Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 22: CHƯƠNG 22: NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH, TRẢ LẠI THÂN XÁC!

"Cậu có thể đừng nhìn tôi như vậy được không? Nhìn mà tôi thấy lạnh hết cả sống lưng." Cô y tá không dám ngẩng đầu đối diện với nụ cười và ánh mắt trong veo của người kia.

"Được thôi." Lâm Phàm nói vậy, nhưng nụ cười và ánh mắt vẫn y nguyên, cứ lặng lẽ nhìn cô. Đây là cách hắn cho là thân thiện nhất, cũng là thói quen mà hội bệnh nhân ở Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn hay làm.

Ai cũng cười như thế, dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào đối phương.

Thời gian dường như ngưng đọng, khiến họ quên hết mọi thứ xung quanh.

Cứ thế nhìn nhau.

Để truyền đi sự thân thiện.

Cứ như thể họ có thể cười và nhìn nhau cả ngày lẫn đêm không biết mệt, vì trong lòng sẽ cảm thấy ấm áp vô cùng.

Trong phòng bệnh.

Dương Tử Thiên nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trong điện thoại, đó là ảnh chụp sau khi Trần Dương cứu người, cánh tay đẫm máu trông đặc biệt nhức mắt. Còn về phần Lý Hổ ôm đùi Trần Dương khóc rống lên thì đã bị cậu ta cho ra rìa hoàn toàn.

Cậu ta lướt ngón tay, đăng tấm ảnh lên trang cá nhân kèm theo dòng trạng thái:

"Trong lòng tôi, Trần ca như Chiến Thần giáng thế, mười vạn tướng sĩ quỳ rạp trước mặt. Anh chính là thần tượng của đời tôi."

Cũng phải thôi, đám học sinh thường có chút “chuunibyou” (ảo tưởng sức mạnh tuổi teen).

Đường Kiệt nuốt không trôi cục tức này. Ở trường, cậu ta vốn là một nhân vật hô mưa gọi gió, nào đã phải chịu nhục thế này bao giờ.

Cậu ta mở ngăn kéo, một con dao cất giấu bao "câu chuyện" đang lẳng lặng nằm ở đó.

"Tao về rồi đây, lần này gặp phải rắc rối, mong mày có thể giúp tao dọa hắn một phen." Đường Kiệt đứng trước ngăn kéo nhìn hồi lâu, một giọng nói cứ văng vẳng bên tai.

"Cầm nó lên đi, mày chính là kẻ không một ai dám động vào."

"Nơi bí ẩn đó tốt lắm, người ở đó nói chuyện dễ nghe, quan trọng là bao ăn bao ở, không lo không nghĩ. Cầm lên đi, nghe tao, cầm lấy chìa khóa và đi đến vùng đất bí ẩn ấy đi."

Ting!

Điện thoại vang lên tiếng tin nhắn mới.

Đường Kiệt cầm điện thoại lên, mở màn hình, một tấm ảnh đập vào mắt.

“...”

Thời gian trôi qua, cậu ta đã chìm vào suy tư cả tiếng đồng hồ kể từ khi thấy bức ảnh mà bạn học gửi tới.

Trong ảnh, Trần Dương đang bình tĩnh đứng trước cửa sổ, gương mặt nở một nụ cười. Một ông chú tóc tai bù xù đang quỳ trước mặt cậu, cánh tay cậu ta rỏ đầy máu tươi, vết rách sâu đến nỗi có thể nhìn thấy cả xương.

Tấm ảnh đầy máu me này đã mang đến cho Đường Kiệt một cú sốc cực lớn.

Ực!

Đường Kiệt bất giác nuốt nước bọt.

Rầm!

Cậu ta hoảng hốt đóng sầm ngăn kéo lại. Chiếc chìa khóa dẫn đến vùng đất kỳ bí kia sẽ vĩnh viễn bị phong ấn trong bóng tối.

"Xin lỗi, tao sai rồi."

Cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện, thích bắt nạt bạn bè mà thôi.

Bây giờ cậu ta đã biết mình biết ta, có cho vàng cũng không dám đối đầu với một nhân vật như Trần Dương nữa. Đó là một tên nhóc có ánh mắt khiến người ta không rét mà run.

Nụ cười quỷ dị, ánh mắt trong veo, cánh tay đẫm máu.

Cái cảnh này trông sợ bỏ xừ đi được!

Trong bệnh viện.

Lâm Phàm đang đứng trước cửa bệnh viện thì trong đầu đột nhiên vang lên một âm thanh bí ẩn.

[Nhiệm vụ: Hoàn thành.]

[Ghi chú: Người sáng lập Thiên Chùy Bách Luyện Pháp đã mỉm cười hài lòng, hậu duệ đời thứ 199 Trần Dương cuối cùng cũng trở thành một người đàn ông thực thụ.]

[Phần thưởng: Thiên Chùy Bách Luyện Pháp (viên mãn).]

[Thưởng thêm: Khí Công Tu Hành Pháp.]

[Lần xuất hiện tiếp theo: Ngày 1 tháng 4.]

[Trở về!]

Một sức mạnh thần bí kéo linh hồn Lâm Phàm lướt nhanh về phía bầu trời. Cảm giác ấm áp như được trở về Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn khiến hắn vô cùng thư thái.

Đúng lúc này, ý thức của Trần Dương đang ngủ say trong cơ thể bỗng tỉnh lại.

"Tôi là ai?"

"Tôi đang ở đâu?"

Nụ cười thường trực biến mất, ánh mắt trong veo cũng không còn. Giờ đây, cậu mới là Trần Dương thật sự, không còn là Lâm Phàm chiếm dụng thân xác này nữa.

Trần Dương ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh.

Cậu nhớ rõ ràng mình đang ngủ ở nhà, sao bây giờ lại ở trong bệnh viện rồi?

Trần Dương mơ màng giơ tay lên định gãi đầu. Nào ngờ...

"A!"

Cơn đau dữ dội ập tới.

Trần Dương nhìn thấy cánh tay bị bó bột trắng xóa, đầu óc liền choáng váng, sau đó, cậu hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng.

"Đau! Đau chết mất! Mẹ ơi, mẹ đâu rồi..."

Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Phòng bệnh số 666.

Lâm Phàm tỉnh dậy trên giường bệnh, đồng hồ vừa điểm qua mười hai giờ đêm.

00:01.

"Một giấc mơ thú vị, chỉ hơi ngắn một chút."

Lâm Phàm nằm xuống đắp chăn, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười, rồi nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!