Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 225: CHƯƠNG 225: SẾP LỚN NHÂN TỪ BẤT THƯỜNG

Đúng như dự đoán!

Anh Phi thay đổi rồi, còn thay đổi một cách bất thường nữa. Anh Phi trước kia đâu có cái kiểu bắt chước người khác làm mấy trò biến thái thế này.

Hắn không dám hó hé, cũng chẳng dám đáp lời.

*

Tập đoàn Phi Long.

Lâm Phàm bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời, phát hiện tập đoàn này hoành tráng thật. Một đám người đứng nghiêm chỉnh hai bên, cúi đầu chào cung kính:

“Chào anh Phi.”

“Chào anh Phi.”

Khung cảnh hoành tráng ra phết. Cả đám mặc đồ đen, ánh mắt nhìn anh Phi tràn đầy sùng bái.

Đây chính là thần tượng trong lòng họ.

Bên trong văn phòng.

Lâm Phàm thấy văn phòng này sang chảnh thật, trang trí cũng bắt mắt ghê. Hắn ngồi phịch xuống chiếc ghế chỉ dành cho chủ tịch, táy máy sờ mó mấy món đồ lạ lẫm trên bàn, máu tò mò lại nổi lên.

Cùng lúc đó, tại tầng hầm của tập đoàn Phi Long.

Một thanh niên đang bị treo lên, mặt mũi sưng vù. Bên cạnh là một đám tay chân cầm gậy gộc, liên tục thụi vào bụng gã.

“Tiêu Đại Long, tập đoàn đối xử với mày không tệ. Chút chuyện cỏn con cũng làm không xong, mày có biết đã gây ra tổn thất lớn thế nào không hả? Vi phạm quy tắc thì phải bị phạt, mà tội của mày thì nặng lắm rồi, không giữ lại được. Nhưng xử thế nào còn phải chờ lệnh của anh Phi. Lát nữa bọn tao sẽ đưa mày lên gặp anh ấy, cứ chuẩn bị tinh thần đi là vừa!”

Một người đàn ông trung niên mặt mày hung tợn dí cây gậy vào đầu Tiêu Đại Long.

“Tao nghĩ anh Phi chắc chắn sẽ quẳng mày xuống biển cho cá ăn.”

Không lâu sau.

Một thanh niên chạy tới báo cáo tình hình với gã đàn ông trung niên.

Gã gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho người thả Tiêu Đại Long xuống. Anh Phi đã về, mọi chuyện cứ để anh Phi định đoạt.

Gã là trưởng ban kỷ luật của tập đoàn Phi Long, chuyên xử lý những kẻ phá vỡ quy tắc. Thủ đoạn của gã cực kỳ tàn nhẫn, giết người không ghê tay, dù là anh em thân thiết cũng không nương tình.

Chỉ cần làm trái quy tắc.

Thì bất kể có từng mời gã ăn cơm hay không, cũng phải ăn một trận đòn nhừ tử, bị đánh cho khóc cha gọi mẹ.

Tại văn phòng chủ tịch.

Cốc cốc!

Một lát sau, một đám người bước vào. Tiêu Đại Long toàn thân run lẩy bẩy bị lôi vào, lòng sợ hãi tột độ. Gã biết rõ sự tàn nhẫn của anh Phi nên sớm đã bị dọa cho hồn bay phách lạc, mặt trắng bệch không còn giọt máu.

“Anh Phi…” Tiêu Đại Long vừa thốt ra hai chữ đã bị trưởng ban kỷ luật tát một cái trời giáng.

“Câm mồm! Ai cho mày tự tiện gọi tên anh Phi? Mày đã gây tổn thất lớn như vậy cho tập đoàn, đồ phản bội! Xem tao xử mày thế nào!”

Những kẻ xung quanh không ai dám nhúc nhích, trong lòng sợ hãi khôn cùng.

Bọn họ đều vô cùng khiếp sợ.

