Lâm Phàm xoa đầu Tiểu Bảo, nói: “Anh sẽ bảo vệ Tiểu Bảo. Anh thấy Tiểu Bảo rất muốn đi cắm trại. Đã là bạn bè thì phải giúp nhau thực hiện ước mơ chứ.”
Đại sư Vĩnh Tín định nói gì đó, nhưng nghĩ đến thực lực của Lâm Phàm, ông đành nuốt lời lại. Nghĩ lại cũng đúng, cậu ta mạnh như vậy thì cần gì phải bận tâm mấy chuyện vặt vãnh kia.
Đến cả tà vật Gián Ma còn bị cậu ta đập cho bẹp dí thì còn được mấy con tà vật dám hó hé nữa chứ?
"Thật không ạ?" Tiểu Bảo nhìn Lâm Phàm, đôi mắt to tròn long lanh đầy mong đợi.
Lâm Phàm mỉm cười: "Dĩ nhiên rồi, cậu là bạn của anh mà."
"Oa, anh là tuyệt nhất!" Tiểu Bảo ôm chầm lấy Lâm Phàm, hai chân nhảy cẫng lên, dang rộng cánh tay chạy một vòng quanh anh rồi dừng lại, chìa ngón út ra: “Ngoéo tay, không được nuốt lời đâu nhé.”
Lâm Phàm cũng đưa ngón út ra: “Ngoéo tay.”
Nụ cười trên môi Tiểu Bảo rạng rỡ như nắng mai.
Đại sư Vĩnh Tín mỉm cười.
Trẻ con vẫn mãi là trẻ con.
Nhìn vẻ mặt ngây thơ trong sáng kia xem, thuần khiết biết bao. Đây mới đúng là dáng vẻ mà một đứa trẻ nên có!
Nhưng rất nhanh sau đó!
Ông ta liền thấy Tiểu Bảo liếc mình một cái, vẫn là ánh mắt khinh bỉ quen thuộc.
Thằng nhóc trời đánh không ai thèm dạy này!
*
Tại bệnh viện, trong phòng bệnh VIP.
Độc Nhãn tựa vào cửa sổ, lặng lẽ hút thuốc. Gã nhìn Hằng Kiến Thu vẫn còn hôn mê trên giường bệnh.
Gã đã biết hết mọi chuyện rồi.
Ừ, không sai, lại dính dáng đến hai tên bệnh nhân tâm thần kia.
“Đúng là dính dáng đến bọn họ thì chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp!”
Haiz!
Một tiếng thở dài đầy bất lực.
Gã lắc đầu.
Nhìn Hằng Kiến Thu nằm trên giường bệnh, gã lại nhớ đến mình ngày xưa, cũng y như gã bây giờ, cũng tin sái cổ hai tên bệnh nhân tâm thần đó, để rồi phải trả một cái giá đắt thê thảm.
Ư ư…
Hằng Kiến Thu, gã đàn ông có chòm râu dê, rên lên một tiếng uất ức rồi tỉnh lại.
Gã từ từ mở mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt là trần nhà trắng toát, đầu óc vẫn còn mơ màng không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.
Gã chỉ nhớ lúc cây kim kia châm xuống, cả người như có một luồng điện chạy qua, rồi trước mắt tối sầm, sau đó thì chẳng biết gì nữa.
"Cảm thấy thế nào rồi?"
Độc Nhãn tự thấy mình cũng có một phần trách nhiệm. Gã đã không sắp xếp người trông chừng Hằng Kiến Thu. Nếu có người ở lại canh chừng thì chắc chắn đã không xảy ra cớ sự này.
Hằng Kiến Thu không trả lời, vẫn còn hơi mơ màng.
Rất nhanh sau đó.
Gã dần nhớ lại chuyện đã xảy ra.
“Chân phải của tôi…”
Chân phải của gã vốn đang bó thạch cao nhưng giờ đã không còn nữa. Gã thử cử động vài cái, không ngờ lại không còn vấn đề gì. Điều này khiến gã mừng như điên.
