Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 31: CHƯƠNG 31: THẬT NHIỀU ĐỒ ĂN

"Sắp có đồ ăn nóng hổi rồi, chờ một lát nhé."

Nữ hộ công tên Đinh Diệp mỉm cười ấm áp, xoa dịu cơn thèm ăn của Lâm Phàm. Nàng thừa biết gã trai trước mặt và lão đầu ngồi đối diện chính là hai bệnh nhân nguy hiểm nhất Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn.

Chiến tích của họ vô cùng huy hoàng, tuyệt đối đừng để vẻ ngoài vô hại này đánh lừa.

Trình độ tự hành hạ bản thân của hai người này đã nổi như cồn ở Thanh Sơn, không ai là không biết, không ai là không hay.

Đinh Diệp từng đọc một cuốn sách viết về 'Nhân cách phản xã hội tiềm ẩn xu hướng tự hủy'. Đây chắc chắn là đang mô tả hai vị ôn thần này.

Rất nhanh, mùi thức ăn thơm phức đã lan tỏa.

"Hôm nay mọi người biểu hiện rất tốt, nên mỗi người được thưởng một cái đùi gà." Đinh Diệp ôn hòa nói.

Làm màu, tất cả đều là lời nói dối trắng trợn!

Vốn dĩ bữa cơm hôm nay đã có đùi gà, thế mà nàng ta lại nói là thưởng thêm.

Thế nhưng nhìn phần thức ăn thơm nức mũi kia, Lâm Phàm bất giác đưa tay lên quệt vệt nước miếng đang rỉ ra bên mép.

Nước miếng chảy ra vì sao ư? Vì đói quá chứ sao.

Nhu cầu ăn uống của bệnh nhân tâm thần thường biến đổi theo tâm trạng của họ.

Lâm Phàm không thể chịu nổi cơn đói cồn cào này nữa, vừa nhận lấy phần ăn liền chộp ngay cái đùi gà lên cắn xé, ngay cả xương gà cũng bị hắn nhai nát rồi nuốt chửng. Lâm Phàm ăn ngấu nghiến như hổ đói, chỉ trong nháy mắt đã quét sạch khay cơm.

Không chừa lại dù chỉ một hạt.

Trương lão đầu há hốc mồm. Thấy Lâm Phàm vẫn đói đến thế, ông không khỏi sốt ruột. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà nó lại đói đến mức này?

"Cậu ăn của tôi đi." Ông đẩy phần ăn của mình qua, "Tôi cho cậu đấy, không thể để cậu chết đói được."

Lâm Phàm lắc đầu: "Ông cũng đói mà, ông ăn đi."

"Tôi không đói."

Trương lão đầu vừa nói vừa lén lau nước miếng đang tứa ra.

Nhưng Lâm Phàm là bạn tốt của ông, dù mình có đói cũng không thể để bạn thân chịu đói được.

Nữ hộ công Đinh Diệp rất hài lòng với tình hình hiện tại.

Mỗi bệnh nhân đều rất ổn định, đang chuyên tâm thưởng thức bữa ăn. Chỉ là khi nàng nhìn thấy cái khay sạch bong của Lâm Phàm thì hơi kinh ngạc, vội cúi xuống kiểm tra mặt đất dưới chân hắn, xem có phải hắn đã lén đổ đi không.

Mặt đất sạch sẽ, không có một hạt cơm nào rơi vãi.

Gặp ma à?

Đống đồ ăn đi đâu hết rồi?

"Giỏi quá, ăn ngoan thật đấy."

Đinh Diệp rất muốn hỏi Lâm Phàm đã giấu đồ ăn đi đâu, nhưng nghĩ đến tư duy của đối phương không giống người thường, không thể hỏi thẳng được. Nàng bèn dùng lời khen để dò hỏi.

"Tôi đói." Lâm Phàm đưa cái khay trống trơn ra trước mặt Đinh Diệp.

Đinh Diệp ngẩn người, sau đó lại mỉm cười: "Vậy để tôi lấy cho cậu thêm một phần nữa nhé, ngoan ngoãn ngồi đây chờ."