Trong số đó có vài người anh em thân thiết với Tiêu Đại Long, họ thấy bất bình nhưng thân phận thấp kém nên không dám lên tiếng, chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn.

Lâm Phàm chỉ vào người đàn ông trung niên, hỏi: “Sao ông lại đánh người ta?”

“Dạ, là do anh Phi dặn dò ạ.”

Gã đàn ông trung niên cúi đầu đáp. Gã biết anh Phi đã nổi giận. Nếu chỉ là chuyện vặt, bọn họ đã tự giải quyết chứ không cần lôi người lên làm phiền anh Phi, chỉ cần báo cáo là xong. Nhưng chuyện này liên quan đến mạng người, nhất định phải có ý kiến của anh Phi nên họ mới đưa người tới.

Lâm Phàm nhận ra đám người này xấu tính thật.

Cộc cằn kinh khủng.

Hở ra là đánh người.

Đầu óc chắc chắn có vấn đề rồi. May mà viện trưởng Trương không có ở đây, không thì ông ấy đã bị dọa cho hết hồn.

“Cậu đứng lên đi, quỳ ở đó làm gì?”

Lâm Phàm thấy thanh niên này trông thảm quá, mặt đầy máu, chắc chắn là bị thương rồi. Nếu có viện trưởng Trương ở đây thì có thể nhờ ông ấy tiêm cho vài mũi.

Tiêu Đại Long không dám đứng dậy.

Gã sợ.

“Anh Phi, em thật sự không cố ý! Chỉ là lúc chuẩn bị hành động, mẹ em đột nhiên ngất xỉu ở nhà, em không còn cách nào khác, đành phải đưa mẹ vào bệnh viện.”

Tiêu Đại Long vừa khóc vừa thanh minh, bò về phía trước nhưng bị đám người đè chặt xuống, không thể chống cự.

Những anh em xung quanh đều cúi gằm mặt.

Họ đều biết hoàn cảnh của Tiêu Đại Long nên rất thông cảm, nhưng đáng tiếc gã đã lầm đường lạc lối, muốn quay đầu cũng chẳng dễ dàng, chỉ có thể tự trách số phận mà thôi.

Trong đám đông, một người đàn ông đứng im lặng quan sát mọi chuyện, mặt không chút biểu cảm.

Anh ta là cảnh sát chìm.

Mục đích duy nhất là triệt phá tổ chức tội phạm này.

Chỉ là tập đoàn Phi Long quá lớn, việc thu thập bằng chứng vô cùng khó khăn. Anh ta đã nằm vùng ở đây ba năm trời mới leo lên được vị trí hôm nay, muốn tiến xa hơn nữa thì không biết phải đợi đến bao giờ.

Lâm Phàm hỏi: “Mẹ cậu bệnh nặng lắm à?”

Tiêu Đại Long đáp: “Bác sĩ nói mẹ tôi bị bệnh máu trắng.”

Lâm Phàm gãi đầu, thấy hơi lạ. Lại là bệnh máu trắng, giống hệt bệnh của đứa bé kia.

Ngay sau đó.

Tiêu Đại Long hoảng hốt van xin: “Anh Phi, xin anh đừng động đến mẹ tôi! Tất cả là lỗi của tôi. Bệnh của bà ấy nặng lắm rồi, không sống được bao lâu nữa đâu. Xin anh cho tôi chút thời gian để thu xếp cho mẹ tôi. Sau đó, tôi xin chịu mọi hình phạt, dù có chết cũng không một lời oán thán!”

“Anh Phi, tôi cầu xin anh!”

Gã đã theo tập đoàn Phi Long đủ lâu để biết anh Phi tàn độc đến mức nào, đối với kẻ thù hay người của mình đều nhẫn tâm như nhau. Một khi đã vi phạm quy tắc, cả gia đình cũng sẽ bị liên lụy.

Những chuyện như vậy, gã đã từng tận mắt chứng kiến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!