“Ha ha ha! Có cao nhân như vậy sao ông không giới thiệu sớm? Hại tôi phải nằm viện! Nếu không phải người ta chủ động tìm đến, chắc tôi bị ông hại cho lỡ việc lớn rồi!”
Hằng Kiến Thu cười lớn, tâm trạng tốt lên hẳn. Về lý do tại sao mình lại ngất đi, gã cũng chẳng buồn hỏi nữa. Gã chỉ cảm thấy ông Trương kia đúng là thần y, thuật châm cứu quá đỉnh.
“Ông xem lại chân trái của mình đi.” Độc Nhãn không nỡ phá hỏng niềm vui của gã, nhưng vẫn phải nói.
Hằng Kiến Thu không hiểu ý gã là gì, chân trái của mình thì có làm sao?
Rồi gã thử cử động chân trái…
Mẹ kiếp!
Không có chút cảm giác nào!
“Sao lại thế này? Chân trái của tôi đang yên đang lành, sao lại không cử động được nữa? Tôi bị làm sao thế này? Sao lại ra nông nỗi này?”
Hằng Kiến Thu hoảng hốt tột độ. Lúc chân phải bị gãy, gã còn cảm nhận được cơn đau, nhưng bây giờ chân trái lại hoàn toàn mất cảm giác.
Giữa đau đớn và mất cảm giác, đương nhiên là chọn đau đớn! Chỉ có đau mới biết một ngày nào đó sẽ lành lại. Còn mất cảm giác thì coi như phế hoàn toàn.
Độc Nhãn tỏ ra đã quen với cảnh này, gã dụi tắt điếu thuốc, nói: “Không sao đâu, chỉ là tê liệt tạm thời thôi. Nhưng nói thật, tài châm cứu của người ta đúng là không tệ. Chữa khỏi chân phải cho ông, tiện thể làm liệt luôn chân trái.”
Đừng thấy gã nói nhẹ như không, thật ra trong lòng gã cũng thoáng có suy nghĩ: coi bộ cũng hữu dụng đấy chứ!
Gã nhớ lại lời ông Trương từng nói, rằng ông ta nhất định có thể giúp con mắt còn lại của gã mọc ra. Nhưng với tình hình hiện tại, lỡ như mọc lại được mắt này thì mù luôn mắt kia, thế thì thà không làm còn hơn.
Lắc đầu.
Gã vội vàng gạt phắt cái suy nghĩ vừa rồi đi, tự cảnh cáo bản thân: “Mày đó, ăn quả đắng mấy lần rồi mà vẫn còn cái suy nghĩ này à? Không được! Tuyệt đối không được có suy nghĩ này! Tốt nhất là quên béng nó đi!”
Hằng Kiến Thu hỏi: “Rốt cuộc bọn họ là ai?”
“Là cao thủ mà tôi mời về thật đấy.” Độc Nhãn đáp.
Hằng Kiến Thu nhìn xuống chân trái của mình, tâm trạng rối bời. Chẳng biết là nên buồn hay nên giận nữa. Tóm lại là bây giờ gã không biết phải nói gì cho đúng.
Đối phương chữa khỏi cái chân gãy cho gã, nhưng lại làm liệt cái chân còn lại.
“Đợi chân ông khỏi thì mau cuốn gói đi. Tôi nói thật đấy, bọn họ không phải người cùng một thế giới với chúng ta đâu. Nếu ông còn tin họ nữa, tôi tính trước kết cục cho ông luôn này: có thể hai chân trái phải của ông sẽ ổn, nhưng cái chân ở giữa thì tôi không dám chắc.”
Độc Nhãn nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Gã dùng vẻ mặt nghiêm túc nhất để nói ra những lời đểu giả nhất.
Hằng Kiến Thu nhìn Độc Nhãn, không dám tin. Gã run rẩy chỉ tay, giọng đầy kinh hãi: “Chẳng lẽ ông…”
“Đừng có nghĩ bậy, không phải tôi.” Độc Nhãn đáp.