“Cậu nói cái gì?” Đoạn Sơn Hổ đứng phắt dậy, đôi mắt trợn trừng: “Tất cả những gì cậu nói đều là thật hết hả?”
Đàn em thân tín đáp: “Là thật một trăm phần trăm ạ. Chuyện này lan khắp thành phố rồi, ai cũng biết Tập đoàn Phi Long tiêu đời rồi.”
Vì quá kích động, mặt Đoạn Sơn Hổ đỏ bừng, máu nóng dồn lên não.
“Tốt, tốt.”
“Mẹ kiếp! Lão tử đã biết Tập đoàn Phi Long sớm muộn cũng sập, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Đúng là trời cũng giúp ta! Để ta chống mắt lên xem, từ nay về sau ở cái thành phố H này, còn thằng nào dám so kè với Đoạn Sơn Hổ ta đây nữa!”
Đoạn Sơn Hổ phấn khích đến mức không thể kiềm chế nổi, chỉ muốn xé áo gào lên cho hả dạ.
“Từ nay về sau, thành phố H chính là của ta.”
“Địa bàn cũng đều là của ta.”
Lúc Bát gia đang ở nơi ẩn náu nghe được tin này thì thở phào nhẹ nhõm. Trời đất ơi, đúng là dọa chết người mà! Nếu ông ta cũng tham gia bữa tiệc rượu đó, e là giờ này cũng bị tóm gọn rồi.
Nghĩ lại mà thấy lạnh gáy.
Đúng là già rồi, giữ mạng là trên hết.
Mấy ngày sau.
Trong phòng thẩm vấn, một ánh đèn chiếu thẳng vào mặt Đoạn Sơn Hổ.
Đoạn Sơn Hổ đưa tay che mắt, dần thích ứng với ánh đèn rồi mới mở mắt ra. Sắc mặt hắn ta trắng bệch như tờ giấy, không còn một giọt máu.
Người thẩm vấn hỏi: “Anh còn gì để nói không?”
Đôi tay bị còng của Đoạn Sơn Hổ run run nhận lấy điếu thuốc, hắn rít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả khói: “Tôi thật sự không thể ngờ được. Người bình thường không ai làm thế cả, thằng đó đúng là bị điên, một thằng thần kinh chính hiệu.”
Vui quá hóa buồn chính là câu nói đại diện cho Đoạn Sơn Hổ lúc này.
Biết tin Chúc Phi bị bắt, đêm đó hắn mừng đến mất ngủ, kéo cả đám đàn em đến hộp đêm quẩy tưng bừng suốt đêm.
Để rồi sáng hôm sau đã bị “mời” đến đây uống trà.
Nói thật.
Ban đầu, hắn còn khịt mũi coi thường, nghĩ bụng: Lại giở trò à? Không có bằng chứng mà cũng đòi bắt tao? Đúng là một lũ điên, nằm mơ giữa ban ngày!
Cho đến khi đoạn video được chiếu ngay trước mắt, sắc mặt Đoạn Sơn Hổ mới tái mét như gặp ma. Mẹ kiếp, sao thứ này lại có ở đây được chứ?!
Người thẩm vấn đáp: “Không, cậu ta có giác ngộ rất cao, muốn hoàn lương làm người tốt.”
Đoạn Sơn Hổ cười khẩy: “Với những tội ác mà nó đã gây ra, nó mà cũng có cơ hội làm người tốt sao?”
Người thẩm vấn cười: “Cậu ta có được hay không thì tôi không biết, nhưng anh thì chắc chắn là không có cơ hội đó rồi. Phải nói thật, các người bám rễ ở thành phố H bao năm nay đã gây ra không biết bao nhiêu tai họa. Bây giờ cuối cùng cũng nhổ cỏ tận gốc được rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại, chúng tôi phải cảm ơn Chúc Phi đấy. Nếu không phải cậu ta giao ra toàn bộ bằng chứng, muốn bắt được anh đúng là khó như lên trời.”
Đoạn Sơn Hổ gằn giọng: “Tôi muốn gặp luật sư.”
Bề ngoài thì có vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng hắn đã hoảng như gà mắc tóc.
Sân thượng.
Gió thật to.
Nụ cười trên môi Từ Kiến rạng rỡ chưa từng thấy. Anh chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái như lúc này. “Sếp, tôi có thể khôi phục thân phận rồi phải không? Mọi chuyện kết thúc rồi.”
Sự nghiệp nằm vùng của anh cuối cùng cũng đã kết thúc.
Cuộc sống tươi đẹp đang vẫy gọi.
Anh chờ đợi câu trả lời của sếp, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Quay đầu nhìn lại, anh thấy sếp đang tựa vào lan can, lẳng lặng hút thuốc. Không hiểu sao, một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng anh.
“Từ Kiến, cậu nghĩ xem, tại sao Chúc Phi lại tự ra đầu thú?”
Từ Kiến đáp: “Chắc là lương tâm cắn rứt, đột nhiên muốn hoàn lương chăng?”
“Không, không phải lương tâm trỗi dậy đâu. Chắc chắn có âm mưu, một âm mưu cực lớn. Có lẽ hắn đang chịu tội thay cho kẻ khác. Cậu nghĩ mà xem, trong một thời gian ngắn như vậy mà Chúc Phi đã có thể làm mưa làm gió ở thành phố H, nếu nói sau lưng không có ai chống lưng thì đúng là chuyện hoang đường.” Sếp quả là người sâu xa, suy nghĩ thấu đáo.
Dự cảm chẳng lành trong lòng Từ Kiến càng lúc càng lớn: “Sếp, có chuyện gì ông cứ nói thẳng đi. Để tôi xem mình có chịu nổi không đã.”
“Cậu sẽ tiếp tục nằm vùng trong tù, tìm cho ra kẻ chống lưng thật sự cho Chúc Phi là ai. Tôi biết yêu cầu này rất tàn nhẫn với cậu, nhưng tất cả những gì chúng ta làm đều là vì một tương lai tươi sáng hơn. Cậu và tôi đều mang trên vai trách nhiệm này.” Sếp vừa vỗ về cảm xúc của Từ Kiến, vừa khéo léo “tẩy não” anh.
Mục đích là hy vọng anh sẽ đồng ý.
Từ Kiến nhìn sếp chằm chằm, vẻ mặt không thể tin nổi: “Các người không thấy mình quá tàn nhẫn sao? Tôi đã nằm vùng bao nhiêu năm trời, những gì tôi phải chịu đựng không phải là thứ người thường có thể tưởng tượng nổi! Bây giờ mọi chuyện đã xong, ông còn quan tâm kẻ chống lưng cho hắn là ai làm gì? Đó là việc của bên điều tra, liên quan quái gì đến chúng ta?”
Sếp thở dài, vỗ nhẹ lên vai Từ Kiến: “Chúng tôi hỏi rồi, nhưng miệng của Chúc Phi kín như bưng, cạy không ra nửa lời. Hắn cứ khăng khăng nói không có ai chống lưng cả. Cậu cũng biết tính hắn mà, muốn hắn nói ra sự thật là chuyện không thể. Chỉ có cậu, người thân cận với hắn nhất, mới có thể dựa vào những manh mối thường ngày để tìm ra điểm đột phá.”