Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 289: CHƯƠNG 289: NIỀM TIN THƯỜNG BẮT NGUỒN TỪ NGƯỜI LẠ

Hằng Kiến Thu là một người rất có tu dưỡng.

Cả đời này, ông ta gần như chưa từng kết oán với ai. Gặp phải kẻ quá đáng, vô lý, thường thì ông sẽ gầm lên một tiếng rồi đuổi thẳng cổ.

Nhưng bây giờ, ông lại bị chọc cười.

Thật sự, ông không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng. Chắc cả đời này ông cũng không thể ngờ mình lại gặp phải chuyện như vậy.

Gặp phải tà vật thì dĩ nhiên phải chém giết. Thế mà giờ, ông lại bị người ta đánh cho nhập viện cũng vì tà vật. Đúng là tình huống trớ trêu nhất đời.

Chuyện này không thể giấu được.

Những người đi cùng ông chắc chắn sẽ đem chuyện này đi kể lể khắp nơi. Cứ chờ mà thành trò cười cho thiên hạ đi.

Ông Trương nói: "Cậu nhìn chân ông ấy kìa, trông nghiêm trọng thật đấy. Tôi nghĩ cứ đợi ông ấy khỏe lại rồi hẵng xin lỗi cũng được."

Lâm Phàm thấy chân phải của Hằng Kiến Thu đang bó bột, y hệt như cảnh anh thấy trong mơ. Khi đó, cánh tay của anh cũng bị bó bột y như vậy.

"Ông nói đúng."

Anh gật đầu.

Hằng Kiến Thu vẫn chưa biết hai người họ là bệnh nhân của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, nên vẫn coi họ là người bình thường.

"Cậu rất mạnh," Hằng Kiến Thu nói.

Có thể tung một đấm khiến ông phải nằm viện, ông bằng lòng thừa nhận đối phương rất mạnh.

Lâm Phàm đáp: "Cũng tàm tạm thôi. Bình thường tôi luyện tập đều nhờ ông Trương giúp đỡ. Nếu tôi mạnh thật thì công của ông Trương cũng không nhỏ đâu."

Ông Trương ngẩng đầu.

"Đúng vậy. Tôi rất có năng lực."

Ông Trương, người sở hữu “Vũ Trụ Vận Chuyển Pháp”, vẫn luôn tự cho mình là pro.

Dù thỉnh thoảng có sai sót thì đó cũng chỉ là do tâm trạng lúc ấy không tốt mà thôi.

Hằng Kiến Thu cảm thấy hai người này có chút kỳ quái, nhưng ông cũng không nghĩ nhiều.

"Nếu hai vị không có việc gì thì có thể về trước," Hằng Kiến Thu nói.

Ông nhìn hai chiếc đồng hồ trên cổ tay họ mà thấy hơi nhức mắt, còn tỏa ra mùi tiền hôi rình.

Rõ ràng giàu nứt đố đổ vách mà chỉ xách có một hộp sữa bò đến thăm.

Đối phương tuyệt đối không thật tâm đến thăm ông. Tuy chân ông phải bó bột, nhưng với thực lực của mình, ông có thể bình phục rất nhanh, chỉ mất vài ngày là cùng.

Ông Trương cúi người, nhìn kỹ chân phải đang bó bột của Hằng Kiến Thu, tay sờ cằm, trầm tư rồi chậm rãi nói:

“Tình hình không nghiêm trọng lắm. Với tài châm cứu của tôi, đảm bảo hiệu quả tức thì.”

Lâm Phàm hỏi: “Chắc chắn được mấy phần?”

Ông Trương suy nghĩ một lát: “Chín phần.”

“Cơ hội cao thật đấy!”

“Đúng vậy.”

Hai bệnh nhân tâm thần trao đổi với nhau y như bác sĩ đang hội chẩn, thảo luận sôi nổi.

Ngay sau đó.

