Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 239: CHƯƠNG 239: TRỞ VỀ CHỐN CŨ

Hầu hết thành viên của tập đoàn Phi Long đều lĩnh án từ mười đến hai mươi năm tù, kẻ nào có bằng chứng xác thực thì nhận án chung thân.

Riêng Lâm Phàm thì bị tuyên án tử hình nhưng được hoãn thi hành. Bằng chứng chống lại gã nhiều hơn bất cứ ai, nhưng vì cảnh sát muốn khai thác thêm thông tin nên gã mới tạm thời giữ được mạng.

Bởi vì gã là một nhân vật đặc biệt, hoàn cảnh bị bắt cũng rất hy hữu, một phóng viên đã hỏi:

“Bây giờ ông có suy nghĩ gì?”

Lâm Phàm nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười đáp: “Tôi muốn làm người tốt.”

Lúc bị áp giải rời khỏi tòa án.

Gã ngước nhìn bầu trời, hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Con đường làm người tốt bắt đầu từ bước chân này, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.

Một tháng sau.

Trên sân thượng quen thuộc.

“Từ Kiến, bây giờ thân phận nằm vùng của cậu đã được công khai, không cần sợ ai biết nữa, sao còn lên sân thượng làm gì?”

Từ Kiến dựa vào lan can, rít một hơi thuốc thật sâu rồi ngẩng đầu nhả ra một làn khói: “Sếp, tôi phát hiện chuyện này không đơn giản như chúng ta nghĩ. Có lẽ sau lưng Lâm Phàm chẳng có ô dù nào cả. Hơn nữa, gã thay đổi đến mức khiến tôi thấy xa lạ, tôi nghi ngờ đầu óc gã có vấn đề, rất có thể đã bị bệnh tâm thần.”

“Nếu được, tôi đề nghị đưa gã đến bệnh viện tâm thần để giám định.”

Anh ta có thể nói Lâm Phàm rất kỳ lạ được không?

Nụ cười của gã khiến người ta không dám nhìn thẳng, tóm lại là cảm thấy vô cùng âm u, thêm cả cách nói chuyện cũng rất quái gở, không giống người bình thường chút nào.

Sếp vỗ vai Từ Kiến, nói: “Đừng nghĩ nhiều quá. Nếu gã có vấn đề tâm thần thật thì nơi chờ gã không phải nhà tù mà là bệnh viện tâm thần. Tôi nghĩ đây có lẽ cũng là một mánh khóe cao tay của gã. Nếu sau lưng gã thật sự có ô dù, chắc chắn chúng sẽ mua chuộc được bác sĩ giám định, khi đó gã có thể đường hoàng ra khỏi tù. Ở bệnh viện tâm thần thì thuận tiện hơn ở trong tù nhiều.”

Từ Kiến ngẫm nghĩ rồi lặng lẽ gật đầu: “Sếp nói cũng có lý.”

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Một năm sau.

Trong phòng làm việc tại nhà tù.

“Sếp, tôi xin rút khỏi nhiệm vụ nằm vùng. Cuối cùng tôi cũng nhận ra rồi, đối với tôi thì đây đúng là một cái hố. Nếu thật sự có ô dù thì không thể nào tôi lại không tìm ra được chút manh mối nào. Bây giờ tôi thấy gã sống rất tốt, mỗi ngày đều rất ổn định, tiền trợ cấp lao động nhận được còn quyên góp hết cho viện phúc lợi trẻ em Hoa Hoa.”

“Điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi là gã còn kêu gọi đám đàn em cũ quyên góp hết tiền phụ cấp lao động cho viện phúc lợi, ngay cả phần của tôi cũng không tha.”

“Có lẽ gã đã nói đúng. Lúc tự thú, gã bảo muốn làm một người tốt.”

Từ Kiến từ một người tràn đầy tự tin đến bây giờ đã phải thỏa hiệp, một sự thay đổi rất lớn.

Nói thật, anh ta chịu thua rồi.

Tóm lại, anh ta cảm thấy mình đã hoàn toàn lãng phí thanh xuân ở nơi này.

“Từ Kiến, sao cậu lại nghĩ vậy được? Đã kiên trì được một năm rồi, sao không cố thêm chút nữa? Cậu và gã ở chung lâu như vậy, cũng xem như là bạn tâm giao rồi, tin tôi đi, cậu nhất định sẽ thành công.”

Từ Kiến nhìn sếp, cảm thấy sếp chỉ muốn dựa vào vụ này để thăng chức mà thôi.

Nhưng nghĩ lại thì cũng có lý, đã kiên trì đến tận bây giờ, cố thêm chút nữa hình như cũng không thành vấn đề.

Các thành viên của tập đoàn Phi Long đến giờ vẫn không hiểu tại sao mình lại bị tống vào đây.

Cảnh sát lấy bằng chứng từ đâu ra?

Bọn họ vẫn rất nghe lời Lâm Phàm, nhưng tất nhiên cũng có kẻ nghĩ bụng, đều vào tù cả rồi, ông còn muốn làm đại ca à? Để xem đánh thử ông trùm cũ thì cảm giác sẽ thế nào.

Nhưng cho đến khi có một tên không biết sống chết đá gãy chân sau của Lâm Phàm, bọn họ mới hiểu ra, anh Phi vẫn mãi là anh Phi, mày không phục cũng phải phục.

Ba năm sau.

Từ Kiến ra tù.

Anh ta cảm thấy mình đúng là một thằng ngốc, bị lừa một vố đau, lãng phí ba năm trời một cách vô ích trong tù. Trước đây làm nằm vùng ở ngoài còn được tự do.

Bây giờ thì tính là cái gì chứ?

Đúng là óc heo mà.

Bên ngoài nhà tù, một chiếc xe của đài truyền hình đậu sẵn. Một nữ phóng viên trẻ trung, xinh đẹp cầm micro, hướng về phía ống kính, nở nụ cười ngọt ngào:

“Thưa quý vị khán giả, hiện chúng tôi đang có mặt tại cổng chính nhà tù thành phố H. Như quý vị có thể thấy, rất nhiều đồng nghiệp trong giới truyền thông đã có mặt tại đây. Hôm nay, chúng tôi muốn phỏng vấn một nhân vật từng hô mưa gọi gió một thời, ông trùm Lâm Phàm, chủ tịch của tập đoàn Phi Long.”

“Nếu quý vị khán giả tò mò Lâm Phàm là ai, có thể tìm kiếm trên mạng để biết vị đại ca khét tiếng trong giới giang hồ này từng đáng sợ đến mức nào.”

“Nhưng điều càng khiến người ta không thể tin nổi là vị đại ca ngông cuồng một thời này, sau khi vào tù, đã kêu gọi các thành viên cũ trong tù quyên góp toàn bộ tiền trợ cấp lao động nhận được cho viện phúc lợi trẻ em Hoa Hoa.”

“Và cũng nhờ vậy, nhiều năm qua, viện phúc lợi trẻ em Hoa Hoa đã đào tạo ra hơn mười nhà khoa học hàng đầu. Không thể không nói, đây là một câu chuyện vô cùng đáng kinh ngạc.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!