Gã một mắt khó chịu nhìn đối phương: “Cậu nói thế thì khác gì không nói?”
Lúc Hằng Kiến Thu nói những chuyện này, người bên cạnh khẽ đá vào cổ chân anh ta, ra hiệu cho anh ta đừng nói nhảm nữa, đổi chủ đề đi, cứ coi như đang chém gió cho vui thôi.
Trong phòng bao vang lên tiếng cười, mọi người trò chuyện cũng rất vui vẻ. Mặc dù ai nấy đều có suy tính riêng nhưng không khí chung vẫn dần trở nên ấm cúng.
Ở đây cũng chỉ có hai người coi lời Hằng Kiến Thu nói là thật.
Một là gã một mắt, người còn lại chính là Kim Hòa Lị.
Mà Lâm Đạo Minh là tò mò nhất.
Bởi vì ông ta là đạo gia.
Ông ta rất quen thuộc với những truyền thuyết thần thoại đó. Có điều, chúng đều là truyền thuyết mà thôi. Có trời mới biết là thật hay giả. Ít nhất từ lúc ông ta bắt đầu tu luyện cho đến bây giờ, chưa từng có một vị thần linh thời cổ đại nào liên lạc với ông ta. Chỉ cần có vị nào hiện về... đánh cho ông ta nghe một cái rắm thôi, ông ta cũng tin sái cổ là mọi chuyện đều có thật.
*
Quán ăn Hân Hân.
Đại sư Vĩnh Tín trợn mắt hốc mồm nhìn mấy chồng đĩa thức ăn trước mặt, chồng nào chồng nấy cao phải đến cả thước.
“Ăn được là phúc.”
Ông ta cảm thán.
Giỏi thật!
Lâm Phàm thích đồ ăn ở đây. Hơn nữa bụng đang đói meo, cần một lượng thức ăn lớn để bổ sung thể lực.
Rất nhanh sau đó, anh đặt bát xuống.
"Tuy tôi vẫn chưa ăn no, nhưng tôi biết buổi tối không thể ăn quá nhiều, nếu không sẽ không tốt cho sức khỏe."
Lâm Phàm xoa bụng, híp mắt nói.
Đại sư Vĩnh Tín thầm khâm phục Lâm Phàm, ăn nhiều như vậy mà còn dám bảo chưa no. Ánh mắt của mấy thực khách xung quanh nhìn anh như thể nhìn quái vật.
"Để tôi trả tiền." Đại sư Vĩnh Tín muốn tạo dựng quan hệ tốt với Lâm Phàm, cho nên ra sức lấy lòng anh. Nếu có ai dám nói đây là nịnh bợ, ông ta sẽ trở mặt ngay! Kết bạn đàng hoàng sao lại thành nịnh bợ được? Tư tưởng của mấy người bẩn thỉu đến mức nào chứ.
Lâm Phàm nói: "Ừ, tôi mời, ông trả tiền, lúc trước đã nói rồi mà."
Đại sư Vĩnh Tín đang móc ví, động tác hơi khựng lại.
Câu này nghe có gì đó sai sai.
*
Khu túc xá.
Lưu Ảnh đứng ở cửa chờ đợi.
"Sao còn chưa về nữa chứ?"
Anh ta vò đầu than vãn. Tóc vốn đã mỏng, lại bị mấy gã bác sĩ kia nhổ sạch mái tóc yêu quý. Nào có ai biết trong lòng anh ta đau đớn đến nhường nào?
Cũng may bạn gái đã dùng lời lẽ ấm áp an ủi, bảo anh ta đừng buồn, rồi tóc sẽ mọc lại thôi.
Vô hình trung, hành động này của bạn gái đã tiếp thêm cho anh ta niềm tin mãnh liệt. Đúng vậy, cứ từ từ, rồi sẽ có kết quả thôi.
Tiếng bước chân truyền tới.
Quay đầu nhìn lại, Lưu Ảnh vội bước tới: "Lâm Phàm, Trương đại sư, hai người về rồi."
