông ăn một quả đi, tôi không cần đâu.” Lâm Phàm nói.

Thật là một tình bạn cảm động đất trời, khiến người người phải rơi lệ.

Chỉ là, tình hình trước mắt đối với Trương Hồng Dân mà nói, lại có cảm giác khá rùng rợn. Anh ta lấy ra một quả trứng gà, nói: “Ân nhân, không cần nhường đâu, chỗ chúng tôi vẫn còn.”

Anh ta rất biết ơn ân nhân. Hành động đứng chắn trước cửa phòng bệnh đã đủ cho thấy anh tin tưởng ân nhân đến mức nào, chỉ là anh không dám tin tưởng một bệnh nhân tâm thần khác mà thôi.

“Vậy thì tốt.” Lâm Phàm há miệng, nuốt trọn quả trứng. “Ngon thật đấy.”

“Gà mái, mày giỏi lắm.”

Yêu quái gà trống đau lòng muốn chết. Trứng do chính nó đẻ ra, vậy mà lại phải trơ mắt nhìn con mình trở thành thức ăn cho người khác. Sao trên đời lại có người cha độc ác như vậy chứ. Đúng là tán tận lương tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!