"Vâng!"

Lâm Phàm ngồi yên tại chỗ, cúi đầu nhìn mặt bàn inox, hắn nuốt nước bọt. Cái mặt bàn bóng loáng này trông có vẻ ngon miệng ghê...

Nếu như có thể ăn...

Hắn há miệng định cắn thử một miếng xem mùi vị thế nào. Hắn đói quá, đói đến mức không chịu nổi nữa rồi.

Khí công tu hành pháp là hấp thu các hạt năng lượng trôi nổi trong trời đất, vận dụng từng tế bào. Khi mỗi tế bào đều tràn đầy sức sống, cơ thể sẽ tiêu hao năng lượng đến mức cực hạn.

Cơn đói sẽ tăng gấp mấy chục lần so với người thường.

"Ngoan thật đấy, đồ ăn ngon tới rồi đây."

Đinh Diệp đặt khay cơm xuống, còn cố ý tặng thêm cho hắn một cái đùi gà.

"Thấy cậu biểu hiện tốt như vậy, thưởng thêm cho cậu một cái đùi gà này."

Lâm Phàm chẳng buồn đáp lời, hắn lại cắm đầu ăn ngấu nghiến như hổ đói. Càng ăn lại càng thấy đói, dạ dày hắn giờ như một cái hố không đáy, tham lam nuốt chửng mọi thứ.

Rắc!

Cái thìa nhựa đột nhiên bị Lâm Phàm cắn nát, nhưng hắn chẳng thèm để ý mà nuốt luôn cả mảnh vỡ. Vẫn cảm thấy chưa đủ, thế là hắn nuốt luôn cả cái thìa đang cầm trong tay.

Trương lão đầu vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lâm Phàm: "Cậu ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn đấy."

"Vâng." Lâm Phàm giảm tốc độ lại, nhưng cơm trong khay vẫn bị hắn quét sạch sành sanh.

Đinh Diệp nãy giờ vẫn đứng cạnh quan sát, thấy tốc độ ăn của Lâm Phàm thì sớm đã trợn tròn mắt như gặp ma. Nàng không thể tin nổi lại có người đói đến mức này.

Dù đã làm việc ở bệnh viện tâm thần lâu năm và có kinh nghiệm phong phú, nàng cũng chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng tương tự.

"Tôi vẫn còn đói."

Lâm Phàm lại đưa cái khay sạch bong tới trước mặt Đinh Diệp, cười híp mắt nói.

Đinh Diệp ngây người đáp: "Cậu ăn hai phần rồi đấy."

"Vâng." Lâm Phàm ngoan ngoãn gật đầu, ý tứ rất rõ ràng: tuy tôi đã ăn hai phần nhưng vẫn còn đói, tôi muốn ăn nữa, muốn ăn rất rất nhiều.

Đinh Diệp muốn nói với Lâm Phàm rằng không thể ăn quá nhiều, nếu không sẽ đau dạ dày. Nhưng lời này có lẽ chỉ có tác dụng với người thường, còn với bệnh nhân thì vô dụng.

"Ngoan, không ăn nữa nhé, nghe lời được không?" Đinh Diệp nhỏ giọng dỗ dành.

Chị chỉ muốn tốt cho em thôi, em đừng vì thế mà lên cơn rồi làm hại chị đấy nhé.

Lâm Phàm cúi đầu, xoa xoa bụng, đói quá đi mất.

"Vâng."

Lâm Phàm lặng lẽ đứng dậy, giả vờ đi lại vận động, nhưng mắt vẫn luôn liếc trộm các hộ công.

Mấy người này xấu tính thật.

Trương lão đầu nghi hoặc nhìn Lâm Phàm, nó định làm gì vậy?

Trông cứ như đang muốn tránh ánh mắt của hộ công.

Là bạn thân nhất của Lâm Phàm, ông nghĩ mình phải giúp cậu một tay. Nghĩ vậy, ông vội vàng gặm nốt cái đùi gà rồi lấy đầu đập mạnh xuống bàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!