Yêu quái cá sấu gầm lên một tiếng rồi chậm rãi bò tới. Hiện tại nó đã mất một chân trước. Vốn dĩ nó là một yêu quái ẩn mình rất thành công trong đàn cá sấu ở vườn thú.
Nhưng nó chỉ muốn gào lên rằng, đám cá sấu ngu độn kia làm nó tức lộn cả ruột.
Ngay khi sóng âm của yêu quái gián truyền đến, một tên loài người ngu xuẩn đã ném miếng thịt vào giữa bầy. Lúc đó nó đang phơi nắng trên bờ, bỗng bị một con cá sấu đang ngủ giật mình tỉnh giấc ngoạm lấy chân trước. Sau đó, con cá sấu kia liền thực hiện cú "xoay vòng tử thần", xé toạc chân nó rồi nuốt chửng ngay trước mắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, nó thật sự hoảng loạn.
Đầu óc nó hoàn toàn trống rỗng.
Con cá sấu ngu đần kia, mày có biết mày vừa cắn ai không hả?
Yêu quái gà trống trơ mắt nhìn con cá sấu ngu ngốc kia chén no nê xong lại lăn ra ngủ say sưa.
Nhận được sóng âm của yêu quái gián, nó không thể nhịn được nữa mà hiện nguyên hình, tung một cước đạp bay con cá sấu kia trong ánh mắt đầy ngưỡng mộ của nó.
Yêu quái gà trống rất sợ hãi, đồng loại không nghe lệnh của yêu quái anh hùng, xem ra đã chọc giận ngài ấy, muốn đến đây xử lý bọn nó.
Nó ra sức giật mạnh sợi dây thừng, ý đồ vô cùng rõ ràng.
Chạy mau!
Chỉ có chạy trốn mới là con đường sống duy nhất.
Nếu sức chiến đấu của nó là ba điểm, thì của con yêu quái cá sấu kia phải là sáu điểm.
Chênh lệch hơi lớn.
Phải chạy thôi, đợi sau này nó trở thành anh hùng rồi quay về, nhất định sẽ tính sổ món nợ hôm nay. Thật không biết trên dưới, dám vô lễ với một yêu quái anh hùng thế này.
Yêu quái gà trống sốt ruột nhìn hai tên loài người ngu xuẩn.
Mau đi đi!
Hai tên ngốc các người, sẽ chết đấy!
"Uầy, cá sấu to thật đấy, trước giờ tôi chưa thấy tận mắt bao giờ, toàn xem trên ti vi thôi." Lâm Phàm há hốc mồm, tỏ vẻ cực kỳ tò mò. Bản tính của con người vốn là luôn hiếu kỳ về những điều mình chưa biết.
"Trông nó đau đớn quá nhỉ? Nó bị thương rồi kìa." Lão Trương có chút xót xa, ông không nỡ nhìn thấy động vật bị thương nhất. Động vật đều là những sinh linh đáng yêu, ai lại nỡ lòng nào làm chúng bị thương chứ.
Yêu quái gà trống chết lặng.
Hai người này điên rồi à?
Đau đớn?
Bị thương?
Đối phương muốn ăn tươi nuốt sống hai người đấy, phải nhân lúc nó què chân mà chạy lẹ lên chứ!
Ngay sau đó, yêu quái gà trống kinh hãi phát hiện Lâm Phàm đang hiên ngang đi về phía con cá sấu. Nó lập tức nằm bẹp xuống đất, lấy móng gà che mặt, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng.
Đừng đi mà, tôi lạy cậu đấy!
Sáu vệt móng gà cào sâu xuống mặt đất.
Máu và nước mắt lã chã tuôn rơi từ khóe mắt nó.
Nếu ông trời cho nó thêm một cơ hội, nó thề sẽ không bao giờ để hai tên loài người ngu xuẩn này bén mảng đến đây. Nguy hiểm cận kề mà bọn họ không hề hay biết, có lẽ phải đến lúc chết mới hiểu ra được.
Yêu quái cá sấu ngờ vực, hai tên này định làm gì, sao lại dám đi về phía nó?
Rất nhanh, Lâm Phàm đã đứng trước mặt yêu quái cá sấu, nhẹ nhàng vuốt ve hàm dưới của nó, đau lòng nói: "Mày chắc đau lắm nhỉ, mất một cái chân rồi, chắc chắn là đau lắm. Tuy tao chưa mất chân bao giờ nhưng tao hiểu được nỗi đau của mày."
"Tao có một người bạn châm cứu siêu đỉnh, nếu mày tin tưởng ông ấy, tao có thể nhờ ông ấy giúp mày, chắc chắn sẽ làm chân mày mọc lại được."
Cậu là một người lương thiện, giàu tình yêu thương và luôn biết quan tâm.
Từ trước đến nay, chỉ cần thấy ai cần giúp đỡ là cậu lại xông lên đầu tiên, giải quyết phiền phức cho đối phương.
Nói đến đây.
Cậu lại nghĩ đến người đàn ông một mắt, gã tốt bụng cho tiền nhưng lại thiếu một con mắt. Đáng tiếc là ông ta vẫn không tin Lão Trương có thể giúp mắt mình mọc lại. Tuy đã thất bại hai lần, nhưng thất bại không đáng sợ, đáng sợ là người ta không còn tin tưởng nữa.
Tất cả là tại bọn họ.
Cậu đã nhiều lần khuyên nhủ người đàn ông một mắt, chúng tôi coi ông là bạn, ông cũng nên tin tưởng chúng tôi chứ, sao chúng tôi có thể hại ông được.
Nếu người đàn ông một mắt biết được suy nghĩ của họ, có lẽ sẽ gào thẳng vào mặt:
Cút càng xa càng tốt cho bố!
Bị Lâm Phàm nhẹ nhàng vuốt ve, yêu quái cá sấu lập tức rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Từ trước đến nay chưa từng có ai đối xử với nó như vậy.
Cảm giác này... thật vi diệu.
Nhưng nó nhanh chóng tỉnh táo lại.
Chết tiệt!
Ta là yêu quái cá sấu vĩ đại, thế mà lại bị một tên loài người gãi cằm! Chỗ đó chỉ có mẹ mới được gãi thôi!
Nó há cái miệng to như chậu máu, hàm răng sắc lẹm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, dù là sắt thép cũng có thể cắn nát.
"Toang rồi."
Yêu quái gà trống tim đập thình thịch, cú đớp này thì không ai thoát nổi.
Nhưng chuyện còn kinh khủng hơn đã xảy ra.
Ai ngờ, Lâm Phàm lại thò cả đầu vào miệng con cá sấu, tò mò quan sát, thậm chí còn sờ vào hàm răng sắc nhọn của nó.
"Răng mày khó chịu à?”
“Để tao xem cho."
Lâm Phàm gan to bằng trời, trước giờ chưa từng biết hiểm ác là gì.
Cảnh này mà ai nhìn thấy chắc cũng sợ tè ra quần.
Đây tuyệt đối không phải là chuyện người thường sẽ làm.
Lão Trương cũng mò đến bên cạnh Lâm Phàm, tò mò hỏi: "Răng nó cũng có vấn đề à?"