Vị bác sĩ già tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng không giấu nổi vẻ nịnh nọt trong ánh mắt: "Nghe viện trưởng chỉ dạy một câu thật hơn cả chục năm đọc sách."
"Đúng thế, đúng thế! Chẳng biết đến bao giờ chúng tôi mới được ưu tú như viện trưởng đây."
"Viện trưởng chính là cây đại thụ trong ngành, là tượng đài mà cả đời này chúng tôi phải noi theo."
Viện trưởng Hách được đám nhân viên tâng bốc cho sướng rơn cả người, bèn khoát tay bỏ đi.
Với ông mà nói, đây đều là chuyện thường ngày ở huyện, chẳng có gì đáng để tự mãn.
...
Phòng bệnh số 666.
Lâm Phàm cầm quả tạ lên thấy nhẹ bẫng, hắn thuận tay vung lên rồi đập vào ngực mình một cái. Lạ thay, chẳng có cảm giác đau đớn gì cả. Hắn ngơ ngác nhìn quả tạ, chìm vào suy tư.
Trước đây vẫn còn thấy hơi đau đau.
Sao bây giờ lại hết đau rồi?
"Ông đập tôi thử xem." Lâm Phàm đưa quả tạ cho Trương lão đầu.
Trương lão đầu cầm quả tạ thấy hơi nặng tay, nhưng ông tin chắc Lâm Phàm có thể tu luyện thành công, nên chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện có gây đau đớn hay không. Ông vác quả tạ lên rồi nện một cú trời giáng vào ngực Lâm Phàm.
Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên.
Lâm Phàm không hề nhúc nhích, nhưng lực phản chấn lại khiến Trương lão đầu lảo đảo lùi về sau mấy bước.
"Cảm giác thế nào?" Trương lão đầu hỏi với vẻ mong chờ.
"Cảm giác rất tốt, toàn thân sảng khoái, cái gì cũng ổn, chỉ là tôi không thấy đau thôi." Lâm Phàm không tài nào hiểu nổi tình hình hiện tại.
Trương lão đầu nhìn chằm chằm quả tạ, rồi cũng nhấc lên thử đập vào người mình.
"Xì..." Hít một hơi khí lạnh, Trương lão đầu nhíu chặt mày, mặt mày nhăn nhó vì đau.
"Ông cũng muốn tu luyện à?" Lâm Phàm nghi ngờ hỏi.
Hai mắt Trương lão đầu đỏ hoe, đau đến mức chỉ muốn ngồi bệt xuống khóc òa lên. "Đâu có, tôi chỉ muốn xem thử có đau thật không, ai ngờ đau thật sự. Cậu lừa tôi."
"Không lừa ông, thật sự không đau mà." Lâm Phàm ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Tối qua lúc tôi đang mơ, có người bảo sẽ ban thưởng cho tôi, còn dạy tôi môn khí công gì đó nữa. Tôi nghĩ nỗ lực của chúng ta cuối cùng cũng thành công rồi."
Trương lão đầu vui sướng nhảy cẫng lên, vội hỏi: "Thật không? Có phải là nhờ công của tôi không, tài châm cứu của tôi lợi hại lắm đúng không?"
"Ừm, rất lợi hại." Lâm Phàm không tiếc lời khen ngợi.
Trong lúc Trương lão đầu còn đang lâng lâng vì tài châm cứu của mình đã được công nhận, Lâm Phàm vẫn đang đăm chiêu suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, hắn lặng lẽ nằm xuống giường, nghiêng đầu nhìn Trương lão đầu, bình tĩnh nói: "Tôi nằm đây, ông cứ dùng tạ đập tôi đi, chúng ta tiếp tục tu luyện, nhất định sẽ thành công."
"Được, nhưng trước đó có cần ta châm cho cậu vài kim không? ‘Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp’ của ta lợi hại lắm, để ta giúp cậu một tay." Trương lão đầu lén lút rút mấy cây kim bạc từ trong ngực ra. Mấy món bảo bối này được ông giấu rất kỹ, chỉ sợ bị người khác cuỗm mất.
...
Trên hành lang.
Một nam hộ lý đang đi tuần tra các phòng bệnh. Anh tên là Lý Ngang, vừa tốt nghiệp một học viện bình thường cách đây không lâu. Anh từng ôm mộng hành hiệp trượng nghĩa, hy vọng thi được vào học viện của tứ đại thế gia, nhưng đáng tiếc thiên phú không đủ.
Dù vậy, anh chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ của mình.
Sau khi tốt nghiệp, anh được phân công về Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Khác với đa số mọi người, anh lại thấy những bệnh nhân ở đây rất đáng yêu. Dù đôi khi lời nói của họ chẳng ai hiểu nổi, nhưng so với cuộc sống xô bồ ngoài kia, mỗi lần vào đây, nhìn thấy nụ cười vô tư, chân thành của họ đều khiến lòng anh vui vẻ lạ thường.
Vui hơn nữa là chú Vương nhà bên vừa giới thiệu cho anh một cô bạn gái. Cô ấy rất xinh đẹp, yểu điệu thướt tha, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, khuyết điểm duy nhất là hơi có mỡ bụng. Nhưng cô ấy đã hứa với anh rằng vài tháng nữa sẽ giảm cân thành công. Nghĩ đến đồng lương còm của mình và nhan sắc của bạn gái, anh đã thấy mình trèo cao, làm gì còn dám kén cá chọn canh.
Bịch! Bịch!
"Tiếng gì vậy nhỉ?"
Lý Ngang nhíu mày, nhanh chóng đi về phía phát ra âm thanh.
Anh đang quay lưng về phía phòng bệnh 666, âm thanh chói tai vừa rồi dường như vọng đến từ phía sau. Lý Ngang vội quay người lại, qua ô cửa sổ nhỏ trên tường, anh nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Nụ cười trên môi anh cứng đờ, rồi dần méo xệch đi.
Anh thấy bóng lưng của Trương lão đầu, thấy ông ta đang giơ cao quả tạ trong tay rồi hung hăng nện xuống giường. Trên giường có một bệnh nhân đang nằm ngửa, mỗi lần ông ta vung tay, chiếc giường lại rung lên bần bật.
"Cái này..."
Tim Lý Ngang như ngừng đập, cảm giác sợ hãi xộc thẳng lên não. Dường như cảm nhận được có người bên ngoài, Trương lão đầu trong phòng bệnh từ từ quay lại, liếc mắt nhìn anh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quái dị.
"Aaaaaa!"
Anh ta ngã phịch xuống đất, vừa lết vừa bò, miệng hét toáng lên: "Giết người! Phòng 666 có án mạng!"
Tiếng la hét thảm thiết kinh động các bác sĩ và hộ lý đang trực gần đó.
Phòng bệnh 666, cái tên này thật sự quá quen thuộc.
Mẹ kiếp, lại là cái phòng báo đời này!
Có thể để cho người ta yên ổn một ngày được không?
Cho chúng tôi tận hưởng chút không khí tĩnh lặng của bệnh viện tâm thần đi, dù chỉ một tí thôi cũng được mà!
Tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Một đám bác sĩ và hộ lý vội vã chạy tới, có người đã rút sẵn điện thoại bấm số 115, chỉ cần tình hình hiện trường thê thảm là sẽ gọi cấp cứu ngay lập tức.
Khi họ chạy tới phòng bệnh 666, tất cả đều ngơ ngác nhìn vào trong, rồi lại quay sang nhìn Lý Ngang với ánh mắt khó hiểu.
Có cái quái gì xảy ra đâu