Anh ta chờ một lúc, còn tưởng không có ai ở nhà. Nghĩ lại thì anh ta đã nói với bạn gái tối nay không về, muốn hẹn mấy người bạn chung chí hướng cùng đi giúp đỡ người gặp khó khăn, đóng góp chút sức mọn cho xã hội.
Sau đó anh ta thấy một vị tiền bối quen thuộc, liền vui vẻ nói: "Đại sư Vĩnh Tín, ngài cũng ở đây à?"
Đúng là không ngờ đại sư Vĩnh Tín lại đi cùng nhóm Lâm Phàm.
Anh ta tin chắc rằng nhất định là do Lâm Phàm và Trương đại sư quá ưu tú, mà người ưu tú thì đi đâu cũng tỏa sáng như mặt trời, không cách nào che giấu được.
"Ừ."
Trong lòng đại sư Vĩnh Tín có chút phức tạp.
Tại sao cậu ta lại ở đây?
“Cậu ở đây làm gì?” Đại sư Vĩnh Tín dò hỏi. Dĩ nhiên, ông ta không ôn hòa như lúc nịnh nọt Lâm Phàm mà biểu cảm rất nghiêm túc. Dù sao thì ông ta cũng là cường giả hàng đầu của Bộ phận Đặc biệt, ít nhiều cũng phải có chút khí chất.
Lưu Ảnh nói: "Tối nào tôi cũng phải nhờ Trương đại sư chữa trị. Tài châm cứu của Trương đại sư siêu đỉnh, là người lợi hại nhất mà tôi từng thấy. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì trên đầu tôi chắc chắn đã mọc được năm sợi tóc rồi."
Anh ta nói thật, không hề giấu diếm.
Đại sư Vĩnh Tín không ngờ đã có người sớm phát hiện ra hai người này không tầm thường. Hơn nữa nhìn tình hình thì thấy rõ là họ đã có mối quan hệ sâu sắc. Nghĩ tới đây, sắc mặt ông ta cũng dịu đi nhiều.
Xem ra khen ngợi vài câu cũng không thừa.
Đại sư Vĩnh Tín vỗ vai Lưu Ảnh, nói: "Thế à? Tôi nhớ cậu tốt nghiệp Học viện Mao Sơn nhỉ? Tôi rất xem trọng cậu đấy."
"Cảm ơn Đại sư Vĩnh Tín khen ngợi." Lưu Ảnh vui ra mặt. Anh ta biết đại sư Vĩnh Tín rất ít khi khen người khác, hiển nhiên là vì anh ta quá ưu tú, khiến cho đại sư Vĩnh Tín phải để tâm đến. Lòng tự hào bỗng dâng trào.
Phải tiếp tục cố gắng, để bản thân càng ưu tú hơn.
Đại sư Vĩnh Tín thầm nghĩ, mình vẫn hiểu quá ít về họ. Vị Trương đại sư này lại có tài châm cứu lợi hại như vậy mà ông ta chẳng biết chút gì. Điều đó chỉ có thể nói lên rằng mối quan hệ của mình với họ vẫn chưa đủ thân thiết, mình phải cố gắng hơn nữa.
“Hóa ra hai người quen nhau à?” Lâm Phàm nói.
Ngẫm lại cũng đúng. Lưu Ảnh là người tốt, lần nào đến tìm cũng mang theo quà, chắc chắn là người tốt. Vĩnh Tín đến tìm bọn họ cũng rất lịch sự, còn giúp anh làm việc tốt, cũng là một người tốt. Người tốt sẽ gặp được người tốt, đây là chân lý không bao giờ thay đổi.
Không sai, chính là như vậy.
*
Ban đêm.
Bên ngoài không yên tĩnh cho lắm, các công nhân cần cù vẫn đang nỗ lực khôi phục lại diện mạo của thành phố.
Trương đại sư cầm kim châm, châm cứu cho Lưu Ảnh.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm lên trần nhà, ở đó có một con thiêu thân nhỏ đang bay tới bay lui. Anh dời tầm mắt theo bóng nó chuyển động, trông khá thú vị.