Lâm Phàm nói: "Ông có muốn tin tưởng bạn tốt của tôi không? Tay nghề của ông ấy cao lắm. Nếu để ông ấy chữa trị, tôi nghĩ chân ông có thể khỏi ngay trong ngày đấy."

"Hy vọng ông có thể cho ông ấy một cơ hội."

Ông Trương đứng đó với vẻ mặt kiên định, tràn đầy tự tin, khiến người khác cảm thấy vô cùng đáng tin cậy.

Nói thật, Hằng Kiến Thu quả thực đã tin.

Lý do là vì Lâm Phàm. Dù sao thì, bạn của cường giả ắt cũng là cường giả, chân lý này không thể sai được. Tuy đối phương còn trẻ nhưng chỉ một đấm đã hạ gục mình, còn gì để bàn cãi nữa chứ?

Huống hồ là ông Trương đây, tuổi tác đã lớn, trông lại càng cho người ta cảm giác an toàn.

Thử một lần cũng chẳng sao.

Nằm viện cũng chán chết đi được.

Xuất viện sớm ngày nào hay ngày ấy.

“Được.” Hằng Kiến Thu cho họ một cơ hội, cũng là một cách thể hiện sự tín nhiệm đối với cường giả.

Lâm Phàm vỗ vai ông Trương: "Cố lên."

"Ừ."

Chỉ thấy ông Trương lôi “bảo bối” từ trong ngực áo ra.

“Bộ châm pháp này tên là ‘Vũ Trụ Vận Chuyển Pháp’, là tuyệt kỹ mà tôi đã đúc kết kinh nghiệm nhiều năm mới tu luyện đại thành. Châm pháp này mới chỉ thử nghiệm trên vài người thôi, nhưng hiệu quả cực kỳ rõ rệt. Ông là người thứ tư đấy.”

Người thứ tư ở đây là tính con người.

Không tính tà vật.

Nghe đối phương nói vậy, Hằng Kiến Thu có chút sững sờ. Nếu là bình thường, ông chắc chắn sẽ cho rằng gã này có vấn đề. Nhưng bây giờ, ông lại không có cảm giác đó.

"Được, tới đi."

Sau đó, ông Trương cầm kim tiến lại gần.

"Khoan đã, chân phải của tôi bị thương, ông châm lên đầu tôi làm gì?" Hằng Kiến Thu thấy ông Trương định dùng kim bạc châm vào đầu mình thì vội vàng ngăn lại. Tuy không hiểu về châm cứu, nhưng chẳng phải đau ở đâu thì châm ở đó sao?

Ông Trương mỉm cười: "Cứ tin tôi."

Ba chữ ngắn gọn nhưng hàm chứa vô vàn ý nghĩa, truyền tải một thông điệp mạnh mẽ: “Tin tôi là không sai đâu”.

Hằng Kiến Thu đắn đo một lúc rồi lặng lẽ gật đầu, xem như đã tin tưởng đối phương.

Lâm Phàm cũng sáp lại gần, nhìn kỹ rồi trầm ngâm: "Hình như ông ấy có nhiều vấn đề lắm."

"Ừ, đúng là rất nhiều, chỗ nào cũng có vấn đề." Ông Trương cau mày, chưa từng gặp trường hợp nào như thế này, bèn hỏi: "Cậu thấy nên châm vào đâu thì tốt?"

"Chỗ này đi." Lâm Phàm chỉ vào một chỗ trông có vẻ ngứa mắt.

“Đúng là có hơi ngứa mắt thật.”

Ông Trương hoàn toàn đồng ý với quan điểm của Lâm Phàm. Hai người họ luôn hỗ trợ và tin tưởng lẫn nhau, không một chút hoài nghi.

Nghe hai người họ trò chuyện, Hằng Kiến Thu cứ thấy có gì đó sai sai, nhưng ông nhanh chóng gạt đi mối nghi ngờ. Chủ yếu vẫn là vì thực lực của Lâm Phàm quá mạnh. Tóm lại, cường giả luôn khiến người khác phải tin phục và cảm thấy đáng tin cậy.

Một kim châm xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!