Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 258: CHƯƠNG 258: TẠI SAO LẠI BẮT NẠT BẠN THÂN NHẤT CỦA TAO?

Hai bệnh nhân tâm thần dìu dắt nhau, cùng trải qua bao mưa gió. Tình bạn giữa họ sâu như biển rộng, nặng tựa Thái Sơn, không gì lay chuyển nổi.

“Cháu sẽ báo thù cho ông. Cháu sẽ không để bất kỳ kẻ nào bắt nạt ông đâu.” Lâm Phàm nắm chặt tay thành nắm đấm. Sau khi nhìn thấy ông Trương thê thảm như vậy, anh, một người chưa bao giờ thực sự nổi giận, bỗng cảm thấy một cảm xúc chưa từng có dâng lên trong lòng.

Anh đứng dậy, nhìn Chương Lang Ma đang đứng sừng sững ở đó, rồi cúi đầu bước tới bên cạnh nó. Lâm Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa quật cường:

"Tại sao mày lại làm hại bạn tao?"

Đứng trước mặt Chương Lang Ma, Lâm Phàm trông nhỏ bé hơn rất nhiều.

Chương Lang Ma vốn chẳng hề để ý đến Lâm Phàm. Anh trong mắt nó chỉ là một con kiến không hơn không kém. Nghe thấy tiếng động, nó mới từ từ quay người, nghiêng đầu, ngờ vực nhìn anh.

Ánh mắt nó như đang hỏi:

“Con kiến bé nhỏ, mày đang nói gì vậy?”

"Lâm Phàm, mau rời khỏi đây!" Độc Nhãn Nam biết Lâm Phàm có thực lực, không phải người thường. Nhưng đối thủ lần này là Chương Lang Ma, ngay cả bọn họ cũng khó lòng trấn áp.

Anh ta không cho rằng Lâm Phàm có thể là đối thủ của Chương Lang Ma.

Đứng trước mặt tà vật lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Lâm Đạo Minh khẽ hỏi: "Anh biết thằng nhóc này à?"

Độc Nhãn Nam đáp: "Thành viên tôi mới tuyển vào Bộ phận đặc biệt, cũng có chút bản lĩnh, nhưng lúc này thì cậu ta không đối phó nổi đâu."

Tình hình bây giờ vô cùng phức tạp.

Bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ chọc giận Chương Lang Ma sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn.

Lâm Đạo Minh lại thì thầm: "Giờ tôi chỉ còn một lá bùa vàng, chứa đựng sức mạnh sấm sét. Nếu có thể nhét lá bùa này vào trong cơ thể nó, có lẽ sẽ có cơ hội."

"Nhét kiểu gì? Chẳng lẽ nó tự nuốt chắc?" Độc Nhãn Nam vặn lại.

Sau đó, anh ta lo lắng nhìn về phía Lâm Phàm.

"Các vị, tôi nhất định phải cứu cậu nhóc này, nếu không thì khó ăn nói lắm. Lát nữa mọi người tìm cách dụ nó, tôi sẽ ra tay kéo người đi. Vất vả cho mọi người rồi.” Độc Nhãn Nam nói.

"Được, không vấn đề."

"Cầm cự thì không được lâu, nhưng chống đỡ một lúc thì được."

"Không phải con rơi của anh đấy chứ, quan tâm ghê thế."

Này này…

Cái người vừa nói con rơi đứng ra đây xem, tôi có đập chết anh không?

Đối với Độc Nhãn Nam mà nói, nếu anh ta có một đứa con trai bị bệnh tâm thần, chắc anh ta sẽ tự nổ tung tại chỗ mất. Là do gen của anh ta không tốt? Hay do “kỹ thuật” của anh ta có vấn đề?

Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào mắt Chương Lang Ma. Anh biết, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn của mọi sinh linh. Nếu như con quái vật trước mắt này tỏ ra hối hận, anh sẽ tha thứ cho nó một chút. Hoặc nếu nó chịu xin lỗi ông Trương, anh cũng sẽ không tức giận như bây giờ.

"Trả lời tao, tại sao mày lại làm bạn thân nhất của tao bị thương?"

Anh kiên quyết hỏi, không một chút do dự.

Nhưng anh không hề thấy sự hối cải nào trong mắt đối phương.

"Lâm Phàm, tôi đau quá." Giọng nói nức nở của ông Trương vọng tới.

Nghe tiếng khóc ấy, cơn giận trong lòng Lâm Phàm càng bùng lên dữ dội. Hành động này không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ!

Đúng lúc này.

"Này!"

Đại sư Vĩnh Tín ném một hòn đá về phía Chương Lang Ma, cố tình ném trúng đầu nó để thu hút sự chú ý.

Trong nháy mắt, Độc Nhãn Nam đã xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm, chộp lấy cánh tay anh.

"Đi với tôi!"

Với sức của anh ta, kéo Lâm Phàm đi là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng điều khiến anh ta không ngờ tới là Lâm Phàm lại đứng yên không hề nhúc nhích.

"Anh tránh ra!"

Lâm Phàm vung tay, một luồng sức mạnh kinh người truyền tới, hất văng Độc Nhãn Nam sang một bên, đập mạnh vào vách tường.

Độc Nhãn Nam trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn Lâm Phàm.

"Gặp quỷ à."

Đại sư Vĩnh Tín đang thu hút sự chú ý của tà vật cũng thấy cảnh Độc Nhãn Nam bị hất bay. Anh ta há hốc mồm. Dễ dàng hất văng một người như thế không phải là chuyện ai cũng làm được.

"Bị hất bay rồi à?" Lâm Đạo Minh hỏi.

Độc Nhãn Nam cố giữ thể diện: "Không để ý thôi."

Chỉ giải thích đơn giản như vậy.

Tin hay không thì tùy.

Tiếng kêu la đau đớn của ông Trương cứa vào tai Lâm Phàm, khiến trái tim anh như thắt lại. Điều anh không thể chịu đựng được nhất chính là phải trơ mắt nhìn bạn mình bị thương ngay trước mặt.

"Tao hỏi mày, tại sao lại làm bạn thân nhất của tao bị thương?" Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, gằn giọng.

Vẻ mặt anh lúc này hoàn toàn khác hẳn ngày thường. Bình thường, trên mặt anh luôn nở nụ cười, đối với lũ trẻ, anh giống như một vầng thái dương ấm áp.

Còn bây giờ.

Đây là lần đầu tiên Lâm Phàm để lộ ra vẻ mặt nghiêm túc đến vậy.

Chương Lang Ma chậm rãi giơ tay, đặt lên đầu Lâm Phàm. Vẻ mặt ngây dại của nó lần đầu tiên có sự thay đổi, dường như là đang mỉm cười.

Năm ngón tay nó bóp lấy hộp sọ của Lâm Phàm.

Xoay!

Ự...

Chương Lang Ma bắt đầu xoay cổ tay, rõ ràng là muốn vặn gãy cổ Lâm Phàm.

Nhưng nó không thể cử động được.

Hai nắm đấm của Lâm Phàm siết chặt, anh nói: "Ông Trương, nó không nói cho cháu biết tại sao lại làm ông bị thương, cũng không xin lỗi ông. Cháu sẽ đánh nó để báo thù cho ông. Ông hãy nhìn cho kỹ đây."

"Cháu sẽ đánh cho cái kẻ đã đánh ông một trận tơi bời."

Vừa dứt lời

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!